Hẹn đêm Giao thừa
2015-02-06 01:00
Tác giả:
Những ngày cuối năm, cả Như và Tuấn đều bận rộn. Lịch học rồi lịch làm việc kín mít giống như cả hai đang chạy show hằng đêm vậy. Mà đúng thật, đã hơn bảy giờ tối rồi mà Như vẫn còn đài truyền hình. Như vừa làm phát thanh viên cho mục Sống khỏe vừa viết bài cho chuyên mục Sắc màu tuổi teen. Công việc lúc nào cũng bù đầu bù cổ, không cho Như ngơi tay. Anh phụ trách nói: “Nếu làm tốt, chăm chỉ trong mấy ngày này thì cuối năm sẽ tăng tiền thưởng, các bài viết được đăng trên số Xuân, nhuận bút gấp ba lần những bài số thường”. Những điều khoản hấp dẫn khiến Như làm việc quên cả giờ giấc. Đúng ra thì công việc của Như chỉ ngồi một chỗ nhưng vì Như có năng lực lại siêng năng nên cô nàng được giao đi phỏng vấn, lấy tin. Đó là nói lúc Như rảnh và Như luôn vui vẻ nhận lời.
Còn Tuấn là bạn học cùng lớp với Như. Cậu hiện đang là đầu bếp sáng giá của một nhà hàng Việt do người Pháp làm chủ nên tất cả các món ăn của cậu đều mang hương vị Âu. Tuấn đã từng đạt danh hiêu Vua bếp trong cuộc thi nấu ăn năm ngoái. Khi biết con trai mình đi theo nghề của các bà nội trợ, mẹ Tuấn không hài lòng nhưng vì Tuấn quá kiên quyết, quá đam mê, bà đành phải để Tuấn làm những gì mà cậu muốn. Vì còn đi học, bài vở năm cuối cấp ba lại nhiều vô kể nên Tuấn được ưu ái hơn các đầu bếp khác. Chủ nhà hàng không muốn mất đi một nhân tài như Tuấn, để cậu làm việc tự do. Mỗi khi chế biến ra một món ăn nào đó, Tuấn đều có thông điệp riêng. Nhưng ý chung vẫn là: cuộc sống ngày càng hiện đại, con người chạy đua với thời gian, lo cơm áo gạo tiền mà quên mất bữa cơm đoàn tụ. Vì vậy chúng ta hãy sống chậm lại, dành chút thời gian để quan tâm mình và những người xung quanh bên cạnh mình.

Như tắt máy tính, vớ lấy túi xách ra về và không quên khóa cửa. Lúc đi ngang qua phòng bảo vệ, chú bảo vệ lại nhăn mặt vì lần nào Như cũng về trễ. Thật ra chú chỉ lo Như làm việc quá sức, ảnh hưởng đến sức khỏe chứ chẳng có ý gì khác. Như cảm động, toét miệng cười, hứa lần sau sẽ về sớm hơn một chút. Như vẫy tay chào chú bảo vệ, đón xe buýt qua nhà hàng của Tuấn. Gần nửa tiếng sau, Tuấn mới chịu ló mặt, tay gãi đầu.
“Đợi tớ lâu không? Hôm nay khách đông quá.” Cả hai rảo bước trên vỉa hè, Tuấn nói tiếp. “Tớ phải nói dối ông chủ rằng ngày mai có tiết kiểm tra, thế là ông ấy bảo tớ về sớm đi. Haha. Công việc của cậu thế nào?”
“Rất ổn.” Rồi Như kể cho Tuấn nghe những điều khoản hấp dẫn mà anh phụ trách đưa ra, không quên nở một nụ cười mãn nguyện.
“Cậu nghĩ thế nào nếu tớ mở nhà hàng riêng?”
“Tuyệt đấy.” Như đồng tình ngay rồi Như xị mặt. “Nhưng vốn hơi nhiều.”
“Thì tớ đang cố gắng làm việc hết sức mình đây, tớ tin không bao lâu nữa tớ sẽ có một nhà hàng riêng như ý muốn.”
“Tớ cũng vậy, ngoài việc viết bài cho báo, tớ còn ghi danh trong đội tuyển Quốc gia môn Tiếng Anh.”
Ai cũng có chí hướng riêng. Mãi vùi đầu vào công việc, thực hiện hoài bão, Như và Tuấn bị vòng xoáy cuộc đời cuốn trôi. Tiền bạc, danh vọng, sự nổi tiếng… làm cả hai quên đi những điều giản dị thường ngày mà vô cùng ý nghĩa.
Trống vừa đánh tan học, Như vội đạp xe đến đài truyền hình cho kịp buổi phỏng vấn, sau đó đi nhà in, các bài chưa đạt yêu cầu Như phải sửa đi sửa lại nhiều lần. Vừa rồi, Tuấn có hai tấm vé xem phim ca nhạc, rủ Như đi. Ban đầu Như đồng ý nhưng đến giờ công chiếu, anh phụ trách gọi điện inh ỏi, nói rằng tờ báo số Xuân đang thiếu một bài. Vậy là Như đành hủy hẹn, về nhà lạch cạch trên bàn phím, vừa nhâm nhi cốc cà phê sữa vừa nghe nhạc nhè nhẹ để tìm ý tưởng. Lúc Như gửi bài qua mail cho anh phụ trách, đồng hồ chỉ hai giờ sáng. Như mệt mỏi ngã lưng xuống giường. Vì ngủ muộn nên Như đến lớp trễ phải viết bản kiểm điểm.
Đã thế anh phụ trách giáng xuống đầu Như một tin khiến Như lo sốt vó. “Sao dạo này các bài viết của em có phần lặp lại. Em cố gắng nghĩ ra những sáng tác không trùng lặp nhé. Tuy vậy, bài vừa rồi của em, anh vẫn sẽ đăng lên báo số Tết. Một tháng sau là em có nhuận bút…”
Anh phụ trách còn phê bình Như nhiều lắm nhưng Như chẳng nhớ gì cả. Viết lách là năng khiếu của Như từ nhỏ. Cốt truyện lặp lại, đó là điều khiến Như khổ sở mấy ngày, bỏ ăn bỏ uống.
Chiều nay Như về sớm. Chú bảo vệ tươi tỉnh. Như cũng cố gắng rặn ra một nụ cười nhưng nó méo xẹo. Như không đến nhà hàng tìm Tuấn cũng không lang thang để hóng gió. Như về nhà nằm cuộc tròn trên giường, mền quấn chặt. Mẹ Như gõ cửa mấy lần Như cũng không chịu mở. Như không được chọn vào đội tuyển quốc gia Tiếng Anh. Bao nhiêu cố gắng giờ tan thành khói mây… Nước mắt Như chảy dài. Như gọi cho Tuấn để nghe Tuấn an ủi vài câu nhưng cậu không bắt máy. Như cảm thấy mình cô độc và có cảm giác như cả thế giới quay lưng lại với mình. Ngay cả Tuấn cũng vô tình thì Như còn biết chia sẻ với ai?
Như biết Tuấn bận, vì cái lý do lớn lao mở nhà hàng của cậu ấy. Có lần cả hai giận dỗi nhau suốt một tuần. Như ngồi suy nghĩ và thấy mình cũng có lỗi một phần. Như thường trách Tuấn bận bịu, không có thời giờ dành cho Như nhưng kỳ thực chính Như mới là người không đủ thời gian dành cho Tuấn. Như đưa mắt nhìn chiếc chuông gió bằng vỏ ốc treo trên cửa sổ. Đó là món quà Tuấn tặng cho Như lúc cậu đi nghỉ mát ở Vũng Tàu. Âm thang leng keng của nó khiến Như cay đắng nhận ra rằng: thời gian qua Như đã sống quá vội vã, ngay cả việc viết bài cho báo Như cũng làm qua loa. Tuấn bận nhưng vẫn còn thời gian để rủ Như đi xem phim ca nhạc… Càng nghĩ Như càng buồn và không ngừng trách cứ bản thân mình.

Sắp tới đêm ba mươi, Như vẫn chưa dọn dẹp căn phòng bề bộn của mình. Sáng hăm tám, Như dậy thật sớm, đem hết chăn gối ra sau giặt, phơi lên gọn gàng rồi cùng mẹ đi siêu thị mua đồ về làm bánh mứt. Mẹ nhìn con gái bằng nét mặt ngạc nhiên xen lẫn vui mừng. Như còn mua bộ xe hơi mới toanh cho nhóc em ở nhà. Nhận được quà, thằng nhóc hú hét ầm ĩ làm Như cũng vui lây. Có những thứ hạnh phúc đơn giản như thế mà Như lại tìm kiếm ở tận đâu đâu.
Như cũng không quên cậu bạn thân. Như hẹn Tuấn đến quán trà sữa quen thuộc nơi hai đứa thường ghé tới. Tuấn thao thao bất tuyệt về dự án của cậu, rằng cậu đã để dành được một sốn vốn kha khá, việc kinh doanh nhà hàng trong tương lai sẽ không còn xa…
“Tuấn này.” Như đột ngột cắt lời Tuấn, vẻ mặt nghiêm trọng khiến Tuấn hốt hoảng. Cậu im lặng, nhìn thẳng vào mắt Như, đợi Như nói. “Thời gian qua cả tớ và cậu đều bận rộn mà cậu biết đấy, năm mới Tết đến là thời khắc mọi người quây quần bên nhau. Tớ nghĩ kĩ rồi, những ngày cuối năm tớ sẽ ở nhà với ba mẹ. Dù gì thì tụi mình cũng đã học và làm việc suốt một năm qua rồi, đúng không?”
Lông mày Tuấn nhíu lại. Cậu gật gù. “Ừ, cậu nói đúng. Tụi mình sống gấp gáp quá, những dự định tương lai thì để sau này hẵng tính, chúng ta còn trẻ mà. Tớ cũng sẽ giống như cậu, sẽ giúp ba mẹ dọn dẹp nhà cửa để đêm Giao thừa còn cùng cậu đi xem bắn pháo bông nữa.”
Và Như chẳng còn mong gì hơn thế.
- Quách Thái Di
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.


