Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vì mình còn yêu nhau phải không em?

2017-01-22 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Hình như anh còn yêu cô thì phải, nhưng mai anh lấy vợ rồi mà, nốt hôm nay thôi, cô và anh sẽ chẳng nghĩ về nhau nữa, khi anh và cô mỗi người sẽ có một cuộc sống riêng…

***

- Chia xa không có nghĩa là hết yêu!

Cô nhìn anh, đôi mắt chùng xuống, cô cười nụ cười nửa miệng cô vẫn hay cười mỗi khi nói chuyện với anh, nhưng lần này cô khóc. Hít một hơi thật sâu, cô đứng dậy, cô không muốn anh nhìn thấy cô khóc, cuộc chia tay này một mình cô đau là được rồi. Anh im lặng để cô đi…

Bước ra khỏi quán cà phê, cô vẫy một chiếc taxi lên xe rồi nhắm mắt lại. Tiếng bác tài hỏi cô đi đâu khiến cô giật mình choàng dậy trong cơn đau của chính mình. Đi đâu bây giờ? Khi cô chẳng có chỗ nào để đến, chẳng có ai đợi cô sau cánh cửa, bác tài hỏi đến lần thứ ba cô mới khẽ trả lời:

- Cho cháu ra sân bay.

Bác tài nhíu mày, khi cô ra sân bay tâm trạng như thế này, đôi mắt đỏ hoe, đến định hướng mình đi đâu cũng khó khăn vậy cô ra sân bay để làm gì? Bác ôn tồn:

- Cháu định bay đi đâu à? Hay cháu ra đón bạn thế?

Cô cười. Ờ, đúng rồi, cô ra sân bay để làm gì nhỉ? Cô có định đi Nha Trang nữa đâu, cô cũng chẳng đến để đón anh ở sân bay mỗi khi anh đi công tác nữa… Sao lại thế này? Cô thấy trong lồng ngực mình nhói đau đến lạ. Mọi thứ xung quanh như đang quay lưng lại với cô, cô thấy lạnh, người cô run lên vì lạnh, cô thấy khó thở quá, mọi thứ khiến cô ngột ngạt, đầu cô muốn nổ tung lên và cô khóc, cô khóc như chưa bao giờ được khóc, nức nở, cô nấc lên từng hồi. Bác tài tấp xe vào lề đường, ngồi im để cô khóc, bác hiểu tâm trậng của cô bây giờ không ổn, nếu bác để cô ở đây, có thể cô sẽ nghĩ quẩn, cô cũng trạc tuổi con gái bác, cũng vào lứa tuổi yêu thương một ai đó…

 Vì mình còn yêu nhau phải không em?

Đồng hồ hiện 00:00, cô ngừng khóc, bác tài vẫn ngồi đó, cô cảm thấy ổn hơn rất nhiều, tâm trạng của cô cũng đã khá hơn ít nhiều, cô thấy lạ sao bác tài không thả cô lại mà vẫn kiên nhẫn ngồi đợi cô. Cô khẽ hỏi:

- Sao bác vẫn kiên nhẫn với cháu vậy?

Bác tài cười:

- Cháu cũng trạc tuổi con gái bác thôi, tuổi trẻ mà cháu, tránh sao được nhưng sai lầm, nào bây giờ cháu còn muốn ra sân bay nữa không? Hay di đâu bác chở?

Cô cười, bỗng chốc thấy ấm áp đến lạ.

- Ngày mai cháu bay vào Nha Trang với người yêu cháu đấy bác ạ. Nhưng hôm nay bọn cháu chia tay rồi. Tháng sau anh ấy lấy vợ…

Tiếng cô trầm ngâm.

Bác cũng nghĩ cháu có chuyện gì đó nên mới vậy, thôi cháu ạ, biết làm sao được khi từ bỏ đôi khi là lựa chọn đúng cho cuộc đời mình…

- Cháu ổn chứ?

