Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cho những giọt nắng đọng bên mâm cơm đầy!

2016-07-03 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Trưa nay trời lại mưa, nhìn nồi cháo trên bếp đang bốc khói nghi ngút, đôi mắt em bỗng chốc nhòe đi, chỉ còn lại hơi nước. Tiếng má ho khụ khụ, tiếng lũ gà sợ sấm bay loạn xạ, tiếng hai đứa em loạt xoạt mang dép chuẩn bị ra bờ rào đứng canh... Chén cháo trên tay còn nóng hổi, sân trước mưa giăng đầy mù mịt, từng chiếc lá mướp khô queo bị cuốn phăng trong gió. Đến khi nào giọt nắng mới đọng bên mâm cơm đầy, cho ba má bớt đi nỗi vất vả âu lo?

***

Những ngày này trời trong xanh đến lạ, cái nắng vàng rực mạnh mẽ len qua từng chiếc lá đã chuyển sang úa vàng mằ, trơ trọi trên giàn mướp trước hiên. Từng vệt sáng nghiêng nghiêng, đủ mọi hình thù đổ bóng trên mảnh sân vắng lặng. Lũ gà sau nhà nháo nhào tránh nắng, chốc chốc lại đánh nhau tranh giành uống nước...

Má ho khụ khụ, vén tấm rèm cửa bước ra ngoài sân sau, nhìn cảnh tụi nhỏ tranh giành mà lắc đầu ngán ngẩm. Lông gà theo gió, từng chiếc từng chiếc bay lượn tự do trong không trung rồi đáp xuống đầy nhà sau, ngay sát dưới chân má.

“Bà mệt thì nằm nghỉ, kệ tụi nó đi, để lát tui đổ lúa với rau cho nó ăn. Suốt ngày khổ vì tụi này!”

Ba treo mớ lưới mới gỡ lên kệ, quẹt mấy cái vào hai bên sườn đùi, mở thùng gạo chuẩn bị nấu cơm trưa.

Má nhìn đám gà đương lớn, che miệng ho khan hai tiếng:

“Có cực nữa cũng ráng mà nuôi, không thì không kịp tháng chín bán lấy tiền cho con nhỏ đóng học phí!”

Trong bếp thoảng nghe tiếng thở dài rất khẽ.

Trời trong xanh là thế, nhưng cũng đột ngột có những hạt mưa nặng trĩu.

Cho những giọt nắng đọng bên mâm cơm đầy!

Má bị viêm phổi, phải nghỉ ở nhà cả tuần, không đi cấy cho bà Năm được. Ba dậy sớm đi thả lưới, đưa cho chị Hai mớ cá rô ra chợ bán sớm, rồi lật đật chạy về thay đồ đi làm. Dáng ba vội vã, bươn cả cái nắng mệt nhoài trên con đường nhựa còn mịt mờ hơi nước.

Chiều mưa dần nặng hạt, khoảng trời xâm xẩm tối lại bắt đầu có gió giật nhẹ từng cơn. Lũ gà nhà sau sợ sấm bay dáo dát, bụi với hơi đất bốc lên nghe nặng trĩu trong dạ. Ba đội mưa trở về, trên tay còn mớ thuốc lá mới tạt ngang nhà ông Hàng thuốc nam mua vội cho má.

Má đội nón, tay cầm cái chổi xương bị cùn một khúc đứng trước bờ rào, hai đứa nhỏ đội mũ, tay cũng lăm le hai cây củi khẳng khiu, lùa hai con gà mới bị sợ mà bay ra ngoài đường vào chuồng.

Tối đó má bị sốt cao, phải đưa đi bệnh viện thành phố gấp. Giữa bầu trời giăng đầy hạt sầu, dưới ánh đèn vàng ngay trước cổng, mớ thuốc lá bị gió cuốn phát ra âm thanh sột soạt thê lương.

Cho những giọt nắng đọng bên mâm cơm đầy!

Chuyến buýt sớm vắng người, chỉ có vài bà dì tay xách nách mang đi buôn buổi sớm, nằm gật gà gật gưỡng ngay sát cửa sổ. Gió lùa qua cửa sổ, thổi tung mớ tóc vốn đã lộn xộn vì vội của em. Hôm nay chưa kịp xin nghỉ làm, nếu không được thông cảm, có khi trở lại trung tâm em phải xin một công việc bán thời gian khác.

Hành lang bệnh viện đầy người đi lại, mang theo mùi thuốc sát trùng khó chịu. Dáng ba cong người, ngay lớp cửa kính khoét bán cầu, trước khuôn mặt lạnh lẽo vô cảm của người phụ nữ mặc áo trắng, đếm từng đồng lẻ trong túi áo...

Trưa nay trời lại mưa, nhìn nồi cháo trên bếp đang bốc khói nghi ngút, đôi mắt em bỗng chốc nhòe đi, chỉ còn lại hơi nước. Tiếng má ho khụ khụ, tiếng lũ gà sợ sấm bay loạn xạ, tiếng hai đứa em loạt xoạt mang dép chuẩn bị ra bờ rào đứng canh...

“Dù có vay mượn cũng phải cho tụi nhỏ ăn học đến nơi đến chốn. Cả làng này, bà xem, năm ngoái chỉ mỗi nó đậu đại học...”

Chén cháo trên tay còn nóng hổi, sân trước mưa giăng đầy mù mịt, từng chiếc lá mướp khô queo bị cuốn phăng trong gió. Đến khi nào giọt nắng mới đọng bên mâm cơm đầy, cho ba má bớt đi nỗi vất vả âu lo?

© Mai Thảo Nguyên – blogradio.vn

Có thể bạn quan tâm: Video đang được nghe nhiều




Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top