Chờ đến khi thôi chờ
2026-03-08 16:30
Tác giả:
Bằng Lăng Tím ♾
blogradio.vn - Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.
***
Rầm… rầm…
Tiếng cửa bị vật gì đó nện mạnh đến mức cánh cửa rung lên bần bật. Căn phòng trọ nhỏ như co rúm lại. Trinh ôm con thật chặt, một tay bịt tai con, tay còn lại siết lấy tấm chăn mỏng đã ướt mồ hôi. Những tiếng chửi rủa bên ngoài đục ngầu như nước cống, xuyên qua lớp cửa gỗ mục.
Cô không nhớ đây là lần thứ mấy mình ngồi thu mình như thế này. Chỉ biết rằng mỗi lần nghe tiếng đập cửa, tim cô lại đập dồn dập như muốn bật khỏi lồng ngực. Cô không sợ cho mình. Cô sợ ánh mắt hoảng loạn của đứa con còn quá nhỏ để hiểu chuyện, nhưng đã đủ lớn để biết rằng có điều gì đó rất đáng sợ đang xảy ra.
Ngoài kia không có chồng cô. Người đã gây ra tất cả những rắc rối này, lại không ở đây.
Trinh từng nghĩ cuộc đời mình sẽ khác.
Cô gái từ quê lên thành phố với hai bàn tay trắng, mang theo vài bộ quần áo và một niềm tin giản dị rằng chỉ cần chịu khó, rồi mọi thứ sẽ ổn. Từ những ngày phụ giúp đám cưới, chạy bàn, dọn dẹp, đến khi trở thành nhân viên chính thức trong một cửa hàng thời trang, cô vẫn luôn tự nhủ: chỉ cần cố thêm chút nữa.
Cô gặp Lâm trong những buổi đi chơi cùng bạn bè. Hai con người xa quê, cùng chật vật giữa thành phố đông đúc, dễ tìm thấy nhau trong những câu chuyện về tiền trọ, tiền điện, những lần ốm đau không dám gọi về nhà. Sự đồng cảm ban đầu dần thành những cuộc điện thoại mỗi tối. Lần đầu có người hỏi cô: “Hôm nay em có mệt không?”, cô đã thấy lòng mình mềm đi.
Có lẽ cô yêu không phải vì quá say đắm, mà vì cô tin rằng bên cạnh người này, mình sẽ bớt cô đơn.
Hôn nhân đến nhanh hơn cô nghĩ.
Những tháng đầu, căn phòng trọ nhỏ ấm áp tiếng cười. Hai người cùng nấu cơm, cùng ngồi ăn, kể cho nhau nghe chuyện trong ngày. Trinh đã từng ngồi nhìn Lâm ăn mà nghĩ: vậy là mình đã có một gia đình.
Nhưng rồi những buổi nhậu bắt đầu nhiều hơn.
Ban đầu cô chỉ khuyên nhẹ. Cô tin rằng đàn ông đi làm vất vả, đôi khi cần bạn bè. Cô tin rằng khi có gia đình rồi, anh sẽ tự biết chừng mực. Cô tin nhiều thứ, đến mức không nhận ra mình đang dần dần quen với mâm cơm nguội lạnh.

Những đêm nằm một mình, nghe tiếng xe ngoài ngõ, cô vừa lo vừa giận. Cô lo anh đi đường say xỉn có xảy ra chuyện gì không. Cô giận vì tại sao cô lại phải ngồi đây chờ đợi như thế này.
Rồi cô có thai.
Ngày biết mình mang thai, cô vừa mừng vừa sợ. Mừng vì trong lòng có một sinh linh đang lớn lên. Sợ vì không biết đứa trẻ này có làm anh thay đổi không. Cô không dám nói ra nỗi sợ ấy. Cô sợ nếu nói ra, nó sẽ thành sự thật.
Những lần đi khám thai một mình, cô lặng lẽ nhìn những người phụ nữ được chồng dìu đi. Cô không ghen tị. Chỉ thấy trong lòng mình trống một khoảng.
Cô tự an ủi: chắc anh bận. Chắc mai anh sẽ khác.
Nhưng “mai” cứ lùi mãi.
