Nội tôi!
2011-04-20 11:22
Tác giả:
Blog Việt
Một cảm giác thật lạ khi con đọc bài “Tình yêu với nội” của một người trên báo. Con đã rất nhiều lần muốn viết một cái gì đó về nội. Nhưng với con hình ảnh của nội như thế nào con cũng không nhớ nữa. Nội ra đi khi con còn quá bé. Khi đó con mới chưa tròn 4 tuổi. Con không cảm nhận được nỗi đau mất đi người thân. Con không cảm nhận được nỗi cô đơn trống vắng khi không còn nội ở bên, khi không còn nội cõng con trên lưng. Con chỉ nhớ lúc đó con thật sự sợ hãi. Và trong đêm nội mất con đã trốn chạy. Để đến bây giờ chính con cũng không nhớ mình đã trốn ở đâu. Mỗi khi kể chuyện về nội, mẹ con cũng không nhớ bằng cách nào mẹ đã tìm được con. Ngày nội mất, con không dám ở nhà, không dám nhìn nội lần cuối, thậm chí con cũng không dám đi đưa nội nữa. Chẳng ai trách con cả. Bởi khi đó con còn quá bé phải không nội, bởi khi đó con không cảm nhận tình yêu thương vô hạn nội dành cho con.
Cuộc đời nội là cả đoạn đường chông gai, khổ cực. Ngày nhỏ nội không được đi học, phải ở nhà đi làm nuôi anh học, lớn lên nội tham gia kháng chiến để rồi trở về với những thương tật trên mình. Nhưng cuộc đời quá bất công với nội. Khi nội không được hưởng một chính sách gì. Cả đời nội lam lũ, cực nhọc. Mẹ con kể ngày xưa gia đình khó khăn, làm nông không đủ ăn. Mà làm nông thì ai cũng biết rồi đấy. Vất vả lắm, khổ cực lắm. Tất cả mọi công việc không tên trong nhà nội đều làm cho mẹ con tất. Mẹ con đã biết ơn nội biết bao. Mẹ vẫn nhớ nội thích uống rượu. nhưng vì nhà nghèo không đủ gạo ăn nội đành nấu rượu bằng ngô, bằng khoai. Không ngon, dễ cháy, dễ bén nồi. Biết vậy,nội vẫn im lặng, vẫn uống từng ngụm rượu ngon lành. Rồi cho đến khi đủ ăn hơn một chút, nội vẫn giữ thói quen ấy. Nội không muốn hay thật ra là nội không đành nấu rượu bằng gạo, có lẽ đời nội đã cực quá rồi nên nội tiếc từng hạt gạo, nội quý từng hạt gạo, nội lo cháu nội sẽ đói nếu nội nấu rượu bằng gạo. Cả đời nội chưa từng bao giờ được uống một chén rượu gạo. Đó là nỗi buồn sâu thẳm trong lòng ba mẹ con và cả con nữa. con không có nhiều thời gian để gắn bó với nội, để được nội truyền cho tình yêu.
Bây giờ, gia đình đã khá giả hơn trước rất nhiều thì nội lại ra đi.

Ảnh minh họa
Mẹ con bảo, nội đi vào đúng năm nhà mình đủ ăn, mà không là thừa thóc gạo ăn rồi. Năm ấy ba lấy hội, lúa để khắp nhà không hết.
…cũng năm đó nội nói: “Bây giờ nội chỉ mong nhà mình có một cái bếp xây bằng gạch để mỗi mùa mưa đến nội không phải đánh tranh nữa”…
Nhưng mẹ chưa kịp nấu cho nội một nồi rượu gạo, ba cũng chưa kịp làm bếp thì nội đã…bây giờ nhà mình đã có bếp ngói, đã có nhà nhà tầng khang trang…đã có rất nhiều thứ…
Thỉnh thoảng vào dịp lễ tết, có bao nhiêu người biếu ba những chai rượu ngoại đắt tiền, những chai rượu thuốc quý hiếm, và có cả những chai rượu nếp thơm vang lần nào cũng vậy, ba đều để lên thắp hương cúng nội.
Mọi người đều bảo, số nội không được hưởng phú quý của con cháu. Mà đúng là như vậy thật… nội của con…
Con không nhớ hình ảnh của nội như thế nào? Con không nhớ khuôn mặt nội, nụ cười hiền từ của nội. Nhưng con vẫn nhớ cái dáng hơi còn của nội mỗi khi cõng con trên lưng. Con vẫn nhớ những lần nội dắt hai anh em con đi chơi. Con vẫn nhớ chòm râu bạc như ông tiên của nội. Con vẫn nhớ những lần nội đi câu cá quả về, nội lại chặt đuôi nó và dán lên cây cột trong bếp. Theo thời gian những chiếc đuôi đó đã không còn. Con vẫn nhớ có lần anh trai đánh con. Con mách với nội. Nội bênh con, giả vờ đánh anh cho con. Thế mà con lại đánh nội. con còn bảo:
-Sao nội lại đánh anh con?
Đúng là trẻ con nội nhỉ??
Hôm nay đi trên đường con thấy người ta bán rong rất nhiều những xâu bồ quân chín đỏ. Con nhớ…con nhớ ..lắm ngày đó. Cái ngày mà chiều nào nội cũng trèo bồ quân hái xuống cả rổ to cho con cháu. Nội trồng 2 cây bồ quân thật to và cũng thật sai quả.
Con nhớ lắm cái ngày đó. Cái ngày nội mất.
Buổi sáng ấy, buổi sáng màu thu, trời trong xanh và mát rượi. nội dậy thật sớm, ra vườn nội đào củ đậu để vào một góc cho anh em con. Nội sợ nội đi rồi sẽ không ai đào cho chũng con nữa. bởi ba mẹ rất bận. nội còn làm cả mấy cái ghế, cái rổ bằng tre cho mẹ con sẵn đó. Nội làm cả một cái chày lớn cho bác Bảo. Nội nói đùa:
-Tao làm cho mày để rồi khi nào tao chết, mày trông coi mồ của tao cho cẩn thận. Nói rồi nội húp ngụm rượu. Cười vui vẻ….
Mỗi lần nghe ai đó kể lại về nội, con đều khóc. Con khóc cho thỏa nỗi nhớ nội, khóc cho mình thấy mình mạnh mẽ hơn, khóc để con được tự hào là con của nội.
Sáng hôm đó, nội đi chơi khắp xóm. Có lẽ nội biết trước nội sẽ đi. Nên nội chào mọi người.
Ba nói, trưa hôm đó mẹ mua thịt về ăn cơm. Mẹ gắp cho nội. Nhưng nội lại bỏ vào bát cơm của con. Nội nói:
- Lẽ ra nội cũng ăn. Nhưng nội nhường phần các con. Để chiều các con còn có thịt mà ăn. Nội ăn rau là được rồi.
Nội của con là thế đấy. giản dị và đầy tình thương.
Con nhớ mãi chiều hôm đó. Buổi chiều định mệnh đã đưa nội rời xa con mãi mãi. Nội trèo bồ quân chặt hai nhành xà xuống bếp. và rồi…
…nội ngã… chỉ cao 2 mét thôi… mà sao nội cứ nằm mãi thế…. Nội không dậy….
Con hoảng sợ chẳng biết làm gì…con chạy trốn….
Sau này nghe mọi người kể lại, cô hàng xóm đi làm đồng về thấy nội nằm đấy mới hối hẳ đi gọi mẹ về. và mọi người đưa nội vào nằm. tối hôm đó, nội không ăn được gì. Ba cho nội uống chút sữa. có lẽ đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng trong đời nội được uống sữa. mẹ nấu cho nội bát mì với thịt băm. Nội không ăn. Nửa đêm, nội thức giấc và bảo:
-Con cho ba chén nước nóng.
Ba vội vàng lấy cho nội. uống xong, nội đi.
Những ngày sau đó là những chuỗi ngày dài sợ hoảng và chạy trốn của con. Con không dám về nhà không dám nhìn nội lần cuối.
….và con hối hận…..con nhớ nội….
Đã có lần nội về thăm con trong giấc mơ. Đã rất lâu rồi. có lẽ cũng phải hơn chục năm rồi nội nhỉ? Đấy là năm con học lớp 2. Con nhớ con đang chơi sẻ với các bạn thì thấy nội đứng ở đó nhìn con, mỉm cười. còn con thì sợ không làm được gì, cứ đứng trân trân thế nhìn nội, không dám hỏi, không dám gọi, cũng không dám sà vào lòng nội như xưa.
Cũng từ lần đó, phải chăng nội giận con mà nội không về thăm con nữa…..
Con xin lỗi! Nội à! Nội hãy tha thứ cho con nhé!
Thấm thoắt thời gian trôi qua. Vậy mà đã hơn 15 năm từ ngày nội đi. Giờ con đã là một cô sinh viên năm 2, một thiếu nữ rồi nội ạ. Con đã biết nhớ ngày giỗ nội, năm ngoái lần đầu tiên con không được ăn giỗ nội. vì con bận thi cử nên không về quê được. Hôm đó cũng là ngày con đi thi. Có phải nội biết nên nội đã phù hộ cho con làm bài tốt không??
Hà nội trời mưa tầm tã. Gió rít từng hồi thổi vào lòng người bao lạnh giá. Một bà cụ vẫn ngồi đó bán bồ quân ven đường.
Hôm nay, hình như thiếu vắng cái gì đó. Đưa mắt nhìn quanh, không thấy bà cụ đó đâu. Con ráo rác đi tìm…
…đi tìm lại những quả bồ quân năm xưa của nội…
- Gửi từ email Thuy Le - lethuy248@
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn

Click chuột để trở thành Fan của Blog Việt, bạn sẽ thấy nhịp sống Blogging mang tiếng đồng điệu với bản thân mình...
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.


