Gia đình là chốn bình yên
2016-03-18 01:00
Tác giả:
Đêm về, từng nhịp điệu của thời gian như ngưng lại, không gian vờ như rơi vào trạng thái tĩnh lặng. Chỉ còn nghe tiếng "rè rè" khô khốc phát ra từ chiếc máy quạt đã phủ bởi một lớp bụi mờ. Theo thói quen, tôi đưa tay với lấy chiếc điện thoại đã thấm màu cũ kĩ nằm lặng im nơi góc giường. Cố ý bật lên một bản nhạc không lời và lặng im để cảm xúc chảy dọc cơ thể…
Sẽ rất đáng sợ nếu ai đó nói với tôi rằng chỉ còn duy nhất một ngày để hiện hữu trên cõi đời này. Tôi thật sự không nghĩ tới việc rồi tôi sẽ ra sao sau đó. Mọi việc còn đang dở dang, những kế hoạch còn đang trong quá trình ấp ủ, những lời yêu thương tôi chưa kịp thốt ra, và cả những ngày dài ấm êm bên gia đình sẽ chẳng còn nữa.
Tôi đã từng trách rằng sao thời gian dài quá, thế nhưng tôi lại chẳng có một chút hành động thực tế nào để sống trọn những khoảnh khắc hiếm hoi ấy cả. Những kế hoạch, những ao ước tôi chỉ viết ra rồi để chúng rơi ở đâu đó trong những tháng ngày rong chơi. Thì ra tôi đã để lỡ mất bao nhiêu thứ rồi.

Mẹ tôi sức khỏe đã chẳng còn được như trước nữa. Mắt mẹ chẳng còn được tinh anh, và vô số nếp hằn thời gian in lên khóe mắt. Đôi bàn tay xương xương gầy gầy run rẩy trong những ngày trái gió trở trời. Những điều bình dị vẫn luôn hiển thị ấy mà giờ tôi mới nhận ra.
Lưng ba tôi đã còng, vai ba đã hằn lên những vết sẹo lớn và chai sờn. Tôi đã từng viết về ba với những ngôn từ khô khốc. Tuy không hoàn hảo, nhưng đối với tôi người đàn ông ấy luôn là người tuyệt nhất. Thế nhưng, cho đến tận bây giờ, tôi mới thực sự cảm nhận trọn vẹn tình cảm của người đàn ông duy nhất yêu thương.
Tôi biết những ước muốn chỉ mãi là ước muốn nếu tôi không bắt tay thực hiện.
Tôi biết rằng có thể ngày mai, tôi sẽ chẳng thể nói ra bất cứ một lời nào nữa, dẫu cho đó là lời yêu thương hay là lời đố kị, ghen ghét.
Và tôi biết đời người chỉ là hữu hạn mà thôi, và những người sinh ra tôi cũng không phải là ngoại lệ.
Bỗng tôi chợt thấy sợ.
Tôi sợ một ngày mẹ không thể nhận ra tôi nữa, còn ba sẽ quên tên tôi – cái tên mà ngày xưa ông cố công lựa chọn thật nhiều ý nghĩa.
Tôi sợ rằng thời gian sẽ vô tình lấy đi sức khoẻ của những người đã dành cả thời thanh xuân đáng giá của mình cho tôi.
Tôi sợ không còn nhiều thời gian để ở bên chăm sóc cho hai người, mà đối với họ tôi là tất cả.
Tôi sợ thời gian lạnh nhạt, rồi sẽ mai một đi ký ức của tôi, khiến tôi quên bẵng đi cái tình cảm tha thiết, sâu đậm mà đấng sinh thành đã ban.
Và tôi sợ đến một ngày họ sẽ rời xa tôi, đi về nơi mà tôi chẳng thể tìm thấy.
Tôi cứ đăm đăm nhìn về phía trước, mà đôi khi lại quên ngoảnh lại, hay nhiều lúc cứ lao thẳng về phía trước, mà chưa một lần “giả vờ cố tình” nhìn sang hai bên, để biết được bản thân đã bỏ lỡ điều gì.
Tôi đưa tay với lấy những âm thanh quen thuộc bình dị, nhưng bỗng chốc tất cả lại hoá thành hư vô. Tôi thơ thẩn lần mò tìm về những ký ức xưa cũ, nhưng thứ còn xót lại chỉ là một lớp bụi mờ nhạt.
Tôi viết ra những dòng này dành riêng cho chính những tháng năm tuổi trẻ của mình. Để ghi nhớ mãi những hồi ức thân thương, và để khắc sâu vào trí óc về một hạnh phúc mang tên gia đình.
Nếu được hỏi bình yên là gì, tôi xin được phép trả lời, “tôi gọi tắt bình yên là gia đình”.
© Hồ Thảo – blogradio.vn
Có thể bạn quan tâm: Gia đình mãi là nơi tuyệt vời nhất
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống



