Cho những giọt nắng đọng bên mâm cơm đầy!
2016-07-03 01:30
Tác giả:
Những ngày này trời trong xanh đến lạ, cái nắng vàng rực mạnh mẽ len qua từng chiếc lá đã chuyển sang úa vàng mằ, trơ trọi trên giàn mướp trước hiên. Từng vệt sáng nghiêng nghiêng, đủ mọi hình thù đổ bóng trên mảnh sân vắng lặng. Lũ gà sau nhà nháo nhào tránh nắng, chốc chốc lại đánh nhau tranh giành uống nước...
Má ho khụ khụ, vén tấm rèm cửa bước ra ngoài sân sau, nhìn cảnh tụi nhỏ tranh giành mà lắc đầu ngán ngẩm. Lông gà theo gió, từng chiếc từng chiếc bay lượn tự do trong không trung rồi đáp xuống đầy nhà sau, ngay sát dưới chân má.
“Bà mệt thì nằm nghỉ, kệ tụi nó đi, để lát tui đổ lúa với rau cho nó ăn. Suốt ngày khổ vì tụi này!”
Ba treo mớ lưới mới gỡ lên kệ, quẹt mấy cái vào hai bên sườn đùi, mở thùng gạo chuẩn bị nấu cơm trưa.
Má nhìn đám gà đương lớn, che miệng ho khan hai tiếng:
“Có cực nữa cũng ráng mà nuôi, không thì không kịp tháng chín bán lấy tiền cho con nhỏ đóng học phí!”
Trong bếp thoảng nghe tiếng thở dài rất khẽ.
Trời trong xanh là thế, nhưng cũng đột ngột có những hạt mưa nặng trĩu.

Má bị viêm phổi, phải nghỉ ở nhà cả tuần, không đi cấy cho bà Năm được. Ba dậy sớm đi thả lưới, đưa cho chị Hai mớ cá rô ra chợ bán sớm, rồi lật đật chạy về thay đồ đi làm. Dáng ba vội vã, bươn cả cái nắng mệt nhoài trên con đường nhựa còn mịt mờ hơi nước.
Chiều mưa dần nặng hạt, khoảng trời xâm xẩm tối lại bắt đầu có gió giật nhẹ từng cơn. Lũ gà nhà sau sợ sấm bay dáo dát, bụi với hơi đất bốc lên nghe nặng trĩu trong dạ. Ba đội mưa trở về, trên tay còn mớ thuốc lá mới tạt ngang nhà ông Hàng thuốc nam mua vội cho má.
Má đội nón, tay cầm cái chổi xương bị cùn một khúc đứng trước bờ rào, hai đứa nhỏ đội mũ, tay cũng lăm le hai cây củi khẳng khiu, lùa hai con gà mới bị sợ mà bay ra ngoài đường vào chuồng.
Tối đó má bị sốt cao, phải đưa đi bệnh viện thành phố gấp. Giữa bầu trời giăng đầy hạt sầu, dưới ánh đèn vàng ngay trước cổng, mớ thuốc lá bị gió cuốn phát ra âm thanh sột soạt thê lương.

Chuyến buýt sớm vắng người, chỉ có vài bà dì tay xách nách mang đi buôn buổi sớm, nằm gật gà gật gưỡng ngay sát cửa sổ. Gió lùa qua cửa sổ, thổi tung mớ tóc vốn đã lộn xộn vì vội của em. Hôm nay chưa kịp xin nghỉ làm, nếu không được thông cảm, có khi trở lại trung tâm em phải xin một công việc bán thời gian khác.
Hành lang bệnh viện đầy người đi lại, mang theo mùi thuốc sát trùng khó chịu. Dáng ba cong người, ngay lớp cửa kính khoét bán cầu, trước khuôn mặt lạnh lẽo vô cảm của người phụ nữ mặc áo trắng, đếm từng đồng lẻ trong túi áo...
Trưa nay trời lại mưa, nhìn nồi cháo trên bếp đang bốc khói nghi ngút, đôi mắt em bỗng chốc nhòe đi, chỉ còn lại hơi nước. Tiếng má ho khụ khụ, tiếng lũ gà sợ sấm bay loạn xạ, tiếng hai đứa em loạt xoạt mang dép chuẩn bị ra bờ rào đứng canh...
“Dù có vay mượn cũng phải cho tụi nhỏ ăn học đến nơi đến chốn. Cả làng này, bà xem, năm ngoái chỉ mỗi nó đậu đại học...”
Chén cháo trên tay còn nóng hổi, sân trước mưa giăng đầy mù mịt, từng chiếc lá mướp khô queo bị cuốn phăng trong gió. Đến khi nào giọt nắng mới đọng bên mâm cơm đầy, cho ba má bớt đi nỗi vất vả âu lo?
© Mai Thảo Nguyên – blogradio.vn
Có thể bạn quan tâm: Video đang được nghe nhiều
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.
4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này
Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.
Con về đón Tết
Con về đón Tết nao nao, Mừng vui vì thấy cha chào, mẹ trông. Tóc con giờ cũng trổ bông, Mẹ cha nay cũng lưng còng, da nhăn.
Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay
Người xưa có câu "tướng tự tâm sinh", mọi vất vả hay an nhàn của một người phụ nữ đôi khi không nằm ở số phận định sẵn, mà hiện hữu ngay trong từng bước đi, cách ăn uống mỗi ngày.
Những dấu chân không bao giờ mất
Giữa những bữa cơm gia đình tuổi mười sáu, mười bảy, có những dấu chân âm thầm in lại của yêu thương, tổn thương và những điều chưa kịp nói. Lớn lên rồi mới hiểu, có những ký ức tưởng rất nhỏ nhưng theo ta suốt cả đời.
Một thời thanh xuân ngọt ngào
Có những người bước vào đời ta rất khẽ, nhưng ở lại thật lâu trong ký ức. Anh đến trong những ngày hè đầy nắng gió Cao Nguyên, mang theo mùi hương dịu nhẹ và sự chín chắn của một người đàn ông trưởng thành. Giữa những rung động đầu đời, khoảng cách tuổi tác, gia đình và lựa chọn khiến chúng tôi lạc nhau. Dẫu không đi cùng nhau đến cuối con đường, anh vẫn mãi là một phần thanh xuân đẹp đẽ, dịu dàng và đầy tiếc nuối của em.
Một lần nhớ về Ngoại
Nhà ngoại tôi khá rộng, phía trước có một vườn rau cùng với một cây xoài to choảng đến nỗi phải ba bốn đứa cỡ tôi mới ôm xuể. Mùa xoài về, trái xum xuê đủ cho cả đám con nít trong làng ăn cả tháng. Từ vườn, đi thẳng ra sau sẽ tới gian bếp. Gian bếp được xây bằng gạch, không trát vữa. Bếp được đặt trên một bệ xi măng, phía dưới là một khoảng không gian dùng để chất củi. Mùa đông đến, đây là nơi ấm nhứt nhà. Tôi hay ở dưới này với bà tôi, vừa để giữ ấm, vừa để ăn những món ăn mà ngoại ưu ái cho tôi ăn trước. Khi thì một xiên thịt, một con cá nhỏ, hay đơn giản là một trái bắp nướng. Nằm chếch với gian bếp về phía sau là một chuồng bò kiểu cũ, mái lợp bằng rơm lấy từ ụ rơm to đùng đối diện.