Khi biết Lâm cá độ bóng đá, cô đã ngồi rất lâu mà không khóc. Cô thấy trong lòng mình như có thứ gì đó rơi xuống đáy. Không phải bất ngờ. Mà là một sự xác nhận cho điều cô đã linh cảm từ lâu.
Những đồng tiền cô chắt chiu, những đêm thức trắng chăm con ốm, những lần cô nhịn mua cho mình một chiếc áo mới… tất cả bỗng trở nên mong manh trước những trận bóng.
Khi những người cho vay đứng trước cửa, đập mạnh như muốn xô ngã cả căn phòng, Trinh mới hiểu rằng nỗi sợ lớn nhất không phải là tiếng chửi rủa ngoài kia. Mà là việc cô không còn đủ niềm tin để tiếp tục sống như thế này.
Đêm đó, khi mọi thứ lặng xuống, cô ôm con và khóc. Không phải khóc vì tủi thân. Mà vì lần đầu tiên cô nhìn thấy tương lai của con mình nếu cô tiếp tục ở lại.
Ly hôn diễn ra nhanh chóng. Không tài sản. Không níu kéo.
Cô ra đi nhẹ hơn cô tưởng. Nhẹ vì không còn phải chờ tiếng mở cửa lúc nửa đêm. Nhưng cũng nặng vì phải bắt đầu lại từ đầu.
Những năm sau đó, cô và con sống giản dị. Vất vả, nhưng bình yên. Cô quen với việc một mình quyết định mọi thứ. Quen với việc không ai hỏi cô có mệt không.
Cô tự hỏi: phải chăng mình đã thôi chờ đợi từ lâu?
Rồi Hưng xuất hiện.
Ở anh có sự chững chạc khiến cô thấy an tâm. Khi anh nói ngưỡng mộ cô vì dám bước ra khỏi một cuộc hôn nhân sai lầm, cô đã xúc động. Lần đầu tiên có người nhìn cô không phải như một người phụ nữ thất bại, mà như một người đủ mạnh mẽ.
Cô đến với anh nhanh. Có lẽ vì trong sâu thẳm, cô vẫn khao khát được yêu như một người đàn bà trọn vẹn.
Khi biết mình có thai lần nữa, cô đã đứng rất lâu trước gương. Cô không còn là cô gái năm nào. Cô biết tình yêu không chỉ là những lời hứa. Nhưng cô vẫn tin. Cô muốn tin.
Anh về nước. Anh hứa sẽ bảo lãnh cô.
Cô chờ.
Năm đầu tiên, cô chờ với hy vọng.
Năm thứ hai, cô chờ với lo lắng.
Năm thứ ba, cô chờ như một thói quen.
Rồi cô không biết mình đang chờ điều gì nữa.

Anh vẫn chu cấp tiền. Vẫn trở về vài tháng mỗi năm. Những tháng đó, cô có cảm giác mình có một gia đình. Rồi anh lại đi. Căn nhà lại trở về với những tiếng thở dài khe khẽ vào ban đêm.
Có những lúc cô tự hỏi: mình là gì trong cuộc đời anh? Là vợ? Không có giấy tờ nào chứng nhận. Là người yêu? Không có tương lai rõ ràng. Hay chỉ là mẹ của con anh?
Mười lăm năm trôi qua.
Hai đứa con lớn dần. Chúng là điều duy nhất rõ ràng và chắc chắn trong cuộc đời cô. Chúng yêu thương cô bằng những điều nhỏ bé: một ly nước, một cái ôm, một câu hỏi “Mẹ mệt không?”
Cô không còn chờ nữa.
Không phải vì hết yêu.
Mà vì cô hiểu, cuộc đời mình không thể đặt mãi trong tay một lời hẹn.
Giờ đây, mỗi buổi tối, sau khi hai con đã ngủ, cô ngồi một mình bên cửa sổ. Thành phố vẫn ồn ào như ngày cô mới đặt chân đến. Chỉ có cô đã khác.
Cô không còn tìm một bờ vai.
Cô học cách tựa vào chính mình.
Và lần đầu tiên, trong rất nhiều năm, cô thấy lòng mình không còn quá nhiều trông đợi.
Chỉ còn lại một sự bình thản lặng lẽ.
© Bằng Lăng Tím - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.
Hạ đưa ai về
Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.
Có những chiều không gọi thành tên
Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay















