Hẹn anh ngày đó em về
2016-06-01 01:29
Tác giả:
Tôi tự thấy mình đẹp trai và hào hoa phong nhã, bạn bè thường bảo tôi quyến rũ nhưng hơi phũ. Tôi là giấc mơ của biết bao cô gái, theo cách nói của họ thì tôi là chàng trai đúng-chuẩn-soái-ca. Tôi hơi kiêu, lại khó tính và khá kén chọn, bởi vậy chẳng có cô gái nào lọt vào mắt xanh của tôi. Các em gái theo đuổi tôi xếp hàng dài, nhưng tôi không có hứng thú với họ, tôi thấy họ nhàm chán và giả tạo. Tất nhiên, tôi không ngại vui đùa. Ai cũng nói tôi lăng nhăng, thay người yêu như thay áo, nhưng không ai hiểu được rằng chưa có ai chạm được vào nơi sâu kín nhất nơi trái tim một kẻ lãng tử đa tình như tôi.
Tuy nhiên, hiện giờ tôi đã hoàn toàn thay đổi. Có lẽ tôi sẽ mãi sống cuộc sống lông bông, vui chơi quên ngày tháng như vậy nếu như không gặp em...
Tôi không thích chơi game vì tôi có nhiều trò tiêu khiển thú vị hơn, nhưng tôi biết chơi Audition. Mặc dù chỉ khi nào nhớ em tôi mới đăng nhập vào game để hồi tưởng lại khoảng thời gian ngọt ngào và hạnh phúc đã qua. Đó cũng là cách tôi tự nhắc nhở bản thân phải cố gắng nhiều hơn vì mục tiêu phía trước.
Tôi gặp em vào một ngày tình cờ. Phải chăng duyên số đã sắp đặt cho một thằng con trai không thích chơi game như tôi gặp em tại một nơi mà bình thường tôi chẳng khi nào ghé tới: Quán Net. Phải chăng đó là định mệnh?
Một ngày của sáu năm về trước, tôi qua quán net đón thằng bạn tới buổi tiệc của nhóm. Đang rất bực mình vì nó làm tôi phải đợi rõ lâu thì tôi nhìn thấy em đang gõ phím cành cạch, hí ha hí húi vẻ rất tập trung. Thấy tò mò nên tôi lại gần. Thì ra em đang chơi game Audition, mặc dù tôi chẳng mấy quan tâm và chẳng có hứng thú gì với game online, nhưng tôi bị cuốn hút bởi em. Phải nói thế nào nhỉ. Em rất khác những cô gái tiểu thư điệu đà vẫn bám theo tôi, em rất xinh, mặc dù không make up. Nét đẹp giản dị đôi khi làm rung động trái tim kẻ lạnh lùng. Tôi chú ý tới em ngay từ lúc đó có lẽ cũng bởi cá tính của em.
Trong lúc chờ thằng bạn, tôi ngồi xuống bên cạnh trêu chọc, tán tỉnh em vài câu. Không ngờ em liếc sang tôi rồi làm ngơ, tiếp tục “nhảy Au”. A ha! Tôi cứ tưởng một hot boy đẹp trai như mình chỉ cần nói một câu thì em nào cũng “chết mê”. Thế mà em lại chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái. Mà suy cho cùng thì em cũng chỉ muốn gây sự chú ý với tôi, em tỏ ra không quan tâm nhưng trong bụng lại đang vui thầm? Nghĩ tới đây lòng tôi bỗng dịu dàng, trái tim có cảm giác ngọt ngào đến bất ngờ. Xúc cảm này có lẽ lần đầu tiên xuất hiện trong tôi nhưng có khi cũng chỉ đơn giản là cái cảm giác muốn chinh phục một ai đó. Suy nghĩ chỉ thoáng lướt qua, tôi cười khẩy một cái rồi quay lưng bỏ đi. Rất thú vị, để xem em giả vờ vô tâm được bao lâu. Trò chơi chính thức bắt đầu và tôi có đủ tự tin cho rằng mình chẳng thể thất bại. Chuyện! Tôi là ai cơ chứ?

Tôi phóng xe tới hàng hoa gần đó, mua bó hoa hồng đẹp và đắt nhất cửa hàng, lúc trở lại cả quán ngơ ngác nhìn, nhưng rồi mỗi người lại nhanh chóng tập trung vào màn hình của họ. Tôi mặc kệ, tán gái với tôi đơn giản như cơm bữa. Xinh thì tán, chả cần biết sau này ra sao, kết thúc thế nào. Tôi mỉm cười, đưa bó hoa tới trước mặt em. Không liêu xiêu hơi phí, tôi tự nhủ. Nhưng tôi như bị em giội gáo nước lạnh vào đầu, em cười khẩy bảo tôi:
- Tôi không thích hoa hồng. Tặng tôi thẻ vcoin thì thực tế hơn đấy.
