Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hẹn nhau ở Khau Vai

Hẹn nhau ở Khau Vai

2016-05-10 01:15:00

Nàng không trả lời câu hỏi của A Tỏn, nàng đang nghĩ đến lời hứa sẽ đi Khau vai với anh, biết đâu trong phiên chợ đó nàng sẽ tìm được một nửa còn lại của nàng như lời A Tỏn nói. Nghĩ tới đó mà hai má nàng đã nóng bừng, nàng khẽ nhìn xuống, đôi tay A Tỏn đã xiết chặt tay nàng từ bao giờ. Ngoài cửa sổ cây Ngọc Lan đang đưa hương dịu dàng.

Chiếc giỏ mây đựng đầy mùa hè

Chiếc giỏ mây đựng đầy mùa hè

2016-05-09 01:18:00

Chúng tôi cứ bên nhau như thế, lặng im. Vì chỉ cần nhìn vào mắt nhau, tôi đã hiểu tất cả những gì Trà muốn nói. Chiếc giỏ mây của em đặt bên cạnh như gom hết cái vàng của nắng, cái dịu êm của sóng, màu xanh của bầu trời và nụ cười ngây ngô của kỷ niệm.

Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối

Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối

2016-05-05 01:32:00

Vẫn giống như ngày hôm ấy. Không gì thay đổi. Chỉ một điều thay đổi. Hết đoạn đường này cả hai sẽ xa nhau. Hôm ấy là mưa đầu mùa. Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, của cô, và cũng là của anh.

Còn thương nhau xin hãy đợi mưa về

Còn thương nhau xin hãy đợi mưa về

2016-04-28 01:21:00

Lắm khi ảo ảnh mới là thứ lung linh và đẹp đẽ của đời. Mà xét cho cùng, ảo ảnh là một phần của thực tế. Tôi vẫn tin rằng, đôi lúc ảo ảnh mới là chiều sâu của sự thật, đặc biệt là trong tình yêu. Mùa xuân mới lại về, nỗi nhớ cũ về Thắm nhen lên trong tôi từ những lỡ làng của hôm qua. Tôi biết mình còn thương.

 Em và anh như hai con đường ngược chiều

Em và anh như hai con đường ngược chiều

2016-04-27 01:20:00

“Chúng ta có một khoảng cách mà không thể chạm đến trái tim của nhau. Anh từng cố gắng bên em, cố gắng hiểu em nhưng khoảng cách quá xa hay do hai trái tim không đồng điệu." Cô đã bật khóc khi đọc những dòng ấy của anh. Đúng là: “Em và anh như Bà Triệu với phố Huế, không những song song mà lại còn ngược chiều”.

Kẻ lưu lạc cô đơn

Kẻ lưu lạc cô đơn

2016-04-26 01:20:00

Tôi trở về sau tháng ngày lưu lạc. Tôi bắt đầu học cách chấp nhận, bắt đầu tìm chính tôi trên miền gió biển. Cho đến một ngày, nhìn thấy lá cờ lục sắc trên những nẻo đường toả theo ánh nắng hè tháng năm.

Hoa nắng (Phần cuối)

Hoa nắng (Phần cuối)

2016-04-21 01:00:00

Huy đã sống những ngày không cần biết trái đất vốn dĩ có quy luật ngày và đêm. Anh tìm đến với nhiều công việc nhưng cuối cùng lại chọn nhà của một cô nhóc lạ lẫm làm nơi dừng chân mỗi khi tâm hồn mỏi mệt. Chỉ vì nhóc có khả năng ngồi bên anh hàng giờ, lặng im và nghe kể chuyện. Chỉ vì nhóc biết cảm thông và đồng điệu tâm hồn.

Hoa nắng (Phần 1)

Hoa nắng (Phần 1)

2016-04-20 08:07:41

Em nghĩ không có cái tên nào thích hợp hơn khi gọi Dã quỳ là “Hoa nắng”. Bởi mỗi khi loài hoa ấy nở, ngắm chúng từ xa, ta cứ ngỡ đang đứng trước một vệt nắng khổng lồ phủ lên các triền đồi thoai thoải. Anh có nghĩ như thế không?

Tìm lại

Tìm lại

2016-04-19 06:00:00

Phong nhận ra rằng, dường như xung quanh anh mọi người đều chạy đua với thời gian để có được một chỗ đứng – một cái danh với cuộc đời. Chỉ riêng Phong, lạc nhịp.

Cô gái có mùi của nắng

Cô gái có mùi của nắng

2016-04-14 06:00:00

Tình cảm của tôi dành cho em đã thai nghén từ lâu. Nó dần dần định hình rõ ràng khi em bên tôi. Dù trời có giá rét nhưng chỉ cần bàn tay em chạm nhẹ vào tay tôi cũng đủ khiến trái tim tôi ấm lên. Bởi em là nắng. Mang mùi vị của nắng.

Bông bí vàng trên tóc

Bông bí vàng trên tóc

2016-04-13 07:00:00

Họ đã nghe đâu đó vài lời chê bai vu vơ, vài tiếng cười ngặt nghẽo phả theo gió vào buổi hôn lễ không hoa hòe, không nhạc kèn, không cha mẹ hai bên ấy. Nghèo – có ai cấm người nghèo không được yêu. Họ đến với nhau đấy thôi! Và từ khốn khó ấy, họ đinh ninh rằng mình sẽ là cặp đôi hạnh phúc nhất trên đời này, tình yêu họ có và sức trẻ thì đã bao giờ nguôi đâu.

Có cơn gió nào đi hoang qua Hà Nội

Có cơn gió nào đi hoang qua Hà Nội

2016-04-12 01:30:00

Anh viết rất nhiều, viết về Hà Nội trong anh mang những kỷ niệm cũ về những cơn gió và phố không mùa. Về những lần phố khóc như anh đã từng khóc, về những lần lẻ loi giữa thủ đô đông người. Chỉ có bóng đêm, bao dung và đồng lõa, đem anh ôm chặt, để cho những giọt nước mắt sống thật với chính mình, dù chỉ là một phút, một giây!

back to top