Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bữa cơm nhà chưa trọn vẹn

2016-09-07 01:27

Tác giả:


blogradio.vn - Giữa tôi và bạn, biết bao lần đã bỏ quên điều quý giá ấy. Vì sự thờ ơ, vì sự bận rộn. Nhiều người chẳng quan tâm đến một bữa cơm. Nhưng bữa cơm chính là khoảng thời gian kết nối mọi người trong gia đình lại với nhau, là để trò chuyện, là để yêu thương nhau nhiều hơn. Đừng để sau này ba mẹ mất, không thể ăn cùng họ nữa mới giật mình nuối tiếc, bạn nhé!

***

Lúc sinh nó ra, cũng là lúc mẹ nó từ giã cõi đời này. Ba nó thương nó nhiều lắm, thương vì nó là con một, thương vì từ bé nó đã thiếu vắng tình mẫu tử. Nó vốn thiếu thốn nhiều, nên ông chỉ biết bù đắp cho nó bằng tất cả tình thương mà ông có. Ông vừa là ba, vừa là mẹ. Ông vừa đi làm, vừa nấu nướng cho nó ăn. Tình thương ông đổ hết vào từng bát cháo, nó lớn dần từ những muỗng cháo thấm giọt mồ hôi.

Bữa cơm lúc lên ba, trong nhà ngập tràn hình ảnh một bé con tung tăng quanh sân, một người đàn ông cầm tô cháo chạy theo bóng hình bé xíu đó. Con bé ăn khỏe, nhưng nó lại không chịu ngồi yên một chỗ. Không đi là không chịu ăn, khiến ông phải chiều theo nó. Một bàn chân bé xíu luôn miệng nói cười, một bàn chân chai sạn thường trầm giọng lo lắng. Tháng ngày đó, bữa cơm con bé đầy đủ thịt cá, bữa cơm ông chỉ toàn muối và rau. Nhưng tuy khổ, ông vẫn hay cười.

Bữa cơm ngày vào cấp một, con bé đã tự biết ăn, không cần phải đút. Nhưng ông vẫn thôi không quan tâm nó. Ông phẻ từng miếng cá, vì sợ tự làm nó sẽ hóc xương. Ông nghiền nhỏ cơm, vì sợ lúc ăn nó sẽ bị nghẹn. Con bé hiếu động lắm, mỗi lần ăn cơm là lại kể với ba bao nhiêu chuyện. Nào là hôm nay con được điểm mười, bạn bè con ai cũng dễ thương. Bé con vụng về, vừa ăn vừa nhốn nháo nói. Nên mỗi lần ăn xong là y như rằng cơm canh rơi khắp sàn. Ông hiền hậu nhìn, không mắng, chỉ cười. Coi những hình ảnh đó như báu vật của riêng mình. Ngày tháng đó, bữa cơm lúc nào cũng tràn ngập hạnh phúc.

Bữa cơm nhà chưa trọn vẹn

Cho đến lúc lên cấp hai, bữa cơm đã không còn trọn vẹn. Con bé thay đổi, nó không phải là một con bé tròn trịa nữa, giờ nó cao và gầy lại ra dáng thiếu nữ hơn. Và nó cũng trầm lặng lại, ít nói huyên thuyên đủ điều với ông. Tất cả chỉ bởi vì bận rộn bài vở. Thấy con bé chăm chỉ học, ông vừa vui vừa buồn. Vì ông thấy hình như giữa ông và nó đã bắt đầu có khoảng cách. Ngồi giữa bàn ăn, ông hỏi nó trả lời. Dần dần hết chuyện hỏi, ông chỉ buồn nhìn con bé. Nó không để ý đến cái nhìn khổ tâm của người cha già, đầu óc cứ mãi nghĩa đến bài toán hôm nay. Khiến tháng ngày đó, bữa cơm lúc nào cũng chứa tiếng thở dài.

Lên cấp ba, bữa cơm ngày nào giờ đã biến thành hai chữ “chờ đợi”. Bé con cứ cuốn theo dòng chảy của sự bận rộn. Nó cứ cắm đầu vào học, học từ sáng đến tối, học từ tối đến khuya. Nó quen luôn cả những lời thưa hỏi, quan tâm ba. Nó ôn tập chăm chỉ đến độ quên cả bữa cơm gia đình. Nó dùng cơm trước, không còn đợi ba mình về. Nó ăn vội ăn vàng, vì còn cả đống công thức chưa học thược. Nó vội nhiều, nó càng quên. Nhưng dù nó quên, ông vẫn luôn nhớ. Ông đợi con bé đi học thêm về, có lúc đợi đến tận mười giờ tối. Mặc cho bụng đói meo, mặc cho sương đêm lạnh buốt. Ông vẫn cứ chờ chỉ để được cùng dùng bữa với nó, hai cha con sẽ lại có thời gian trò chuyện tâm sự. Nhưng nó không cho ông cơ hội. Con bé là người mang lại niềm vui cho ông, vậy mà giờ cũng là người cướp đi thứ hạnh phúc đó.

Học hành chăm chỉ những bảy năm, cuối cùng nó cũng đậu đại học. Ngày tiễn nó lên đường, ông chuẩn bị một bữa sáng thật thịnh soạn. Mong muốn một bữa trọn vẹn cuối cùng trước khi nó đi xa.Nhưng chưa kịp ăn, con bé đã xách ba lô đi vì trễ giờ. Ông buồn dõi theo bóng dáng nhỏ nhắn khuất dần, vẫy tay nói lớn dặn dò con. Nó cười, chỉ để lại một câu “con sẽ gọi”, rồi xe lăn bánh. Chẳng ngờ đâu, cái câu nói đó, đã bỏ quên lại luôn chốn thôn quê này… tới tận bốn năm. Bốn năm đại học, cứ mỗi lần gọi là nó lại bảo con bận lắm, con phải học, con không có thời gian. Khiến những năm tháng đó, bữa cơm ông chan đầy nước mắt. Khiến ông nhớ một bé con hiếu động ngày nào.

Bữa cơm nhà chưa trọn vẹn

Nó học, rồi ra trường, rồi có việc làm. Những ngày nghỉ tết, con bé cũng về. Nhưng khoảng thời gian ba ngày tết chẳng đủ để thỏa lấp nỗi nhớ mong của người cha già. Con bé làm trong một công ty, có lương ổn định. Mỗi tháng đều gửi tiền về cho ba. Thấy đứa con bé nhỏ ngày nào giờ đã thành đạt, lòng ông mừng lắm. Nhưng nhìn nó cứ bận rộn, hết việc này đến việc khác, niềm vui liền dập tắt. Ông lại mong muốn một bữa cơm trọn vẹn, một bữa cơm gia đình thật sự.

Ông chờ, ông chờ, cho đến ngày ông không thể chờ nữa. Giữa cơn đau bệnh tật và giữa cơn đau nhớ con. Ông đã lìa trần. Con bé nghe tin, giật mình, sửng sốt và hoảng loạn. Nó lái xe liền về nhà. Băng qua từng cánh đồng, nhìn ngôi nhà xiêu vẹo quen thuộc, tim nó bất giác nhói lên. Dân làng đang làm đám tang giúp ba, cô bước vào. Bỗng thấy hình ảnh ba và cô thường chạy quanh sân, bỗng thấy bóng hình gầy guộc đang lụi hụi nấu cơm sau bếp, bỗng thấy cô lạnh lùng trên bàn ăn ba chờ. Cô đã làm gì thế này? Cô học là vì ba, nhưng cuối cùng lại mất tất cả. Thời gian ở bên ba, thời gian quan tâm ba. Quỳ xuống trước quan tài, cô gào khóc, khóc cho một bữa cơm gia đình chưa trọn vẹn. Những giọt nước mắt muộn màng.

Giữa tôi và bạn, biết bao lần đã bỏ quên điều quý giá ấy. Vì sự thờ ơ, vì sự bận rộn. Nhiều người chẳng quan tâm đến một bữa cơm. Nhưng bữa cơm chính là khoảng thời gian kết nối mọi người trong gia đình lại với nhau, là để trò chuyện, là để yêu thương nhau nhiều hơn. Đừng để sau này ba mẹ mất, không thể ăn cùng họ nữa mới giật mình nuối tiếc, bạn nhé!

© Nguyễn Thị Diễm Quỳnh – blogradio.vn

Có thể bạn quan tâm: Thèm lắm một bữa cơm nhà




Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bầu trời của em thật đẹp khi có anh

Bầu trời của em thật đẹp khi có anh

Tôi với anh đã nắm tay nhau từ ngày đó, tôi cũng tập quen dần với việc dựa dẫm có anh bên cạnh, tôi không thể biết những ngày ảm đạm của tôi đã kết thúc vào hôm đó. Bây giờ bầu trời của tôi thật đẹp khi có anh. Còn anh, anh vẫn vậy, vẫn quan tâm tôi từng chút một, chăm tôi như một cô nhóc vậy đó.

Trái tim em còn chỗ trống không? (Phần 2/2)

Trái tim em còn chỗ trống không? (Phần 2/2)

Tôi khẽ đóng cửa lại, mở điện thoại lên, rồi bỏ xuống, đôi mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà. Tôi từng theo đuổi Nhất Thành, từng nghĩ Nhất Thành sẽ là bến đỗ cuối cùng của đời mình. Mà hiện thực luôn luôn tàn nhẫn, nhắc lại cũng thấy đau lòng.

Nằm lòng 7 thói quen sống tối giản để vừa an nhàn vừa tiết kiệm giàu sang

Nằm lòng 7 thói quen sống tối giản để vừa an nhàn vừa tiết kiệm giàu sang

Nằm lòng 7 thói quen dưới đây để có được cuộc sống tối giản và hạnh phúc như bao người mong ước.

Trăng Tròn tại chòm Cự Giải, đem đến cho 12 cung hoàng đạo những ngày vui

Trăng Tròn tại chòm Cự Giải, đem đến cho 12 cung hoàng đạo những ngày vui

Giờ đây, Mặt Trăng đã trở về ‘nhà’, nơi mà nó có thể phát huy sức mạnh của lòng trắc ẩn, sự cảm thông và khả năng trực giác một cách tốt nhất. Nhưng cũng chính vì vậy mà chúng ta trở nên dễ mềm lòng và tâm trạng dễ bị tác động bởi những yếu tố bên ngoài hơn. Dưới đây sẽ là những điều mà các cung hoàng đạo cần chú ý với sự kiện chiêm tinh này.

Nhớ lắm một mùa thu Hà Nội

Nhớ lắm một mùa thu Hà Nội

Mùa thu Hà Nội, dịu dàng mà lay động, nhẹ nhàng mà sâu sắc cũng đủ để khiến đứa con Hà Nội nào xa quê cũng phải khắc khoải nhớ nhung, cũng để cho những vị khách ghé thăm rồi cũng chỉ mong sớm được quay lại.

Ai cũng cần một chỗ dừng chân

Ai cũng cần một chỗ dừng chân

Ai rồi cũng sẽ có những thứ đi qua Những tổn đau, những tột cùng vấp ngã Sau những cuộc vui, nụ cười giả lả Ai cũng cần có một chỗ dừng chân.

Trái tim em còn chỗ trống không? (Phần 1/2)

Trái tim em còn chỗ trống không? (Phần 1/2)

Tôi mơ thấy một giấc mơ kì lạ, trong mơ tôi là nàng công chúa cô độc trong tòa lâu đài cao chót vót. Khải là chàng hoàng tử cưỡi bạch mã xuất hiện, rồi xua tan những u ám quanh lâu đài và đưa tôi ra khỏi đó.

Vì có anh nên mùa đông bớt lạnh

Vì có anh nên mùa đông bớt lạnh

Mùa đông Nhật Bản lạnh thật đấy nhưng trái tim em thì rất ấm vì nó chứa tình yêu của chúng ta.

Tìm về hơi ấm ngày đông

Tìm về hơi ấm ngày đông

Hương khói thơm thơm của rơm rạ quê nhà cứ thế sưởi ấm hồn ta qua những năm tháng tuổi thơ, quyện trong trái tim của người con xa xứ đến giờ chẳng dứt.

Khám phá ngày may mắn nhất năm 2022, khi phép màu ghé thăm cuộc sống của 12 cung hoàng đạo

Khám phá ngày may mắn nhất năm 2022, khi phép màu ghé thăm cuộc sống của 12 cung hoàng đạo

Các cung hoàng đạo có thể hi vọng điều gì trong ngày may mắn của mình?

back to top