Em hờ hững nói rồi lại tiếp tục cắm cúi “nhảy Au”. Có vẻ như em không thích lãng mạn, em hơi khô khan và sống thực tế? Không sao, cũng dễ chinh phục thôi mà. Tôi bảo chủ quán cầm ra một xấp thẻ vcoin, nói em thích loại nào cứ lấy. Em thản nhiên cầm thẻ vcoin mệnh giá “500K” bỏ vào túi:
- Cảm ơn. Anh có lòng cho, tôi có lòng nhận. Của cho không dại gì từ chối.
Rồi em cầm túi đứng dậy, vô tư bước ra khỏi quán mà chẳng thèm nói thêm câu nào khiến tôi ngẩn ngơ chết lặng. Cũng hơi “cay” thật, nhưng thả con săn sắt bắt con cá rô, tôi biết em thường xuyên chơi game ở quán này, chạy đâu cho thoát, rồi em cũng sẽ ngã vào lòng tôi thôi. Khi ra về, tôi không quên tặng bó hoa cho một cô bé ở quán rồi mỉm cười rất ngọt. Hoa đã mua, không tặng người đẹp thì thật lãng phí. Tôi là kẻ biết thương hoa tiếc ngọc mà. Vậy là hơn một tháng trời, tôi cứ ghé qua quán net, mang theo những đồ ăn em thích. Khi thì KFC, lúc lại trà sữa, hoa quả dầm hay bánh ngọt... đủ thứ mỹ vị trên đời tôi đều có thể gom hết cho em huống chi chỉ là những món ăn vặt Hà Nội. Em cứ thản nhiên nhận lấy mà chẳng hề từ chối, nếu không phải đang “cưa” em thì tôi sẽ nghĩ em là một đứa con gái thực dụng và vô duyên. Chỉ có điều càng tiếp xúc tôi lại càng cảm thấy em có chút gì đó "hay hay", không chỉ ở vẻ ngoài cuốn hút, mà còn ở sự thông minh và tính cách dễ thương của em.
Em rủ tôi chơi game cùng. OK, nếu em muốn, tôi còn có thể kéo cả mặt trăng xuống cho em nữa là chuyện nhỏ như thế này. Thời gian trôi qua, tôi với em ngày càng thân thiết, chúng tôi thường xuyên gọi điện, nhắn tin với nhau, cùng nhau đi chơi, đi ăn uống, hóng gió, dạo phố, tôi còn làm “xe ôm” chở em đi học. Đôi lần tình cờ bắt gặp ánh mắt em nhìn tôi, trái tim tôi thấy xôn xao thổn thức. Ánh mắt ấy đắm đuối, tựa hồ như muốn nhấn chìm tôi giữa biển tình dậy sóng. Có thể nếu như tôi không tự nhắc nhở bản thân thì tôi đã tự dìm mình trong đó. Có lẽ em đã yêu tôi rồi, tôi thơ thẩn nghĩ mình đã nắm giữ được trái tim em. Cá đã cắn câu, sáu tháng sau, tôi quyết định tỏ tình.
Không gian lãng mạn, ánh nến lung linh, tôi nhìn em đắm đuối:
- Làm người yêu anh nhé!
Trái với suy nghĩ của tôi, một lần nữa em đá tôi một cú đau điếng người:
- Anh lấy cái gì ra để yêu tôi?
Tôi dương dương tự đắc:
- Anh chả có gì, chỉ có con SH ghẻ, cái nhà năm tầng, mấy nhà hàng từ Nam ra Bắc... Còn gì nhỉ, hay em đợi anh kiểm toán rồi gửi danh sách cho em?
- Vậy những thứ đó là do anh tự mình làm ra à?
Tôi nghẹn lời. Ừ thì những thứ đó là của bố mẹ tôi, nhưng sớm muộn gì chúng cũng thuộc về tôi thôi mà? Sao em phải quan trọng điều đó chứ.
- Tôi có thể yêu một người con trai chẳng có gì trong tay, nhưng ít ra anh ấy phải tự kiếm được tiền để nuôi bản thân. Còn anh thì sao? Anh đốt bao nhiêu tiền của bố mẹ anh rồi? Số tiền đó có đáng để anh đem ra mua vui không?
Tôi lặng im không nói.
- Tôi quên chưa nói với anh. Ngày mai tôi đi du học rồi, hôm nay là lần cuối chúng ta gặp nhau. Anh không cần phải mất thời gian theo đuổi tôi nữa. Trước khi đi, gửi anh cái này. Anh ở lại sống tốt, đừng bận tâm về tôi thêm nữa.
Em đưa tôi túi đồ, rồi quay người bỏ đi, chẳng thèm ngoái lại lấy một lần. Tôi lặng lẽ nhìn theo, đầu óc tôi vòng vòng hiện lên những câu em nói, chúng văng vẳng bên tai chát chúa khó chịu, chúng làm tôi hết sức rối bời. Tôi cứ ngẩn ngơ suy nghĩ, chỉ là tán cho vui việc gì tôi phải thấy khó chịu thế này?

