Con đường tuổi thơ giấu ký ức trưởng thành
2016-09-17 01:30:00
Con đường ấy là nơi đây tôi tìm về một khoảng trời riêng để nương náu, ẩn lấp mỗi khi chán chường. Nơi vấn vương trên mỗi tán lá, lùm cây, giọng nói tiếng cười của nội. Mọi thứ vẫn thế, chỉ có con người là mang nhiều đổi khác.
Người ta nói em là “đồ nhà quê”
2016-09-16 01:25:00
Người ta nói em là “đồ nhà quê” khi em không biết cách lấy lòng người khác, không biết tạo mối quan hệ và tận dụng các mối quan hệ để có lợi cho mình. Nhưng sao em phải làm thế chứ? Em chỉ quan tâm tới những người em thực sự có cảm tình, em chỉ vun đắp cho những mối quan hệ với những người em yêu quý. Như thế có sao đâu, được sống như em muốn thì em cứ thích làm “đồ nhà quê” mãi mãi.
Trung thu của đứa con xa nhà nơi phố thị
2016-09-15 01:53:26
Giữa dòng người tấp nập, rộn rã này, có đôi khi tôi thấy mình thật lạc lõng, cô đơn, tôi nhớ nhà, nhớ người mẹ già vẫn tảo tần sớm hôm, nhớ ngôi nhà nhỏ đã bạc màu vôi, nhớ cánh đồng xanh màu lúa non điểm trắng những cánh cò. Ngay lúc này, đâu đó tận sau trong tâm hồn bé nhỏ này, có chút xót xa, tôi thèm được mẹ nấu cho chén chè trôi nước vào đêm trung thu, hương thơm ngọt ngào, thanh thanh bốc lên ngun ngút, ấm ấp mà đậm đà tình yêu.
Bình yên khi ở bên mẹ
2016-09-15 01:15:00
Con chưa bao giờ đứng trước mặt mẹ mà con dám bày tỏ tình cảm của mình, cũng chưa bao giờ mẹ nhận được từ con một lời chúc hay một cánh hoa vào những ngày của mẹ. Mẹ có buồn về con nhiều lắm không ạ? Đứng trước mẹ con luôn cảm giác mình như một đứa trẻ lên ba yếu ớt, vụng về, cần che chở. Và con thấy bình yên lắm khi ở bên mẹ!
Điều con sợ nhất là những giọt nước mắt của mẹ cha
2016-09-14 01:14:00
Ba mẹ hãy yên tâm, con đã lớn và đã biết suy nghĩ rồi. Con hiểu được điều gì làm con cảm thấy hạnh phúc, con đã đứng lên sau vấp ngã, mặc dù con biết con đường mà con sắp đi sẽ có nhiều thứ làm con vấp ngã hơn nhưng con không sợ đâu. Điều làm con sợ nhất giờ đây chính là giọt nước mắt của mẹ và nỗi buồn của ba.
Nhớ lắm mùi vị quê hương
2016-09-13 01:15:00
Mùi vị nắng mưa như là con đường dẫn lỗi tôi đi khắp quê hương, dẫn lối những mùa yêu thương quê hương ngọt ngào. Tôi nhớ lắm, yêu lắm cái cảm giác bình yên không cần bon chen ấy.
Tiếng mẹ gọi chiều đông
2016-09-12 01:15:00
Phải chăng bởi chúng tôi là khúc ruột của mẹ nên ở ngực có cái gì nhoi nhói chẳng lành? Tôi chạy đến nỗi hai đôi chân cứ díu vào nhau, đua nhau đòi bước trước, đường ra con ngòi chi chít những đá và gạch mẩu nằm ngổn ngang trên những dải đất đỏ bị rửa trôi trơ lên những hòn đá bằng ngón cái, ngón trỏ. Tôi vấp ngã, một lần, hai lần… nhưng rồi vẫn đứng lên mà chạy. Lần đầu tiên đôi chân ấy không biết đau cho dù chầy xước và rỉ máu.
Những nẻo đường có bố
2016-09-11 01:10:53
Có thể trong một vài khoảnh khắc nào đó của đời người, bạn sẽ ghét cay ghét đắng cái nghèo, cái khó, nhưng sau tất cả, bạn sẽ nhận ra, cuộc sống nghèo khó mà an yên sẽ nâng bước bạn “giàu” lên; bạn sẽ nhận ra, hàng trăm lời yêu thương hoa mĩ không đáng giá bằng cái học hằn đầy hi sinh
Chàng trai tuổi 18
2016-09-09 01:20:00
Em sẽ phải chọn cho mình một con đường giữa muôn vàn ngã rẽ. Em sẽ phải tìm cho mình một lối đi giữa nhiều thứ phù phiếm xa hoa. Và em sẽ phải cân nhắc, đắn đo.
Ở ngực trái của mình, con vẫn dành cho nội một ngăn
2016-09-08 01:15:00
Con cứ tưởng cuộc đời chính là một chuỗi ngày không có hồi kết, thế nhưng quy luật sinh lão bệnh tử nào có chừa một ai.
Bữa cơm nhà chưa trọn vẹn
2016-09-07 01:27:00
Giữa tôi và bạn, biết bao lần đã bỏ quên điều quý giá ấy. Vì sự thờ ơ, vì sự bận rộn. Nhiều người chẳng quan tâm đến một bữa cơm. Nhưng bữa cơm chính là khoảng thời gian kết nối mọi người trong gia đình lại với nhau, là để trò chuyện, là để yêu thương nhau nhiều hơn. Đừng để sau này ba mẹ mất, không thể ăn cùng họ nữa mới giật mình nuối tiếc, bạn nhé!
Gửi về ấu thơ
2016-09-06 01:15:00
Những hờn giận của lòng mình sẽ như một chiếc áo, bẩn rồi thì cởi bỏ, khoác lên một chút ngây ngô mà sống tiếp, dù có lạnh lùng nhưng trái tim vẫn là màu đỏ, vẫn đập mạnh nơi ngực trái, cũng rung rinh khi gặp những thứ khiến ta yêu, ta thương. Dẫu thỉnh thoảng có nhói đau nhưng cứ xem như một lần lột xác chính mình, để trái tim tiếp tục những nhịp đập mạnh mẽ và kiên cường sau mỗi lần thương tâm đi đi đến đến.




















