Chỉ cần một mùa xuân bên em
2017-01-18 01:10:00
Ám ảnh nhất đối với Quyên chính là nỗi buồn của mẹ khi xa ba. Không một lần nào đọc thư hay điện thoại mà mẹ không khóc, không đầm đìa nước mắt trên khuôn mặt. Em cũng được nghe ba hỏi thăm tình hình học tập bằng giọng nói trầm đục của người đàn ông đang ưu tư. Vắng ba, giao thừa nào hai mẹ con Quyên cũng ôm nhau khóc. Bởi thế, em sợ sự cách xa giữa hai người yêu nhau.
Chúng ta chỉ từng là người thương
2017-01-17 01:20:00
Từ xa tôi nhìn thấy chàng trai đó đứng xoay lưng về phía tôi đang nói chuyện với mọi người một cách vui vẻ. Tôi nhìn kĩ thêm một lần nữa, cơn choáng váng ập tới. Tôi đưa tay vịn vào tường để không ngã gục. Dù không trông rõ mặt mũi nhưng tấm lưng êm ái đó, tôi đã từng vùi mặt vào khóc rưng rưng trong lần phỏng vấn đầu tiên không thành. Làm sao tôi có thể quên được.
Mong nắng xuân về hong khô nỗi nhớ
2017-01-16 01:05:00
Ngày tôi lên xe hoa đi lấy chồng, mặc dù tôi có gửi thiệp mời nhưng Khánh vắng mặt. Tuy nhiên trong số quà mừng có một hộp đựng bên trong một con gấu bông màu hồng rất to, không ghi tên người tặng. Chồng tôi thì cười bảo: “Ai lại đem tặng gấu bông cho đám cưới!” Nhưng chỉ mình tôi biết quà ấy của ai vì chỉ Khánh biết tôi thích các con thú nhồi bông mà thôi.
Sự dịu dàng của trà
2017-01-13 01:20:00
Từ các khe đá, một bông hoa nhỏ màu vàng nở rộ. Làm sao mà bông hoa lại nở khi chung quanh chỉ toàn là đá?
Hồi ức đậm màu
2017-01-12 01:35:00
“Anh sẽ cưới vợ!”. Cảm giác hụt hẫng bao trùm tâm trí cô ngay khi nghe anh nói. Đúng rồi, ai mà chẳng cần có một mái ấm, cần một bến đỗ bình yên sau những ngày giông gió, đau thương và mỏi mệt.
Thì ra tình yêu vẫn luôn nồng nàn
2017-01-11 01:00:00
Chuyến tàu chuyển bánh, Phan buông đôi nạng dùng cả hai tay ôm chặt lấy tôi. Hai tay tôi cũng ôm chặt lấy người tôi hằng mong đợi. Chúng tôi đều khóc nức nở như trẻ con giữa san ga mưa đang rơi tầm tã. Nước mưa và nước mắt của cuộc gặp lại này cũng nhiều như nhau!
Đừng tin em mạnh mẽ
2017-01-10 00:32:00
Chúng ta còn chưa kỉ niệm một năm yêu nhau, chưa một lần đón Giáng sinh, giao thừa hay Valentine bên nhau, còn chưa hoàn thành tương lai “Một nhà”, … bao nhiêu viễn cảnh tươi đẹp chúng ta vẽ ra mỗi ngày để cùng động viên nhau cố gắng thế mà giờ đây anh rời đi, không một lời thông báo, đột ngột, hệt như cách anh xuất hiện.
Ai còn đơn phương giữa mùa đông
2017-01-09 01:17:00
Hoa và nhẫn hắn đã chuẩn bị sẵn, bây giờ chỉ có lấy hết can đảm tỏ tình mà thôi. Thế nhưng càng gần đến ngày hẹn, hắn bỗng thấy áp lực kinh khủng! Ban đêm hắn khó ngủ vì nhớ lại những câu người trong công ty nói vu vơ, nửa đùa nửa thật.
Tôi muốn thời gian quay trở lại!
2017-01-08 00:15:00
Bảy năm rồi, tôi vẫn lo sợ về người đàn ông bên cạnh mẹ. Ngoài một danh xưng là anh họ của mẹ, tôi chẳng tìm hiểu thêm được gì ngoài việc biết bác Tùng chưa có gia đình. Tôi sợ một ngày bác Tùng sẽ chiếm vị trí của cha tôi trong tim mẹ, chia sẻ tình cảm mẹ dành cho tôi nên tôi chưa thể chấp nhận bác ấy!
Có ký ức nào ở lại với em không?
2017-01-06 00:20:00
Kí ức như một thước phim quay chậm, thật chậm mỗi lần tôi nghĩ về, rõ ràng và chi tiết đến mức khiến tim tôi đau thắt. Em chạy quanh cánh đồng lau trắng, bứt những bông lau xếp thành một bó thật lớn rồi ôm trên tay tạo thật nhiều dáng cho tôi chụp hình. Em nằm xuống, dang hai tay rộng ra hai bên, nhắm mắt lại và mỉm cười. Tấm ảnh ấy có lẽ là tấm ảnh đẹp nhất đối với tôi, thật bình yên!
Ký ức của tôi
2017-01-05 01:05:00
Thư qua lại, lâu dần cũng thưa đi. Tôi thì chạy đua với các kỳ thi, bạn chắc cũng đã quen những người bạn mới. Mỗi đứa đều phải tiếp tục con đường của riêng mình.
Rồi lòng cũng đã bình yên
2017-01-04 01:20:00
Con người thật là lạ, chỉ có mỗi con tim và lí trí mà chẳng bao giờ bảo được nhau cả, cứ mãi đấu tramh và dằn vặt nhau. Lúc lí trí thắng thế, quyết định hi sinh vì một nghĩa cử cao đẹp, hi sinh vì người mình yêu đâu có nghĩ rằng sẽ có lúc con tim quặn đau đến thế. Lúc con tim trỗi dậy lại trách móc lí trí khi đó sao quá dại khờ, sao mà ngu ngốc để giờ đây kẻ chịu đau khổ là chính bản thân mình.




















