Sài Gòn ơi ta nhớ ngay khi ở giữa lòng phố
2017-04-28 01:25:00
Đối với mỗi vùng đất khi ta đi qua đều sẽ có một cảm giác nhung nhớ khi rời xa mảnh đất ấy. Nhưng đối với Sài Gòn, ta lại nhớ ngay khi ở giữa lòng phố.
Ai rồi cũng cần một nơi chốn bình yên
2017-04-28 01:15:00
Ai rồi cũng cần một nơi chốn bình yên Để trút bỏ những muộn phiền lo lắng Ngôi nhà nhỏ - nơi yêu thương đầy ắp Chẳng lợi danh, được mất, hơn thua
Vui đi em nắng đã lên rồi
2017-04-28 01:10:00
Em nhìn kìa... mây vẫn đang nhẹ nhàng trôi cây vẫn vươn mình đón ánh mặt trời chim vẫn hòa ca trên muôn lối và biết bao người đứng dậy từ nỗi đau!
Em có thể giữ anh ở lại được không?
2017-04-27 01:30:00
Cô mỉm cười có cả nước mắt. Chia tay nhẹ nhàng thế thôi. Cũng không đau đớn như cô tưởng tượng. Cô và anh ít liên lạc, thỉnh thoảng không kìm lòng, cô nhắn vu vơ vài câu “Em thích anh”, anh hồi âm tức thì “Anh yêu em”, rồi im lặng. Cô và anh thích chơi trò im lặng với nhau. Nhưng nó lại khiến cô hy vọng hơn thất vọng. Đôi khi cô tự giễu mình, cứ tự yêu rồi tự khổ.
Xa anh ai nắm tay em?
2017-04-27 01:25:00
Cà phê đen là món nghiền của anh nhưng sao lần này Kiên thấy vị nó đắng đến lạ. Vị đắng của cà phê len lõi trong miệng và trôi nhanh xuống cổ họng khiến anh đột nhiên nhăn mặt phải với vội ly nước lọc bên cạnh. Không gian quán cà phê “Đơn Côi” vẫn y như cũ, bàn ghế và cả những bản nhạc Trịnh vẫn như xưa thế nhưng giờ đây anh và Lam mang một tâm trạng khác để “hẹn hò”.
Tuổi 18 ấy qua rồi nên hồi ức vẫn chỉ là hồi ức
2017-04-27 01:20:00
Từng tự hỏi thanh xuân là gì mà ai ai khi nhắc đến nó cũng là hối tiếc, cũng là vương vấn, cũng là khát khao được trở lại, hóa ra là thế này đây. Là khi tôi nhớ về cái lạnh ấm áp của ngày xưa có cậu cùng đi chung. Mà người ta lẽ nào quên mất rằng thanh xuân thì không thể trở lại? Đâu ai có cỗ máy thời gian của Doraemon để cứ muốn là ngược dòng thời gian.
Viết cho ngày chợt về nơi cũ…
2017-04-27 01:18:00
Mệ bảo Mệ với con như người dưng nước lã, gặp nhau một lần chắc gì còn lần sau. Vậy mà con còn nhớ nhà Mệ, tới thăm Mệ là Mệ vui lắm rồi, Mệ quý lắm rồi. Nghe mà tủi. Con mừng Mệ có, thương Mệ có, giận con cũng có. Con vô tâm quá rồi, chừng nớ năm mà không xuống thăm Mệ, may mà con tới chưa trễ, nếu trễ thì sao hả Mệ, con xin lỗi Mệ.
Duyên phận vốn dĩ mong manh
2017-04-27 01:15:00
Bây giờ còn lại mình tôi Ôm bóng hình cũ, chia phôi nhiều bề Đêm về khóc nấc tỉ tê Khi vô tình nhớ lời thề có nhau
Nếu mệt rồi thì cứ quẳng hết đi
2017-04-27 01:10:00
Nếu mệt rồi thì cứ quẳng hết đi Đời hối hả chẳng điều gì mãi mãi Nỗi niềm vương xin ghì vào bể ái Dĩ vãng rồi, có còn lại gì đâu
Một bàn tay lạc một bàn tay
2017-04-26 01:30:00
Anh và em mình chỉ thoáng bước qua nhau một lần trong đời rồi mãi mãi mất nhau. Giờ đây anh và em mình bước đi trên những lối rẽ cuộc đời ở đó mình không còn là gì của nhau nữa
Chạm vào tháng tư, chạm vào những kỷ niệm
2017-04-26 01:25:00
Thỉnh thoảng trong những dòng người vội vã, em vẫn luôn tìm kiếm một gương mặt thân quen. Cũng có đôi lần giật mình bắt gặp một dáng hình nào đó rồi lại không phải. Em không biết thứ cảm xúc đó là gì nhưng cứ mỗi tháng tư về lại một nỗi nhớ đến nao lòng. Mỗi lần đọc lại cuốn truyện ấy câu chuyện cô bé với cánh buồm đỏ thắm như một câu chuyện cổ tích lại đánh thức trong tôi nhưng khao khát kì lạ.
Hiện tại đó chính là tình yêu
2017-04-26 01:20:00
Bạn tôi bảo đừng quá nặng lòng hay đặt tình yêu lên trên tất cả mọi thứ, bởi vì sợ rằng một ngày chính tình yêu sẽ khiến tôi đau. Tôi chỉ cười, tỏ vẻ không quan tâm, tôi đang rất hạnh phúc vì những ngày có Phong bên cạnh, sẽ chẳng có lí do gì mà tôi phải bắt buộc mình thôi thương người mà thực lòng tôi muốn thương đến suốt cuộc đời này.




















