Tình yêu là duyên may hay sự lựa chọn?
2016-03-31 01:00
Tác giả:
Tôi đọc một mẩu chuyện về “duyên may và sự lựa chọn”.
Mẩu chuyện mở đầu như sau:
“Khi ta gặp được đúng người ta yêu, ở đúng vào một nơi nào đó, vào đúng một thời điểm nào đó. Ðó là duyên may.
Khi bạn gặp ai đó làm lòng bạn xao xuyến. Ðó không phải là một sự lựa chọn. Ðó là duyên may.
Khi bạn gặp tiếng sét ái tình (và không ít những đôi lứa đến với nhau từ đây) thì chắc chắn không phải là một sự lựa chọn. Ðó là duyên may.”
Duyên may là những phút bồng bềnh nhớ thương ban đầu. Duyên may không hề vô nghĩa. Trái đất nơi chúng ta sống đúng là tròn nhưng gặp nhau nào có dễ! Trên dòng người đông ngoài kia, chúng ta có mấy người đã từng quen, đã từng biết? Tìm được nhau trong những ồn ã của tim, đó là điều chẳng dễ dang gì. Và duyên may, vì thế thật đáng trân quý.
Thế nhưng cái duyên may ấy, long lanh mắt nhau trong phút ban đầu rồi cũng nhạt dần, nụ cười duyên xinh xắn tới một giây phút rồi cũng sẽ không còn sức hút nữa. Đó là lúc tình cảm rơi vào giây lặng.
Phía sau phút ban đầu là những giây lặng. Đã từng có một thời gian, tôi cứ nghĩ những giây lặng đó sẽ là những hoang mang mãi. Chẳng phải thế sao, khi mà người ta, trong một phút dùng hết can đảm để mở cánh cửa hồn mình, chạm tới nhớ thương, nhưng rồi chỉ một giây chệch khỏi quỹ đạo thì mọi thứ chợt mất.

Giây lặng của tôi - qua nhiều lần lỡ hẹn – nó cứ mãi mang sắc màu hoang mang…
“Khi mọi thứ bắt đầu
Anh vẫn ngỡ như chưa có gì cả
Bao nhiêu lần yêu, bấy nhiêu câu chuyện vội vã
Cứ đến rồi đi, cứ nhớ để rồi quên”
Những câu thơ đó hoàn toàn không phải là chút vu vơ của lòng. Đó là những cảm xúc rất thật! Rồi đi qua những lạnh lẽo của mùa đông xúc cảm, trái tim tôi lại được thắp lên khi mà nắng xuân vừa về.
Thế mới biết, những yếu mềm đôi khi cũng chất chứa trong nó sự mạnh mẽ. Và giọt nước mắt nào rồi cũng sẽ khô. Vết thương cũ lành, tôi quên đi những buồn đau mà bước tiếp.
Để bắt đầu một duyên may mới, một khoảng lặng mới...
Và tôi chọn đợi chờ.
Phía sau duyên may, đó là sự lựa chọn.
Có một sự lựa chọn làm trái tim tôi bỗng nhận thấy điều gì đau nhói. Sự lựa chọn khi đứng trước em.
Tôi còn nhớ như in ngày duyên may mang chúng ta đến với tình yêu. Ngày hôm đó, tôi biết mình cô đơn. Ngày hôm đó, tôi biết màu mắt em lấp lánh và trái tim lạc nhịp.
Tôi nói với em:
- Mở lòng chưa bao giờ đồng nghĩa với ngây ngô.
Trước ánh nhìn rực lửa, tôi nói tiếp:
- Thế nhưng phải chờ, và thật khẽ khàng…
Ai chẳng muốn có một người đợi mình.
Ai chẳng thèm khát được thử một lần ngây ngô thả hồn đi hoang. Dù biết đôi khi những điều ta tìm thấy chỉ vẹn nguyên trong một khoảnh khắc nhưng khi yêu, trái tim người ta sẽ đủ can đảm để hiểu: nếu giữ trọn một khoảnh khắc thì khoảnh khắc sẽ là vĩnh cửu. Và phải chờ nhau, chờ người trong đồng điệu.

Chờ một niềm thương đủ cho ta tin rằng mình đặc biệt trong tim một người. Chờ một nửa tâm hồn mình về kịp với chuyến tàu ghép những ánh mắt.
Mối tình đầu thứ hai đi qua, tôi lại thấy mình trong những khoảng lặng cũ kĩ. Tôi đếm những lạc nhịp ngày duyên may đặt ta vào sự lựa chọn, để rồi hoang hoải với quá khứ vừa lặp lại trong trí óc.
Mình còn gì để chờ?
Tôi còn gì để chờ khi mái tóc dài kia không làm ánh mắt tôi chìm trong màu óng tha thướt nữa, nó đã cũ quá rồi. Vượt qua khoảng trống chứa đựng mối tình đầu thứ hai, vượt qua những chênh chao lặp đi lặp lại tôi mới nhận ra một điều: đến một độ tuổi nào đó, niềm thương sẽ đủ sức thay thế cho nỗi đau.
Hóa ra tình cảm là phải chờ.
Chờ đợi cũng chính là một sự lựa chọn!
Ngày tôi biết đến niềm chờ, chợt nhận ra xa cách cũng là một kiểu duyên may!
© Dương Nguyên Bảo – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 13)
Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.