Cô cười, cảm thấy chát chúa trong lòng, đến bao giờ cô mới thấy ổn đây?

- Đỡ hơn nhiều rồi bác ạ, bác cho cháu về nhà đi ạ, có đi đâu nữa đâu mà ra sân bay bác nhỉ.

Ngồi trên xe ngắm Hà thành về đêm qua cửa xe, cô nhớ anh da diết, nhớ những hôm anh và cô đi hết những con phố Hà Nội, loanh quanh những góc nhỏ yêu thương, những giận hờn thoáng chốc, mắt cô lại nhòe đi, hình ảnh anh cứ thế quẩn quanh trong đầu…

Lê từng bước về nhà, mở cửa, cô thấy chênh vênh đến lạ, mọi thứ lạnh lẽo. những ngày không anh, cô sẽ sống như thế nào? Cô chưa bao giờ nghĩ đến điều đó. Mệt quá, cô thiếp đi lúc nào không hay…

Chuông điện thoại réo liên tục, cô quờ tay tìm điện thoại ai gọi cho cô vào giờ này chứ, số anh hiện lên, cô tắt máy. Anh cố chấp gọi lại, anh gọi cho cô để làm gì?

***

 Vì mình còn yêu nhau phải không em?

Công ty cô đang mở rộng chi nhánh trong miền Nam, lần này cô quyết tâm rời Hà Nội, dù sao thì ở lại cũng chỉ khiến cô nhớ anh điên dại mất thôi, bạn của anh cũng là bạn của cô, bố mẹ cô đều qua đời sau vụ tai nạn thảm khốc 10 năm về trước, người thân của cô cũng đều ở quê cả, nếu cô đi, anh có bao giờ tìm cô? Có lẽ đó là cách tốt nhất khiến cô có thể quên anh, người đàn ông cô yêu hơn chính bản thân mình… Đáng nhẽ hôm nay cô sẽ cùng anh đến Nha Trang, sẽ cũng anh khiêu vũ trên biển sẽ hát những bản tình ca tuyệt đẹp, đáng nhẽ anh là của cô, cô là của anh mãi mãi, đáng nhé cô sẽ danh chính ngôn thuận là vợ anh nếu như gia đình cô cũng bề thế như gia đình anh, trách ai bây giờ?

Gạt nước mắt, cô đứng dậy, sắp xếp mọi thứ và quyết định Nam tiến của mình, cũng khá nhiều việc phải làm khi cô quyết định rời xa nơi đây, đâu còn thời gian để nghĩ về anh, về nỗi đau anh để lại…

Mai là ngày cưới của anh rồi, ngày mai cô cũng lên máy bay đến thành phố mới, công việc mới, cũng là tròn một tháng cô không gặp anh, điện thoại, chỗ ở, cô đều thay hết dường như cô bốc hơi thực sự với anh, liệu anh có đang tìm cô?

Hít thật sâu, cô bấm số của anh, đầu dây bên kia giọng nói ấm áp ấy với cô bỗng xa lạ quá chừng.

- Anh. Mình gặp nhau chút được không?

- Để làm gì? Sau khi em biến mất khỏi anh trong một tháng qua ư?

Giọng anh hậm hực khó chịu.

Cô bật cười, hình như anh còn yêu cô thì phải, nhưng mai anh lấy vợ rồi mà, nốt hôm nay thôi, cô và anh sẽ chẳng nghĩ về nhau nữa, khi anh và cô mỗi người sẽ có một cuộc sống riêng…

- Vậy thôi, ngày mai anh phải thật bảnh bao đấy nhé!

