Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bữa cơm nhà

2011-11-24 11:25

Tác giả:


Blog Việt - Bữa cơm nhà, ba từ ấy sao quá đỗi ấm áp thiêng liêng, nhất là với những đứa con xa gia đình...

Mình nhớ lắm những bữa cơm nhà...

Ngày ấy, bữa cơm nhà dung dị và đạm bạc thôi, chỉ đơn giản là cái trứng gà tự tay ba chăm lấy, ưu tiên mỗi phần cơm bé út...là trái cà giòn tan với bát canh rau vặt mẹ kiếm trong vườn. Ba mẹ bé chịu khó lắm, công chức nhà nước, tiếng là chuyên viên cấp sở nhưng cũng khó khăn cùng cảnh khổ như mọi nhà...trong thời điểm ấy. Bé út thì còi cọc, bé tí hon, ba mẹ chăm bẵm những chú gà, trồng đôi ba vạt rau, nuôi một bầy con khôn lớn. Bữa cơm với một quả trứng gà luộc bé tí,mặc dù rất thích, nhưng mãi rồi bé út cũng chán, ăn ít hơn, nhìn bát cơm mà rưng rưng nước mắt, mãi không chịu nuốt. Chị gái dỗ dành, đút từng thìa, bé ngoan, ăn đi, chị gỡ xương mấy chú cá cho bé ăn nữa nhé, rồi thì bé chỉ được ăn canh thôi, không được ăn cà đâu, ăn cái đó ho đấy...bé ứ chịu hiểu, lắc đầu, nhìn dăm ba con cá trong đĩa, mắt lại ngân ngấn nước. Hình như lúc ấy, mẹ nghẹn ngào quay đi, mắt mẹ đỏ hoe...còn bé thì vẫn ngơ ngác ngây thơ chả hiểu gì.. Mâm cơm chùng xuống. Ba trầm ngâm, không nói, chỉ cúi đầu lặng lẽ... cố và cơm thật nhanh. 

Rồi mẹ đi nhiều hơn, mẹ đi làm miết, mẹ đi, bữa cơm cũng không về với bé nữa. Bé hỏi mẹ đi đâu, mẹ ăn cơm ở đâu? Mẹ bảo: mấy cha con ở nhà ăn nhé, mẹ đi làm rồi ăn cơm bụi, mẹ không về đâu...Bé níu vai mẹ, phụng phịu: "cơm bụi" là sao hả mẹ? Là bưng cơm ra ngoài bụi rậm ngồi ăn á? Ba mẹ và anh chị cười, lắc đầu, cũng chả giải thích cho bé ra sao... Nhưng rồi bữa ăn của cha con ở nhà có thêm nhiều thứ hơn, bữa giò, bữa chả nem, bữa là những chú tôm đỏ au... Bé ăn được nhiều cơm hơn, thấy ba mẹ cũng vui vui hơn trước, nụ cười và ánh mắt nhìn mấy đứa con, mắt lấp lánh. Chỉ có mẹ, là ít về ăn cơm với bé, ba và anh chị. Thỉnh thoảng mẹ về, mẹ mang theo mấy gói giấy, trong có nhiều đồ ăn ngon. Anh chị xúm lại, lúi húi bóc mở, bày ra đĩa cho cả nhà...Mẹ chỉ ngồi nhìn, mắt rơm rớm, mẹ không ăn...

Bà ngoại gửi cho cha con một lọ nhút, đó là một món ăn dân dã, bà muối từ những trái mít vườn nhà. Chắc lạ miệng, bé ăn ngon, thích lắm. Bé bảo mẹ: Mẹ ơi, mẹ đừng đi nhiều nữa, mẹ ở nhà, ăn cơm với bé, có tương với nhút của bà ngoại rồi, bé chẳng cần gì nữa đâu... Bé muốn mẹ ở nhà ăn cơm với ba, với bé, với anh chị... Mẹ nghẹn lời, không nói. Anh chị mắng bé, bé không ngoan, đừng làm mẹ buồn nhiều nữa, mẹ đi làm thêm nuôi bé còn gì... Bé không dám khóc, lén nhìn ba. Ba lảng tránh đôi mắt trong veo của bé, lặng im...

Có lẽ lúc ấy ba buồn lắm, công việc của một chuyên viên như ba, chẳng thể làm thêm gánh vác bớt cho mẹ, giờ bé lớn và hiểu, có lẽ bé làm ba buồn, làm người đàn ông trong ba tự ái...Ba vẫn miệt mài làm việc, về nhà là lại chăm bẵm mấy chú gà và những ổ trứng, cuốc xới mảnh vườn bé, trồng mấy cây rau... Ba ít nói hơn...

