Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

2026-03-13 15:00:00

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Phía sau rực rỡ

Phía sau rực rỡ

2026-03-09 11:40:00

Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ đến khi thôi chờ

2026-03-08 16:30:00

Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

2026-03-06 10:30:00

''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

2026-03-05 10:30:00

Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

2026-03-04 16:30:00

Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Quá khứ không còn thuộc về anh

Quá khứ không còn thuộc về anh

2026-03-03 20:45:00

Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?

Tết này con sẽ về (Phần 3)

Tết này con sẽ về (Phần 3)

2026-03-03 15:25:00

Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.

Ký ức

Ký ức

2026-03-02 09:30:00

Và nếu có một nơi nào đó sau gọi là kết thúc, tôi mong mình có thể đặt lại tất cả ký ức này xuống, nhẹ nhàng thôi, như đặt một bó hoa trên đường vậy. Còn nếu không có nơi nào như thế, thì cũng không sao. Vì tôi đã sống trọn vẹn một đời yêu dù chỉ có một mình tôi nhớ.

Hóa ra anh vẫn ở đây (Phần cuối)

Hóa ra anh vẫn ở đây (Phần cuối)

2026-02-28 14:30:00

Thế nào là dịu dàng, không phải với người khác, mà trước hết là với chính mình. Thì ra, có những cuộc gặp sinh ra không phải để cùng nhau đi hết một đoạn đường, mà để khiến ta trở nên sâu sắc hơn giữa dòng đời nông nổi. Nếu phải dùng đau lòng làm giá đổi cho sự tỉnh thức ấy, ta vẫn nguyện cúi đầu cảm tạ duyên phận bởi suy cho cùng, đó là một cuộc gặp không uổng.

Hóa ra anh vẫn ở đây (Phần 2)

Hóa ra anh vẫn ở đây (Phần 2)

2026-02-27 11:00:00

Tình yêu nên là thứ mình trải qua, chứ không phải thứ mà mình mong ước. Những cuộc chia ly không chỉ lấy đi một người, mà trả lại cho ta một con mắt khác để nhìn đời — chậm hơn, lặng hơn, và thấu hơn. Khi đã đi qua tổn thương, ta mới hiểu thế nào là dịu dàng, không phải với người khác, mà trước hết là với chính mình.

Không nhớ anh

Không nhớ anh

2026-02-24 14:30:00

Một cô gái tưởng rằng bận rộn, ổn định và một mối quan hệ “đủ tốt” sẽ chữa được cô đơn, nhưng càng sống càng rỗng. Ở bên người mới, cô bình yên mà không rung động; gặp lại người cũ, vẫn còn dư âm nhưng biết không thể quay về. Những cuộc chia tay nối tiếp giúp cô nhận ra: có những người chỉ đi ngang đời để dạy ta cách yêu, cách buông, và sau tất cả, điều cần học nhất là quay về sống thật với chính mình, thay vì dừng lại ở một “nhà ga” không thuộc về mình.

back to top