Đã từng là tất cả trong nhau
2016-07-12 01:29
Tác giả:
Anh cũng vẫn còn đó, nhưng đã chẳng còn như trước..
Có lẽ ngày tháng ấy đã đi quá xa đến nỗi mỗi lần nhắc tới, em lại cảm giác như trái tim mình đang trở về cả ngàn năm trước vậy. Trở lại những ngày anh và em còn ngây thơ của tuổi học trò đưa ta gặp nhau, cho ta bên nhau rồi cũng để ta cách chia mãi mãi. Mỗi lần nhắc lại, em đều có một cảm giác trong veo như bước bàn chân trần trên thảm cỏ ướt sương mùa hè.
“Hoa đầu mùa bao giờ chẳng đẹp
Nắng đầu mùa bao giờ chẳng say
Mối tình đầu bao giờ chẳng vậy
Thật ngọt ngào và thật đắng cay..”
Anh và em học cùng một lớp từ ngày bắt đầu trung học phổ thông, rồi cứ thế cùng nhau suốt những năm cấp 3. Ngày gặp anh, chúng ta biết mình cảm nhận được điều gì. Những vòng xe tới lớp, những vòng xe tan trường... không hiểu vì sao những lần đạp xe tới trường, bằng cách này hay cách khác, em đều có thể tìm gặp được ánh mắt anh đâu đó đang nhìn theo.
Bốn mùa xuân hạ thu đông qua đi, ánh mắt anh đưa em đi qua những vui buồn hờn giận, đi qua những tháng rộng năm dài tuổi học trò. Có những tiếng cười và cả giọt nước mắt, thế nhưng chúng ta cứ thế mặc nhiên bên cạnh nhau.
Như một thói quen, em thường vô thức đưa ánh mắt kiếm tìm anh mỗi lần đến chốn đông người, ngồi trên chiếc xe đạp nhỏ, lần bị ai đó bắt nạt hay bị tổn thương... Chưa một lời yêu nào nói ra, cũng chưa một lời thừa nhận hay phủ nhận nhưng cảm giác bình yên đó, em tin chẳng cần diễn đạt thành lời.

Trời mưa, em nghiêng người quay sang nhìn chiếc xe đạp, chợt chạm bàn tay anh, rất khẽ. Em đã mong cơn mưa đó đừng kết thúc. Còn giờ đây em mong có một cơn mưa như thế đến bên em lần nữa trong đời. Hóa ra chỉ cần một cái chạm tay rất khẽ vào một ngày mưa gió, lại có thể kéo nỗi nhớ da diết dài đến thế, và làm nhức nhối con tim suốt cả cuộc đời.
Em nhớ...
Ngày em và anh làm hồ sơ vào đại học, chúng ta đã giận nhau. Anh thích học y, thích sự yên bình, nên đã chọn ngược về với Huế. Em muốn học kinh tế, em không chịu được sự cô đơn và buồn tẻ, em chọn Hà Nội làm điểm dừng chân. Chúng ta đã có sự lựa chọn cho tương lai, là hai con đường ngược hướng nhau hun hút. Và trong đó chẳng có chỗ cho tình yêu.
Anh buồn, còn em giận. Em chẳng thèm nói chuyện, cũng chẳng thèm nhìn anh. Cái suy nghĩ “chẳng là gì của nhau để có quyền giận dỗi” lại càng làm em bức bí muốn nổ tung, có một cái gì đó cay cay nơi khóe mi, nghèn nghẹn nơi lồng ngực...
Anh không giải thích, vì thật ra chẳng có gì để giải thích. Cả anh và em đều hiểu, con đường phía trước còn rất dài và còn nhiều khó khăn, chúng ta vào những giây phút đó, sự lựa chọn đó còn dành cho rất nhiều người. Đáng tiếc, không thể là dành cho nhau...

Cả một tuần hôm đó, anh buồn và trầm lặng hẳn. Anh là mẫu người mà tất cả những cảm xúc, dù vui buồn hờn giận, đều giằng xé trong im lặng. Buồn cũng im lặng, đau đớn cũng im lặng, dằn vặt cũng trong im lặng. Em chỉ trách mình quá hiểu anh, đến nỗi mỗi lần chỉ cần nhìn vào đáy mắt anh, em chẳng cần nghe thêm điều gì cả cũng đã hiểu quá nhiều.
Chiều hôm đó, em và anh là hai người cuối cùng ở lại, lạc lõng giữa cơn mưa như trút nước ngoài sân trường. Chỉ còn cả hai, nhưng em cũng chẳng chịu nhìn anh lấy một lần, mắt cứ đam chiêu vào cơn mưa thổn thức bên cửa lớp. Anh đến bên em và cho em nghe một bản nhạc từ chiếc máy nghe nhạc cũ sờn anh vẫn hay để trong túi áo:
“Cánh phượng hồng ngẩn ngơ
Mùa hè đến trường khắc nỗi nhớ lên cây
Và mùa sau biết có còn gặp lại..
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay..”
Và ngày ấy, anh đã nói với em, rằng nếu trái tim cùng hướng về một điểm, chúng ta sẽ tìm về bên nhau. Anh sẽ chờ ngày đó...
Em thật sự, cũng đã chờ ngày đó, hằng đêm, suốt bao năm trời..
Vậy mà anh đã chẳng còn trở về bên em nữa. Thời gian quả thật là một thử thách đầy nghiệt ngã. Vào đại học, chúng ta cách xa, môi trường mới và những vui buồn mới. Những lá thư vắng dần, những câu chuyện miên man rồi cũng đến lúc dừng. Những thứ tưởng chừng như vĩnh cửu, hóa ra cũng chỉ như gió thoảng mây trôi. Những thương yêu còn đó, nhưng đã nhạt màu đi quá nhiều. Anh cũng vẫn còn đó, nhưng đã chẳng còn như trước..
Em chọn cách dừng lại, để giữ cho mình một chút đẹp đẽ cuối cùng của mối tình đã từng dành cả con tim để nâng niu. Chọn cho mình cách quay mặt bước đi, để những vấn vương không còn làm đau những giấc mơ đêm về nữa. Thời gian cũng làm một liều thuốc thật tuyệt vời. Qua bao nhiêu năm, những vết thương đã lành sẹo, chỉ là khi mưa, ký ức lại chợt trở về. Dù không còn chờ, nhưng con tim sau bao tháng năm dài, vẫn chẳng thể thổn thức đến thế vì ai thêm một lần nào nữa.
© Nhung Nhái – blogradio.vn
Có thể bạn quan tâm: Có đi với nhau lâu đâu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.