Nói rồi cô tắt máy, lồng ngực như có ai đó bóp nát, nốt ngày mai thôi, mọi thứ sẽ khác rồi…

9h sáng, cô có mặt ở sân bay Nội Bài, người tiễn cô duy nhất cũng chỉ có Linh bạn thân của cô, mãi đến sáng nay cô mới thông báo là cô sẽ vào Nam theo dự án của công ty, nó khóc lóc ỉ ôi đến phì cười, người ra đi là cô, người buồn nhất phải là cô mới đúng chứ, nghĩ đến đây thôi khóe mắt cô cay cay, chết rồi, cô khóc mất, cô vội đưa túi xách và áo khoác cho Linh rồi chạy vào nhà vệ sinh, cô không muốn ai thấy cô khóc cả, cô sợ cô sẽ mủi lòng mất.

Số điện thoại của anh gọi máy cô, Linh bắt máy:

- Em à, tối nay tôi muốn gặp.

- Anh Thái à, Trang nó chuận bị bay vào Nam ở luôn trong đó rồi gặp cái gì mà gặp, anh không biết ư? Sáng nay nó mới thông báo với em đấy. Hai người có chuyện gì vậy?

Anh nhíu mày, dẫu biết tính cô ương bướng nhưng anh không nghĩ cô nói đi là cô đi, cô bốc hơi trước mắt anh nhanh như thế . Anh chỉ kịp hỏi giờ bay của cô vơ vội chìa khóa xe rồi chạy đến với cô.

Cô đứng đó trước mặt anh, vẫn tươi tắn và rạng ngời. Anh đứng đó trước mặt cô, râu ria lởm chởm, trông đến tội nghiệp, hình ảnh người đàn ông bảnh bao cô tưởng tượng trong ngày cưới biến đâu mất rồi, cô thấy lo lắng khi nhìn bộ dạng của anh lúc này, nhưng sao anh biết hôm nay cô bay? Còn lễ cưới của anh thì sao? Không phải báo chí đã đăng hết rồi ư? Cô nhau mày khó hiểu…

 Vì mình còn yêu nhau phải không em?

Anh nói như hét vào mặt cô:

- Em giỏi lắm. Em dám biến mất khỏi tầm mắt của tôi bằng cách này ư? Tôi không đồng ý em còn muốn làm đến cùng ư?

Rồi anh ôm chầm lấy cô như thế cô sẽ biến mất ngay tức thì vậy, anh khóc như một đứa trẻ, còn cô cũng không hiểu cô đang trải qua chuyện quái quỷ gì nữa, chỉ thấy mọi người vỗ tay ào ảo, cô sợ mình mơ, đưa tay véo nhẹ má mình… đau thật, thì ra đây là thật ư? Là người đàn ông cô yêu đang ôm cô vào lòng ư?

Tên chuyến bay của cô thông báo trên loa, cô đẩy anh ra, vẫn kiểu cười nửa miệng:

- Thôi em phải đi rồi anh.

Anh như đứa trẻ chới với bởi câu nói của cô, tất cả vẫn không thay đổi được quyết định của cô ư? Anh còn từ hôn với thiên kim tiểu thư bất chấp dư luận và gia đình chỉ để đến với cô vậy mà giờ cô vẫn quyết định rời xa anh ư?

- Em. Em vẫn xa tôi ư? Cả đời này tôi lấy mỗi mình em không được ư?

- Không. Công việc em vậy rồi.

Anh kéo bay cô lại, đặt lên môi cô nụ hôn dài, cô còn có thể cưỡng lại được ư? Cô chới với trong vòng tay anh mà sao tim cô sao vui đến lạ, một tháng qua, cô cứ ngỡ tim cô héo mòn vì nhớ nhung anh mất rồi… Hình như nắng đã về trong cái lạnh đầu đông, hình như tim cô tim anh lại cùng chung nhịp đập…

Mọi người reo hò hoan hỉ chúc mừng cô và anh, má cô ửng đỏ, tất cả, tất cả như một bức tranh tuyệt diệu mà cô chưa bao giờ dám mơ, mơ về hạnh phúc cùng anh…

© Hải Phạm – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

back to top