Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chỉ cần một mùa xuân bên em

2017-01-18 01:10

Tác giả:


blogradio.vn - Ám ảnh nhất đối với Quyên chính là nỗi buồn của mẹ khi xa ba. Không một lần nào đọc thư hay điện thoại mà mẹ không khóc, không đầm đìa nước mắt trên khuôn mặt. Em cũng được nghe ba hỏi thăm tình hình học tập bằng giọng nói trầm đục của người đàn ông đang ưu tư. Vắng ba, giao thừa nào hai mẹ con Quyên cũng ôm nhau khóc. Bởi thế, em sợ sự cách xa giữa hai người yêu nhau.

***

Ngày ấy, cũng chưa xa lắm, tôi lần đầu tiên biết thế nào là rung động trước một người con gái.

Bạn biết không, tôi từng thả hồn quên cả giờ toán đang diễn ra chỉ vì ngắm nhìn bờ vai của "nhỏ" bên khung cửa lớp. Trên nền trời xanh phía sau là suối tóc buông dài cứ bay theo gió. Nhỏ với tôi chỉ ngồi cách nhau một bàn thôi mà... Ôi! Nếu ngồi gần hơn chắc tôi sẽ thường xuyên bị điểm kém. Tôi thích mỗi lần em choàng tay ra sau lưng cột tóc, dường như hồn tôi cũng bị cuốn vào làn tóc mây của nhỏ.

Chiều nào tan học, tôi cũng làm "cái đuôi" âm thầm đi theo nhỏ trên con đường về nhà. Người xinh đi trên con đường thơ mộng quá: hai hàng me cổ thụ cao ngút tầm nhìn cứ buông lá trên vai, trên tóc của nhỏ. Tôi sẵn lòng mang theo trọn đời tà áo dài trắng đạp xe vào mỗi chiều tan học. Hình ảnh ấy thánh thiện lắm, nó tan loãng vào từng tế bào thần kinh trong bộ nhớ của tôi. Chẳng biết nhỏ có nhận ra dụng ý của tôi khi mượn tập vở môn này, môn kia không nhỉ. Tôi cố ý để lúc trả lại sẽ giấu một bài thơ nắn nót viết bằng mực tím vào trang giữa. Còn mượn sách thì tôi luôn để thử vào trang 17 cho nhỏ dễ tìm thấy. Vất vả là thế nhưng nàng không có tín hiệu gì đáp lại.

Mối tình học trò đơn phương của tôi cứ tiếp tục như mây vẫn ngàn đời không mỏi mệt bay trên bầu trời trong xanh, như mái tóc tung bay ngày nào cũng đẹp của nhỏ bên khung cửa lớp. Nhỏ như một thế giới bí mật còn tôi ra sức tìm kiếm trong vô vọng. Ngày tốt nghiệp cấp ba đã đến, chúng tôi cảm động chia tay nhau để bước vào đời. Sau hôm nay, có những người còn tiếp tục nuôi ước mơ ngồi giảng đường. Cũng có những người từ giã tuổi học trò. Và chẳng thể biết được có bao nhiêu mối tình giữa tóc dài và tóc ngắn vừa chớm nở đã xa cách. Nhỏ dành cho tôi một món quà trong ngày chia tay: nhật ký của nàng.

 Chỉ cần một mùa xuân bên em

Dù ta vui hay buồn, tám năm đã trôi qua...

Tôi là đứa duy nhất trong nhóm bạn quen từ thời đại học sư phạm chưa có người yêu. Cầm được bằng, đi dạy học đã vài năm rồi vẫn được gọi là "thầy giáo trẻ" của trường (đúng cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng). Trẻ bởi ít tuổi và chưa lập gia đình. Từ ngày xa mái trường phổ thông, xa Quyên - nhỏ dễ thương của tôi - nói thật là tôi chưa thể mở lòng đón nhận một tình cảm mới. Thấm thoát đã tám năm rồi, thời gian đủ cho vết thương trong lòng người khác đã lành. Còn tôi vẫn thấy đau lắm, nhớ lắm bởi vì những trang nhật ký rất chân thành của nhỏ:

"...Có lẽ Hải sẽ nhận xét em là đứa con gái tự cao và chảnh chọe. Nếu vậy cũng không thể trách anh, bởi vì Hải quá tốt với Quyên trong khi em lại chọn cách im lặng trước tình cảm của anh. Bây giờ đã đến thời điểm để em nói rõ lý do, hy vọng anh hiểu rồi sẽ không giận hờn gì nữa.

Hơn mười năm nay, gia đình em chỉ có hai mẹ con sống với nhau còn ba định cư bên nước ngoài khi em học tiểu học. Ám ảnh nhất đối với Quyên chính là nỗi buồn của mẹ khi xa ba. Không một lần nào đọc thư hay điện thoại mà mẹ không khóc, không đầm đìa nước mắt trên khuôn mặt. Em cũng được nghe ba hỏi thăm tình hình học tập bằng giọng nói trầm đục của người đàn ông đang ưu tư. Vắng ba, giao thừa nào hai mẹ con Quyên cũng ôm nhau khóc. Bởi thế, em sợ sự cách xa giữa hai người yêu nhau. Bản thân em không đủ can đảm để yêu xa như các cô gái khác. Ba Quyên đã làm xong thủ tục cho mẹ và Quyên sang đoàn tụ, chỉ chờ em học xong cấp ba tại quê hương rồi sẽ đi. Vì vậy dù con tim em rất rung động trước anh nhưng em không muốn tạo ra một nghịch cảnh như từng xảy ra với cha mẹ. Em có thể còn yếu đuối hơn cả mẹ nên em sẽ không thể cất bước nếu còn để lại một người mình yêu và một cuộc tình nhiều kỷ niệm.

Thôi thì anh hãy xem những dòng nhật ký này như một lời hứa của em nhé. Nếu anh và em vẫn còn nhớ về nhau, chúng ta sẽ chờ đợi ngày gặp lại, được không anh?"

 Chỉ cần một mùa xuân bên em

Và tôi đã chờ em ngần ấy thời gian.

Tôi bằng lòng chờ thêm nhiều hơn nữa!

Tôi vẫn tiếp tục làm kẻ cô độc và thờ ơ mỗi khi xuân về. Chỉ cần một mùa xuân bên "nhỏ" là tôi cảm thấy đầy đủ hạnh phúc. Mong em mau trở về, cho dù chỉ một lần, Quyên ơi...

© Hải Triều – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chữa lành trái tim nhau

Chữa lành trái tim nhau

Có lẽ chúng ta là hai người thợ khéo tay, chúng ta đã làm rất tốt công việc của mình là đến và chữa lành trái tim cho nhau. Nhưng nỗi đau từ những cuộc tình trước để lại dường như khiến cả hai nghi ngại, và cho dù không nói nhưng cũng âm thầm đồng ý với nhau giữ cho nhau một ranh giới, để lỡ khi một trong hai rời khỏi, sẽ không đau như những lần chia tay trước.

Tuổi trẻ sẽ trôi qua rất nhanh nên đừng ngại ngần tháo kén bước ra ánh sáng

Tuổi trẻ sẽ trôi qua rất nhanh nên đừng ngại ngần tháo kén bước ra ánh sáng

Giờ đây, nếu ai đó hỏi tôi “Tuổi trẻ đánh mất rồi có quay lại được không” tôi sẽ không chần chừ mà nói không nên đừng ngại ngần mà tháo kén bước ra ánh sáng.

Bố mẹ hãy yên tâm để chúng con tự vẽ bức tranh của cuộc đời mình

Bố mẹ hãy yên tâm để chúng con tự vẽ bức tranh của cuộc đời mình

Chúng con đã đủ lớn để có trách nhiệm và nhận thức được những gì mình đang làm, chúng con biết cuộc đời này không đẹp như bức tranh nhưng để vẽ nên một bức tranh nhất định phải có một vài gam màu tối.

Vì biết mình là ai trong trái tim anh nên em chỉ mong anh sẽ luôn đứng đó

Vì biết mình là ai trong trái tim anh nên em chỉ mong anh sẽ luôn đứng đó

Ta chẳng dám mong mỏi gì. Và càng chẳng dám đòi hỏi gì. Bởi ta biết ta là ai, ta là gì trong trái tim người. Ta chỉ mong những tháng năm đẹp đẽ này, người đừng rời bỏ ta, người cứ đứng đó, lặng im, bên cạnh ta. Để ta thấy an lòng và để tim ta thôi thổn thức.

Mùa trung thu của bộ tứ

Mùa trung thu của bộ tứ

Vậy là mùa trung thu tới tụi nó có bánh ăn vì năm nào nội của thằng Lúa cũng mua cho nó, nó đều chia cho ba thằng còn lại và có cả đèn lồng ngôi sao năm cánh, cùng nhau đi chơi trên khắp con đường quê.

Cô gái à, em là bông hoa duy nhất

Cô gái à, em là bông hoa duy nhất

Chỉ giản đơn hát khúc nhạc dịu êm Và kết hạt để mầm non tươi đẹp.

Vui lên đi em, trân trọng bản thân mình

Vui lên đi em, trân trọng bản thân mình

Đừng lưu luyến ngày hôm qua phiền muộn Vui lên đi em, trân trọng bản thân mình.

Xin lỗi vì em không thể chờ đợi anh nữa rồi

Xin lỗi vì em không thể chờ đợi anh nữa rồi

Em xin lỗi vì không thể chờ đợi anh về sau mỗi giờ tan ca nữa, em xin lỗi vì không thể chờ đợi tin nhắn của anh mỗi ngày, em xin lỗi vì không thể bên cạnh anh nữa. Nhưng hơn hết, em cần dành một lời xin lỗi cho bản thân mình, vì đã quên chăm sóc, quên yêu thương chính bản thân trong một thời gian dài vừa qua.

Em từng yêu tôi chưa 'Mắt biếc'?

Em từng yêu tôi chưa 'Mắt biếc'?

Tình yêu phải xuất phát từ rung động có thật ở cả hai phía thì mới là tình yêu, thì mới “lành lặn”, cố chắp vá hay níu kéo cầu cạnh chỉ khiến cho đoạn tình cảm thêm tàn tật, thương tâm

Chọn người mình yêu hay chọn người yêu mình

Chọn người mình yêu hay chọn người yêu mình

Gặp câu hỏi này, nếu là lúc trước thì mình còn tò mò, nghĩ ngợi, hay lướt xem ý kiến của người-đi-trước, đánh giá xem cái nào được bình chọn nhiều hơn. Nhưng hiện tại khi được hỏi đến, chỉ thấy buồn cười.

back to top