Sài Gòn ơi ta nhớ ngay khi ở giữa lòng phố
2017-04-28 01:25
Tác giả:
“Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn” (Chế Lan Viên)
Đối với mỗi vùng đất khi ta đi qua đều sẽ có một cảm giác nhung nhớ khi rời xa mảnh đất ấy. Nhưng đối với Sài Gòn, ta lại nhớ ngay khi ở giữa lòng phố.
Sài Gòn, hai từ nghe thân quen quá đỗi nhưng vẫn có chút gì đó lạ lẫm. Ngần ấy năm sống ở Sài Gòn cứ ngỡ đã thấu hiểu hết lòng phố nhưng rồi bất chợt nhận ra không phải là như vậy. Sài Gòn vẫn luôn là một ẩn số và chúng ta vẫn hàng ngày giải mã.
Sài Gòn, đối với người khác là mảnh đất xa hoa đầy cạm bẫy nhưng đối với tôi, Sài Gòn dịu dàng, hiền lành và bình dị đến lạ thường.
Buổi sáng ở Sài Gòn bắt đầu bằng những ly cà phê vỉa hè. Ánh nắng sớm ban mai cố gắng len lỏi xuyên qua những khu nhà cao tầng chọc trời chiếu sáng một góc phố vàng ươm. Những cụ già ngồi tán gẫu vài ba câu chuyện góp nhặt từ quá khứ trên bàn là những ly cà phê đen thơm ngát. Bên cạnh là bộ cờ tướng, vừa trò chuyện vừa nhíu mày suy tư nên đi bước nào để bảo toàn quân mình mà triệt hạ được đối phương. Bởi đôi khi cuộc đời cũng họ cũng như những ván cờ ấy, một phút sa cơ đánh mất cả mấy mươi năm gầy dựng.

Buổi sáng Sài Gòn bắt đầu với những tiếng rao của những người bán hàng rong từ tờ mờ sớm. Họ đi khắp những ngõ ngách của thành phố. Giọng rao ấy như một thanh âm trong trẻo giúp thành phố thêm phần nhộn nhịp sôi nổi.
Buổi sáng Sài Gòn bắt đầu với những gia đình buôn bán phải dậy thật sớm để tranh thủ dọn hàng cho kịp giờ ăn sáng của những người đi làm. Những đứa trẻ phải dậy sớm phụ cha phụ mẹ dọn hàng vẫn còn ngủ gà ngủ gật.
Buổi sáng Sài Gòn bắt đầu với những chiếc xe bánh mì khắp đường phố. Những người đi làm tấp vô lề mua vội ổ bánh mì rồi rồ ga vụt đi. Sài Gòn bận rộn lắm, vậy nên họ phải tranh thủ từng phút từng giây để kịp mà bon chen với đời. Cũng nhiều khi cô bán bánh mì nhận ra khách quen hàng sáng đều ghé nên dặn nhân viên của mình bỏ thêm miếng chả hay miếng thịt nguội vào ổ bánh mì kia rồi mỉm cười thân thiết. Dù cho vị khách kia cứ từ chối. Sài Gòn đâu xa lạ như người ta vẫn nghĩ? Ở đâu đó thành phố hơn chín triệu dân kia vẫn có những người tốt cơ mà.
Buổi sáng Sài Gòn bắt đầu với kẹt xe, khói và bụi. Và buổi sáng Sài Gòn bắt đầu với những dòng người hối hả ngược xuôi…
Còn đêm, Sài Gòn trở thành thành phố không bao giờ ngủ. Có lẽ trước đây đã như thế, bây giờ cũng vậy và tin rằng mãi về sau cũng không đổi thay.
Đêm Sài Gòn, người ta vẫn tất bật hối hả với những gánh mưu sinh đè nặng trên vai.

Đêm Sài Gòn, với những tiếng chổi tre quét rác của những cô chú lao công trong đêm tĩnh mịch. Ánh đèn vàng chiếu lên người họ in bóng dài xuống mặt đường lộ rõ vẻ mệt mỏi. Chốc chốc lại thấy người phu quét đường dừng chổi lắng nghe, không phải lắng nghe tiếng “đại bác đêm đêm dội về thành phố” của một thời loạn lạc khói lửa, mà họ ngẩn ngơ trước bao “ghềnh thác thanh âm” thét gào, cuồng bạo giữa một thời thanh bình được toát ra từ những tầng cao “hộp đêm” rậm rật đến buồn nôn. Nhưng rồi họ vội vã làm thật nhanh để về nhà tranh thủ chợp mắt vài tiếng để trước khi trời sáng họ lại bắt đầu những công việc khác.
Đêm Sài Gòn, với những tiếng cười nói của những chú xây dựng công trình hòa với tiếng động cơ máy móc, tranh thủ đêm khuya vắng xe cộ mà thi công đường phố. Để sáng ngày mai, những dòng người lại hối hả xuôi ngược.
Đêm Sài Gòn, với những tiếng rên khe khẽ vì cơn đau nhức của những cụ già không gia đình phải trú chân ngủ tạm ở ghế đá công viên hay gầm cầu nào đấy. Tiếng thở đều đặn của những em bé vô gia cư không nơi nương tựa phải nay đây mai đó để tự kiếm tiền nuôi sống bản thân mình.
Đêm Sài Gòn, đôi khi là tiếng của một vài ba nhóm công nhân tan ca lúc nửa đêm gà gáy, ghé vào quán hủ tiếu gõ bên đường hiu quạnh gọi cho mình tô hủ tiếu như để tự thưởng cho bản thân sau một ngày daì vất vả mệt nhọc. Chú chủ quán gật gù vì những đêm không ngủ. Đưa mắt nhìn ra phía xa tối om đèn đường không chiếu sáng tới mà thầm thở dài ngao ngán. Lòng thầm hỏi cuộc đời mình rồi sẽ đi về đâu?
Đêm Sài Gòn, nhiều khi bên quán nhậu vẫn còn vài ba vị khách vãng lai. Chủ quán thì ngồi ngủ gà ngủ gật bên chiếc ghế tựa cũ kỹ. Còn những vị khách cũng rơi vào khoảng im lặng trầm lắng hòa quyện vào cái không khí đêm khuya của thành phố “không biết ngủ”, thỉnh thoảng âm thanh va nhau của cốc bia vang lên rồi im bặt, hay tiếng chép miệng của vị khách vừa nốc cạn ly bia, cũng có khi là tiếng vỏ bia lăn dưới sàn gạch…
Sài Gòn về đêm vẫn cứ như thế đấy.
Và tôi yêu Sài Gòn, tôi yêu tất cả những gì thuộc về nó dù là những điều nhỏ nhặt nhất.
© Vĩnh Lạc – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống







