Ở ngực trái của mình, con vẫn dành cho nội một ngăn
2016-09-08 01:15
Tác giả:
Nội ơi! Cuối cùng con cũng đậu vào ngôi trường con mơ ước, con đã hoàn thành lời hứa với nội rồi, nội chung vui với con nhé!
Nhớ ngày xưa, khi con vừa sinh ra, con đã được nội thương nhất nhà. Ngày ấy, nội 70 còn con chỉ mới là đứa trẻ ẵm ngửa. Trong những câu chuyện, những cuộc đời khác, bà nội là người lo miếng ăn, giấc ngủ cho từng đứa cháu. Nhưng khi con đón chào ánh bình minh trên nhân gian, nội đã đến cái tuổi thất thập cổ lai hi, không còn đủ sức khỏe để sớm hôm thổi bếp, nấu ăn. Dẫu vậy, nội vẫn dành cho con tình thương tha thiết nhất, chân thành nhất trong cuộc đời. Con nhớ có dạo, các cô dì chú bác đến thăm nội đều gửi nội một số tiền để ăn uống. Nội dè sẻn, chắt chiu, không dám ăn, không dám mặc, hễ mỗi lần con đến chơi, nội dúi ngay vào tay con những đồng tiền lẻ, những món bánh món kẹo. Đối với con, những điều ấy ngày hôm nay nhắc nhở con rằng, con đã từng có một tuổi thơ hạnh phúc biết nhường nào.
Nội biết không, nếu bây giờ có một điều ước, con nguyện rằng, thời gian đừng quá nghiệt ngã. Để con kịp trưởng thành, kịp bù đắp những sai lầm mà suốt đời này con cứ day dứt mãi mãi. Có lẽ, con thật là một đứa cháu bất hiếu, chỉ phụ tình thương nội dành cho con mà thôi. Con chỉ biết mỗi chủ nhật được cha chở về thăm nội, tíu tít với nội bao thứ trên đời chứ chẳng bao giờ thật sự quan tâm sức khỏe của nội. Con chỉ thích nhận những đồng tiền lẻ mà nội cho chứ chưa bao giờ tặng lại nội những cái ôm thật lâu. Và con chỉ muốn về nhà thật sớm khi đã thấm mệt chứ chưa bao giờ thấy rằng, những buổi tâm sự với con, nội cũng phải ráng gượng dậy với những cơn đau, mỏi mệt.

Con cứ tưởng cuộc đời chính là một chuỗi ngày không có hồi kết, thế nhưng quy luật sinh lão bệnh tử nào có chừa một ai. Ngày cha nói với con, nội mắc bệnh ung thư xương, con luôn tìm cách xa lánh nội. Lúc ấy, con sợ lắm,với suy nghĩ non nớt của một đứa trẻ chỉ mới 11 tuổi, con sợ nội sẽ lây bệnh cho con, con sợ nội sẽ cho con thấy những vết thương chằng chịt. Hóa ra, con chẳng hề thương nội nhiều như tình thương nội dành cho con một tí nào cả. Đây chính là sai lầm mà con chẳng thể nào kịp bù đắp nữa.
Thậm chí, đến cả ngày nội rời xa cõi tạm này, con cũng chẳng dám đến nhìn mặt nội lần cuối. Con chỉ thấy nội nằm yên lặng, hai mắt nhắm nghiền, đi vào giấc ngủ ngàn thu. Con thật sự rất tệ phải không nội?
Con nợ nội nhiều lắm, nợ tình yêu thương, nợ những nụ hôn, nợ những cái nắm tay và nợ nội cả lời xin lỗi. Có những thứ trên đời không bao giờ có thể quay lại.
Bảy năm sau, con vẫn chưa dám nhìn lại mình của những ngày hôm ấy. Chúng sẽ chỉ làm con thêm giận mình mà thôi. Đúng là thời gian trôi qua nhanh nội nhỉ. Mặc dù lúc ấy, con chỉ mới là một học sinh lớp 5, những kỉ niệm cũng nhạt nhòa, mờ ảo. Nhưng trong kí ức ấy, bao giờ nụ cười móm mém của nội cũng chính là hình ảnh nhân từ, hiền hậu nhất. Nội đã từng dạy con rằng: “Là phụ nữ, phải thật mạnh mẽ, kiên cường, độc lập”. Lời dạy ấy, ngày hôm nay, con vẫn khắc sâu. Bao nhiêu năm qua, con nỗ lực phấn đấu trên con đường học tập, có lúc kiệt sức nhưng con tin rằng nội vẫn trên trời xanh, vẫn dõi theo con từng ngày, vẫn là vầng dương soi chiếu mỗi bước đường con đi.

Con nhớ ngày xưa ấy, mỗi lần con được cô giáo khen, con ít khi nói cho cha mẹ nghe vì cha mẹ biết thì cũng chỉ gật đầu, rồi thôi. Nội lại khác, nội vui mừng lắm, nội cười hiền rồi lại thưởng cho con nữa. Con chợt thèm cái cảm giác vòng tay nội ôm siết thủ thỉ: “Cháu nội giỏi nhất nhà nhưng đừng quá sức, bệnh nội lo nghe chưa?”, giờ còn đâu hỡi nội?
Dịp lễ Vu Lan vừa qua, cha con cài bông hồng trắng lần thứ bảy rồi nội ơi! Con hiểu rằng cuộc đời, mất mát đi bậc sinh thành là mất mát lớn nhất. Từ nay về sau, cha sẽ chẳng còn cơ hội nào mà vui vẻ có đóa hồng trên ngực áo nữa. Nhưng rồi chúng ta vẫn phải chấp nhận sự thật đúng không nội? Ít ra, nơi nội ở sẽ không buồn đau, không bị những ngày trái gió trở trời hành hạ nữa. Và nội thấy không, con sẽ sống thật tốt, thật vui. Con không còn là một cô bé vô tư, vô tâm và vô lo nữa. Nội hãy yên tâm nhé! Ở nơi ngực trái của mình, con vẫn luôn dành cho nội một ngăn, mãi mãi không bao giờ thay thế được!
© Hoa Hướng Dương – blogradio.vn
Có thể bạn quan tâm: Chiều sâu của sự sẻ chia
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.


.jpg)