Ảnh minh họa: Afamily

Bé thích ăn cơm nhà, thích lắm, và giờ vẫn vậy. Bữa cơm gia đình ấm áp, dù chẳng có gì trong mâm cơm, nhưng vẫn thấy thích, gia đình sum vầy, vui vẻ đầm ấm. Nhưng bé lúc ấy toàn làm mọi người buồn thôi, mẹ đưa bé đi ăn tiệc cùng cơ quan, bé giãy nảy: thế ở nhà ba với anh chị ăn gì, hả mẹ? Lúc ấy bé trẻ con quá, nào biết những câu hỏi ngô nghê là những nhát dao cứa đau trái tim mẹ, làm thắt lòng ba. Cơm tiệc nhiều món ngon, sao lúc đó bé vẫn chẳng thích, và cũng như mọi lần, mẹ con bé lại mang thức ăn về cho ba..

Rồi gia đình bé cũng qua được những ngày khó khăn, bữa cơm nhiều món ăn, tiếng cười nhiều hơn trước, bữa cơm đã đầy đủ sum họp, mẹ cũng ít phải đi làm hơn, bé thấy ba mẹ nhìn anh chị em bé, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc...Thỉnh thoảng, bé cũng đi ăn tiệc với mẹ, bé vẫn hỏi mẹ, sao chẳng phải lấy phần cho ba và anh chị? Mẹ mỉm cười, uh, nếu con thích thì con quay lại, lấy chai rượu trên bàn về cho ba, dù sao thì mình cũng đã thanh toán rồi, còn đồ ăn thì thôi...Uh nhỉ, bé cũng quên mất đấy, lâu lắm rồi có bao giờ mẹ có phải lấy về cho nhà mình nữa đâu.

Bé tung tăng quay trở lại bàn ăn, chân nhún nhảy, xúng xính trong bộ váy trắng tinh...Chợt bé sững người, mấy anh chị phục vụ đang ngồi vào bàn ăn những chỗ thức ăn thừa trên bàn... Mấy anh chị thấy bé quay lại, ngơ ngác nhìn, mấy anh chị chỉ lặng lẽ cúi đầu, im lặng. Bé chợt hiểu, bé vội vàng lấy chai rượu trên bàn, vội vã quay đi... Có lẽ vì vội, chiếc đũa trên bàn rơi xuống, bắn một vệt thức ăn, làm bẩn chiếc váy trắng... Bé đang lúng túng thì một chị nhân viên phục vụ lại, rút khăn tay ra lau cho bé, dỗ bé. Bé nhìn chị, trong miệng chị vẫn còn thức ăn, bé vào, chị ngậm chứ ko dám nhai nuốt nữa.... Bé lúng búng cảm ơn chị rồi chạy vụt đi, chẳng dám ngoảnh đầu nhìn lại, khẽ gạt nước mắt... Trên đường về, bé hỏi mẹ mãi: Mẹ ơi, các anh chị ấy có nhà không? Có ba mẹ không? Có được ăn cơm cùng ba mẹ và anh chị không? Mình về, các anh chị ấy còn ở lại dọn, chưa được về? Thế ba mẹ anh chị của các anh chị ấy có chờ cơm? Mẹ gắt bé, sao hỏi linh tinh nhiều vậy?

Bé lặng im? Mẹ ơi? Bữa cơm nhà... Có lẽ mẹ bận rộn và mệt mỏi quá, mẹ quên... Bé thương các anh chị ấy, nhưng bé có làm được gì đâu?

Bữa cơm nhà lúc nào nhớ lại cũng khiến bé rưng rưng...Gia đình thân thương, bữa cơm đầm ấm, sao mà ngon đến thế, thấm thía và chứa chan tình đến thế. Bữa cơm những ngày khó khăn, cả nhà nhường đồ ăn cho bé, chăm sóc bé, mãi bé chẳng bao giờ quên...Bé thấy mình quá may mắn, vì có ba mẹ, có anh chị...có cả những tháng ngày khó khăn, có cả những ngày sung túc, có cả những hạnh phúc ngọt ngào...

Nếu sau này bé có gia đình, chắc chắn bé sẽ giữ lửa ấm từ căn bếp thân thương...          

Tái bút: Nếu bạn có nhà, có một mái ấm, có gia đình, hãy giữ lửa yêu thương từ những bữa cơm bình dị...Mình đã gặp nhiều người con xa, và ước ao của họ là bữa cơm gia đình ấm áp, và ngay cả chính mình, giữa lòng đất Bắc cũng khao khát yêu thương... Cuộc sống giờ đây khiến mình giật mình thảng thốt, những người trẻ, ở cùng gia đình, đi làm, vậy mà công việc cuốn họ đi, để đến nỗi quên hẳn bữa cơm nhà trong suốt mấy năm? Sống chậm lại chút, cố gắng sắp xếp, giành thời gian để thỉnh thoảng ngồi cùng mâm cơm gia đình, mình nghĩ đó là những phút giây ngọt ngào và hạnh phúc nhất...

  • Gửi từ email Phan Thị Hiền Lương

Mời bạn cùng chia sẻ những tâm sự, bài viết cảm nhận về cuộc sống hay các sáng tác thơ, truyện ngắn của chính bạn với bạn đọc Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn   

Click chuột để trở thành Fan của Blog Việt, bạn sẽ thấy nhịp sống Blogging mang tiếng đồng điệu với bản thân mình...


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

back to top