Cổ tích hạc giấy
2021-01-14 01:22:00
Lúc này tôi nghe rõ nhịp tim anh đang dồn dập kề sát, cảm nhận lồng ngực vững chãi mà rất nhiều lần tôi mong muốn được dựa vào đó. Tôi thấy mắt mình cay xè rồi nhòe đi, tôi nghe thấy mình nức nở và anh nhẹ nhàng xoa đầu tôi vỗ về. Cổ tích tưởng vô lý nhưng mà vẫn luôn hiện hữu trong đời thực. Và phép màu sẽ đến với những ai tin vào nó.
Trà nguội rồi, em mang cho anh cốc khác nhé!
2021-01-12 01:26:00
Cùng là những người xa quê, Minh hiểu hơn hết sự trống trải, cô đơn của những người con xa xứ. Khi đó họ cần đó là một điểm tựa tinh thần để có thể bấu víu, vượt qua khó khăn.
Mối quan hệ không thể gọi tên này, mình dừng lại đây thôi
2021-01-11 01:27:00
Anh cảm nhận thấy cô như một cô công chúa nhỏ, nhận được sự bảo bọc của nhiều người, nên anh không muốn lại gần hơn nữa. Vậy đấy, chỉ đơn giản thế thôi, cô đã tìm được, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn, nhưng cũng thật nực cười.
Quá giang qua mùa đông
2021-01-10 01:27:00
Tôi không chắc chiếc xe của cậu ấy cho tôi được quá giang được bao lâu, chuyến xe của chúng tôi sẽ đi được bao xa. Hay trên chiếc sofa này, chúng tôi sẽ cùng ngồi chia sẻ về bao nhiêu cuốn sách, bao nhiêu câu chuyện. Nhưng cả tôi và cậu ấy, trong những tháng ngày vô định với chính cuộc đời mình như thế này, có thể được gặp gỡ, được chia sẻ với nhau một phần nỗi sợ trong lòng mình, đó hẳn là một khoảnh khắc rất vô giá rồi. Trước thềm đêm đông cận kề. Chúng tôi có hai tâm hồn đồng điệu cùng quá giang, như vậy không phải là đã may mắn hơn rất nhiều người rồi hay sao?
Thanh xuân không có giá như
2021-01-09 01:10:00
Chíp quay lưng đi trong nỗi cô đơn mặc dù thành phố luôn có tiếng nói cười. Từ nay về sau Chíp sẽ ôm lấy hai từ giá như ghì sâu vào đáy lòng mình, và sự tiếc nuối tiếc ấy có thể sẽ đi theo cô một thời gian dài. Thanh xuân của Mộc đã có hình bóng Chíp, nhưng Mộc của bây giờ thuộc về một gia đình bình yên và ấm áp của riêng anh.
Lời tỏ tình ngọt ngào nhất chính là luôn ở bên em
2021-01-08 01:26:00
Những tâm tư giấu kín trong lòng Aoi, tôi nghĩ có lẽ không nhất thiết phải nói ra. Ở bên cạnh Aoi, cùng cô trải qua những niềm vui, nỗi buồn chính là lời tỏ tình dài nhất mà tôi dành cho cô ấy. Vậy là đủ rồi.
Ở lại với thương yêu
2021-01-07 01:25:00
Ngày đông năm nay rét buốt hơn các năm trước. Tôi phải bọc kín hết người rồi mới dám mang giá vẽ ra ngoài. Đây có lẽ là bức tranh cuối cùng của tôi trong năm, một bức tranh quan trọng tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ vẽ nó. Trong tranh, người con gái mặc bộ váy trắng muốt như tuyết đầu đông nắm tay người con trai chạy mãi trên cánh đồng hoa. Tôi đặt tên bức tranh đó là “Ở lại”.
Nếu cậu vẫn thích tớ, nhất định tớ sẽ chờ
2021-01-06 01:24:00
Thế rồi, chúng tôi cũng trở thành bạn. Hội bạn “Giao mùa” Xuân – Thu – Đông, cái tên dễ thương mà cô bạn An Xuân đã đặt cho, trong khi tôi thậm chí còn không hề mảy may nhận ra sự trùng hợp hay ho này.
Tiết học cuối cùng
2021-01-05 01:05:00
Mai này trên đường đời hối hả, biết có còn gặp lại và ngồi cùng một lớp học cấp 3 hay không? Sẽ có người tiếp tục học, sẽ có người chọn hướng khác, sẽ có người không cùng lớp. Nhưng tiết học hôm nay chẳng thể nào là cuối cùng, nó sẽ còn và ghi lại khoảnh khắc này đến mãi mãi về sau trong tâm trí mỗi con người.
Mong manh tình
2021-01-04 01:25:00
Trong lòng tôi hiện lên hình ảnh một người phụ nữ không phải… vợ mình, tôi rùng mình lo sợ trái tim mình say hướng như lời nói của nó.
Gã gàn dạy học
2021-01-03 01:05:00
Gã có giấc mơ sư phạm từ hồi còn nhỏ, chẳng lí tưởng cao xa như mang lại lớp học cho trẻ em nghèo khó hay vâng lời cha mẹ đi đúng con đường…, chỉ đơn giản là gã muốn được làm thầy, muốn được “dạy đời” thiên hạ.
Nhớ mùi khói cay nồng trong căn bếp của má
2021-01-02 01:05:00
Quê hương là những điều giản dị. Tôi nhớ mùi khói chiều mỗi buổi chạy về ăn cơm, nhớ mùi khói cay nồng nhưng vẫn đứng nhìn má nấu. Mùi vị ấy, tôi đem thời gian giấu vào ký ức từ tuổi thơ cho đến bây giờ.




















