Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cho những giọt nắng đọng bên mâm cơm đầy!

2016-07-03 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Trưa nay trời lại mưa, nhìn nồi cháo trên bếp đang bốc khói nghi ngút, đôi mắt em bỗng chốc nhòe đi, chỉ còn lại hơi nước. Tiếng má ho khụ khụ, tiếng lũ gà sợ sấm bay loạn xạ, tiếng hai đứa em loạt xoạt mang dép chuẩn bị ra bờ rào đứng canh... Chén cháo trên tay còn nóng hổi, sân trước mưa giăng đầy mù mịt, từng chiếc lá mướp khô queo bị cuốn phăng trong gió. Đến khi nào giọt nắng mới đọng bên mâm cơm đầy, cho ba má bớt đi nỗi vất vả âu lo?

***

Những ngày này trời trong xanh đến lạ, cái nắng vàng rực mạnh mẽ len qua từng chiếc lá đã chuyển sang úa vàng mằ, trơ trọi trên giàn mướp trước hiên. Từng vệt sáng nghiêng nghiêng, đủ mọi hình thù đổ bóng trên mảnh sân vắng lặng. Lũ gà sau nhà nháo nhào tránh nắng, chốc chốc lại đánh nhau tranh giành uống nước...

Má ho khụ khụ, vén tấm rèm cửa bước ra ngoài sân sau, nhìn cảnh tụi nhỏ tranh giành mà lắc đầu ngán ngẩm. Lông gà theo gió, từng chiếc từng chiếc bay lượn tự do trong không trung rồi đáp xuống đầy nhà sau, ngay sát dưới chân má.

“Bà mệt thì nằm nghỉ, kệ tụi nó đi, để lát tui đổ lúa với rau cho nó ăn. Suốt ngày khổ vì tụi này!”

Ba treo mớ lưới mới gỡ lên kệ, quẹt mấy cái vào hai bên sườn đùi, mở thùng gạo chuẩn bị nấu cơm trưa.

Má nhìn đám gà đương lớn, che miệng ho khan hai tiếng:

“Có cực nữa cũng ráng mà nuôi, không thì không kịp tháng chín bán lấy tiền cho con nhỏ đóng học phí!”

Trong bếp thoảng nghe tiếng thở dài rất khẽ.

Trời trong xanh là thế, nhưng cũng đột ngột có những hạt mưa nặng trĩu.

Cho những giọt nắng đọng bên mâm cơm đầy!

Má bị viêm phổi, phải nghỉ ở nhà cả tuần, không đi cấy cho bà Năm được. Ba dậy sớm đi thả lưới, đưa cho chị Hai mớ cá rô ra chợ bán sớm, rồi lật đật chạy về thay đồ đi làm. Dáng ba vội vã, bươn cả cái nắng mệt nhoài trên con đường nhựa còn mịt mờ hơi nước.

Chiều mưa dần nặng hạt, khoảng trời xâm xẩm tối lại bắt đầu có gió giật nhẹ từng cơn. Lũ gà nhà sau sợ sấm bay dáo dát, bụi với hơi đất bốc lên nghe nặng trĩu trong dạ. Ba đội mưa trở về, trên tay còn mớ thuốc lá mới tạt ngang nhà ông Hàng thuốc nam mua vội cho má.

Má đội nón, tay cầm cái chổi xương bị cùn một khúc đứng trước bờ rào, hai đứa nhỏ đội mũ, tay cũng lăm le hai cây củi khẳng khiu, lùa hai con gà mới bị sợ mà bay ra ngoài đường vào chuồng.

Tối đó má bị sốt cao, phải đưa đi bệnh viện thành phố gấp. Giữa bầu trời giăng đầy hạt sầu, dưới ánh đèn vàng ngay trước cổng, mớ thuốc lá bị gió cuốn phát ra âm thanh sột soạt thê lương.

Cho những giọt nắng đọng bên mâm cơm đầy!

Chuyến buýt sớm vắng người, chỉ có vài bà dì tay xách nách mang đi buôn buổi sớm, nằm gật gà gật gưỡng ngay sát cửa sổ. Gió lùa qua cửa sổ, thổi tung mớ tóc vốn đã lộn xộn vì vội của em. Hôm nay chưa kịp xin nghỉ làm, nếu không được thông cảm, có khi trở lại trung tâm em phải xin một công việc bán thời gian khác.

Hành lang bệnh viện đầy người đi lại, mang theo mùi thuốc sát trùng khó chịu. Dáng ba cong người, ngay lớp cửa kính khoét bán cầu, trước khuôn mặt lạnh lẽo vô cảm của người phụ nữ mặc áo trắng, đếm từng đồng lẻ trong túi áo...

Trưa nay trời lại mưa, nhìn nồi cháo trên bếp đang bốc khói nghi ngút, đôi mắt em bỗng chốc nhòe đi, chỉ còn lại hơi nước. Tiếng má ho khụ khụ, tiếng lũ gà sợ sấm bay loạn xạ, tiếng hai đứa em loạt xoạt mang dép chuẩn bị ra bờ rào đứng canh...

“Dù có vay mượn cũng phải cho tụi nhỏ ăn học đến nơi đến chốn. Cả làng này, bà xem, năm ngoái chỉ mỗi nó đậu đại học...”

Chén cháo trên tay còn nóng hổi, sân trước mưa giăng đầy mù mịt, từng chiếc lá mướp khô queo bị cuốn phăng trong gió. Đến khi nào giọt nắng mới đọng bên mâm cơm đầy, cho ba má bớt đi nỗi vất vả âu lo?

© Mai Thảo Nguyên – blogradio.vn

Có thể bạn quan tâm: Video đang được nghe nhiều




Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

back to top