Phát thanh xúc cảm của bạn !

Người về nhà cuối cùng đêm Giao thừa

2017-01-27 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Gia đình này quá hảo tâm, hắn không thể làm việc xấu với họ được. Hắn chợt liên tưởng đến người cha đã khuất. Ngày còn sống, ông luôn dạy dỗ hắn: đói cho sạch, rách cho thơm. Hắn nhớ đến những giọt nước mắt của mẹ khi ngăn cản hắn bỏ quê lên thành phố, chỉ vì sợ hắn sa vào cái xấu. Hắn cần làm một việc ngay lúc này là tìm cách trả lại số tài sản đã lấy, xong mau chóng rời khỏi đây. Có lẽ viện cớ vào nhà vệ sinh rồi để lại trong đó mà thôi!

***

Hắn cúi xuống nhìn đồng hồ trên tay, rón rén nhìn xung quanh. Đã 11 giờ đêm Giao thừa. Khu phố rất vắng vẻ...

Mọi người trong xóm này có lẽ đi lễ chùa, hái lộc đầu năm rồi mới về nhà đón Giao thừa. Hắn quyết định ra tay làm một vụ trộm ngay thời khắc này để có tiền trở về quê. Lần này về, hắn sẽ không đi đâu nữa. Nói cho đúng, hắn chẳng phải kẻ bất lương chuyên nghiệp. Chỉ vì khi cãi cha mẹ bỏ quê lên thành phố theo lời rủ rê của chúng bạn nên hắn tuyên bố hùng hồn là: không có tiền sẽ không về! Thực tại khi lên đến nơi, hắn chẳng làm việc gì ra hồn vì trình độ thấp. Hắn đành đi rửa xe, phụ hồ nhưng bữa làm bữa nghỉ nên sống rất khó khăn. Tết rồi mà trong túi hắn chẳng còn một xu.

Hắn nghiên cứu kỹ ngôi nhà này vì gần xóm trọ của hắn. Gia đình họ chỉ có hai vợ chồng trẻ, một đứa trẻ khoảng ba, bốn tuổi cùng một người mẹ già tuổi đã cao. Tận mắt hắn núp sau tường rào đã nhìn thấy hai vợ chồng người con dắt xe ra khỏi nhà. Trước khi đi, họ còn dặn người mẹ:

- Nếu có thanh niên nào đến tìm con, mẹ nói là chúng con đi lễ chùa vì đã trễ giờ, chờ nó đi cùng không được. Đấy là thằng Nam, bạn con hồi đi nghĩa vụ vừa mới gặp lại. Con cho địa chỉ hôm qua để mời bạn đến chơi cho biết nhà và đi lễ giao thừa chung cho vui.

Đầu óc hắn nghĩ ngay một kịch bản hoàn hảo. Hắn sẽ đội lốt là người bạn tên Nam cho bà cụ ra mở cổng. Khi vào được nhà, hắn sẽ ra tay chôm chỉa tài sản. Hắn tự tin là nếu lộ tẩy thì một bà lão với đứa bé sẽ không khó đối phó. Hắn mạnh dạn bấm chuông.Bà cụ tóc bạc phơ dắt đứa trẻ ra mở cổng :

- Chào bác, con tên Nam. Xin cho con hỏi...

Hắn nói chưa dứt câu, bà cụ đã vồn vã mời hắn:

- Cháu vào nhà chơi. Vợ chồng thằng Hóa chờ cháu lâu quá đã đi chùa trước rồi.

Người về nhà cuối cùng đêm Giao thừa

Cánh cổng đóng lại, hắn bước sau lưng hai bà cháu vào phòng khách. Căn nhà tuy không lớn nhưng qua cách bài trí có vẻ gia chủ khá giả. Ngồi xuống bộ salon êm ái, hắn nghe bà cụ hỏi chuyện sau khi rót mời hắn một tách trà thơm:

- Cháu uống trà nóng cho khỏi lạnh. Tết rồi mà khí hậu còn rét mướt như mùa đông. Nghe Hóa nói con là bạn đi lính nghĩa vụ cùng nó mấy năm trước, bây giờ vừa gặp lại nhau phải không? Đã vợ con gì chưa?

- Dạ, con và anh ấy cùng đơn vị, xuất ngũ cùng ngày nhưng con chưa lập gia đình bởi vì...

Hắn suy nghĩ nhanh là cần tạo ra một câu chuyện cảm động cho bà cụ tin tưởng mà mất cảnh giác:

- Nhưng khi con về thì gặp lúc ba con bệnh nặng. Mẹ và con xoay xở tiền chạy chữa cho ba con mà ông không qua khỏi. Vì ông nằm bệnh lâu cùng với việc lo hậu sự nên gia đình con phải bán nhà, tất cả năm mẹ con phải thuê trọ ở bên chợ Cầu ông Lãnh để làm thuê sống qua ngày.

Bà cụ tỏ vẻ xúc động lắm, nghe hắn kể mà bà cứ kêu lên: "Mô Phật! Tội nghiệp cho con".Thằng bé con chủ nhà từ lúc hắn bước vào đây cứ ngồi bên cạnh hắn. Nó đặt tay lên đùi hắn rất thân mật. Bà cụ nhìn thấy vậy liền bảo:

- Cu Tin là con của Hóa, chúng lấy nhau mới hai năm thôi. Hai đứa làm chung công ty nên yêu nhau rồi cưới. Bác gần tám mươi rồi, chỉ phụ con trông nhà, giữ cháu để chúng đi làm. Vợ nó buổi tối còn tình nguyện dạy một lớp học tình thương cho phường. Nghe chuyện gia đình con buồn quá. Cha mẹ nào cũng rất thương con. Lúc này người đau lòng nhất chính là mẹ con. Nhìn thấy con cái mình không được hạnh phúc thì trái tim người mẹ bị tổn thương nhất. Thôi, cháu chờ bác một chút nhé!

Bà cụ đứng dậy đi vào căn phòng nằm bên phải. Hắn suy luận: vậy là căn phòng bên trái đích thị của vợ chồng người con. Hắn bật dậy, lao nhanh về phía ấy. Cửa phòng không khóa, hắn lọt vào quan sát nhanh thấy trên chiếc bàn làm việc có một chiếc đồng hồ nữ, một điện thoại. Hắn quơ hai món đồ cho vào túi, tiện tay hắn mở ngăn kéo thấy có một số tiền cột chung với xấp bao lì xì, hắn lấy luôn rồi bước ra.

Người về nhà cuối cùng đêm Giao thừa

Hắn ngồi lại vị trí cũ vừa lúc bà cụ bước ra. Bà đặt lên bàn trước mặt hắn một gói giấy to, nói nhỏ nhẹ:

- Biết con là bạn của Hóa, lại nghe hoàn cảnh của con nên bác muốn gửi chút bánh mứt, nhờ con đem về biếu mẹ con giùm bác.

Cụ đưa tiếp một phong bì, đặt vào tay hắn:

- Đây là lì xì của bác, gửi cho mấy đứa em con cho vui, mong cháu đừng từ chối. Gia đình bác tuy không giàu có nhưng nghĩ Trời Phật cho mình hơn nhiều người nên Tết nào bác cũng tham gia hoạt động từ thiện giúp người neo đơn. Riêng vợ chồng Hóa mùng một sẽ đến trại trẻ mồ côi lì xì cho các em nhỏ nó mừng.

Hắn bất ngờ trước lòng tốt của người đối diện đến nỗi quên ý định của hắn là vào nhà ăn trộm. Mới lúc nãy, hắn còn nghĩ đến tình huống nếu bị phát giác sẽ trói bà cụ nhưng đến bây giờ, lòng hắn đã thay đổi. Gia đình này quá hảo tâm, hắn không thể làm việc xấu với họ được. Hắn chợt liên tưởng đến người cha đã khuất. Ngày còn sống, ông luôn dạy dỗ hắn: đói cho sạch, rách cho thơm. Hắn nhớ đến những giọt nước mắt của mẹ khi ngăn cản hắn bỏ quê lên thành phố, chỉ vì sợ hắn sa vào cái xấu. Hắn cần làm một việc ngay lúc này là tìm cách trả lại số tài sản đã lấy, xong mau chóng rời khỏi đây. Có lẽ viện cớ vào nhà vệ sinh rồi để lại trong đó mà thôi!

Hắn lễ phép hỏi:

- Thưa bác, con muốn vào nhà vệ sinh.

- Con cứ đi thẳng xuống bếp, phía tay trái.

Hắn đặt đồng hồ, điện thoại, tiền lên kệ gương nhà tắm, khép cửa rồi bước ra. Hắn cầm gói quà cùng phong bì tiền của bà cụ cho, mau chóng ra về sau khi cảm ơn bà và hôn lên má đứa trẻ.

Người về nhà cuối cùng đêm Giao thừa

...Đúng mười hai giờ đêm, giây phút giao thừa chia tay năm cũ để đón năm mới đã đến. Ngoài đường phố nhộn nhịp từng dòng người mang những cây nhang to có gắn vải đỏ viết lời chúc phúc hay chùm lộc non vội trở về nhà. Tiếng chuông nhà thờ, tiếng còi tàu rúc lên từng hồi báo hiệu thời khắc thiêng liêng cho mọi người thành phố trở về nhà để xông đất, sum họp bên gia đình. Có lẽ hắn là người duy nhất đêm nay phải làm điều ngược lại: ra bến chờ có chuyến xe đò nào đấy để hắn rời khỏi nơi đây, trở về mái nhà xưa nơi miền quê xa xôi.

Hắn vui khi nhìn xuống gói quà của mẹ anh Hóa gửi tặng, bởi hắn chẳng về tay không khi gặp lại mẹ và những đứa em. Hắn mừng vì chưa phạm một tội lỗi. Hắn liên tưởng đến cảnh nhà anh Hóa hốt hoảng khi bị kẻ gian đến viếng thăm. Họ sẽ trách móc bà cụ thiếu cảnh giác. Nhưng khi vào nhà tắm, họ sẽ nhìn thấy số tài sản bị mất. Có thể họ còn quá trẻ`để hiểu tại sao kẻ gian lại không lấy đi của cải trộm được, trừ một mình bà cụ. Chắc chắn bà sẽ biết, bởi bằng kinh nghiệm sống bà hiểu trái tim người mẹ đã cảm hóa, khơi dậy sự lương thiện của một đứa con lầm lạc như hắn.

Trên bến xe vắng vẻ lúc giao thừa, duy nhất có một mình hắn...

© Hải Triều – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

back to top