Lang thang giữa phố một mình, tôi như người điên vô định đi trong mưa. Tôi đã thất bại, hình như tôi thất tình rồi, tôi có nên uống rượu không? Say vì một người con gái là điều chạm vào sĩ diện của đàn ông? Tôi mặc kệ, tối đó tôi tới bar uống rượu và say khướt. Tôi không biết mình đã về nhà bằng cách nào, nhưng tôi biết cảm giác say mà vẫn thấy cô đơn khó chịu ra sao. Chiều hôm sau mới tỉnh, nhưng tôi vẫn thấy nhớ em da diết. Tôi giở túi đồ em đưa, trong đó là một phong thư, cùng với tiền và một cái thẻ vcoin. Chả phải đó là thẻ vcoin tôi đưa em hôm đầu gặp mặt đó sao, thẻ còn nguyên chưa cào. Còn số tiền đó là gì nhỉ, em có nợ nần gì tôi đâu? Tôi mở thư ra đọc, trong thư vẻn vẹn có vài câu ngắn ngủn mà tôi vẫn thuộc làu làu cho đến tận bây giờ:
"Nếu nói em không có tình cảm với anh có lẽ là nói dối. Nhưng chúng ta còn trẻ, vui đùa như thế đủ rồi. Đừng vì ham vui mà đánh mất tương lai. Số tiền kia là trả cho các khoản anh đã chi vì em. Em không thích nợ nần ai, nên mong anh hãy nhận. Hy vọng anh sẽ sống tốt. Hẹn gặp anh vào một ngày nào đó không xa”.
Một lần nữa tôi như chết lặng. Hơn bao giờ hết, lúc này tôi thực sự nhớ em. Hẹn gặp anh vào một ngày nào đó không xa. Liệu đó có phải là một lời hứa hẹn? Liệu rằng câu nói ấy có phải là lời nhắn nhủ em dành cho tôi, rằng tôi hãy đợi, rằng em sẽ về? Tôi không biết, thật sự không biết, nhưng tôi vẫn cứ chờ.

Sáu năm đã trôi qua. Giờ tôi đã là một anh giám đốc sắp tròn hai mươi chín tuổi, em cũng sắp về Việt Nam. Suốt thời gian đó tôi chỉ lo phấn đấu sự nghiệp, chẳng còn những cuộc vui thâu đêm, chẳng còn phung phí tiền vào những trò giải trí vô bổ. Tôi giờ đây trưởng thành và chín chắn hơn tôi của sáu năm về trước. Tôi và em vẫn giữ liên lạc với nhau, thỉnh thoảng đi công tác, tôi vẫn ghé qua Anh để gặp em. Em mạnh mẽ giỏi giang và ngày càng xinh đẹp. Chúng tôi vẫn chỉ giữ mối quan hệ bạn bè vì tôi không muốn ảnh hưởng tới sự nghiệp của em. Suốt sáu năm trời tôi không có người yêu, mấy thằng quỷ bạn tôi còn trêu đùa bảo tôi là gay, nhưng tôi chỉ cười cho qua. Vì có ai hiểu được đâu, chỉ mình tôi biết tôi yêu em! Em là người con gái duy nhất mà tôi yêu, là người con gái đã thức tỉnh tôi, đưa tôi ra khỏi chuỗi ngày lông bông. Tôi không những yêu em mà còn cảm kích và mang ơn em rất nhiều. Cũng vì thế mà chẳng ai thay thế em được.
Nhẫn cưới tôi đã mua, chỉ còn chờ em nhận lấy, chờ em trở thành cô dâu của riêng tôi, nhưng tôi rất hồi hộp và lo lắng. Ngày tôi cầu hôn em là ngày kỷ niệm sáu năm chúng tôi quen nhau, cũng là ngày em trở về Việt Nam. Liệu em còn nhớ câu nói ấy, liệu em có chấp nhận lời cầu hôn khi chúng tôi còn chưa chính thức trở thành người yêu hay không? Tôi không biết, nhưng tôi tin, tin là trái tim em có tôi và em cũng yêu tôi. Nhiều như tôi yêu em vậy!
Tôi giờ đây không còn là một kẻ lãng tử đa tình, tôi là chàng trai nghiêm túc, luôn khắc ghi câu nói của một cô gái, rằng: “Hẹn anh ngày ấy em về!”
© Hà Thy Linh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.
4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này
Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.
Con về đón Tết
Con về đón Tết nao nao, Mừng vui vì thấy cha chào, mẹ trông. Tóc con giờ cũng trổ bông, Mẹ cha nay cũng lưng còng, da nhăn.
Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay
Người xưa có câu "tướng tự tâm sinh", mọi vất vả hay an nhàn của một người phụ nữ đôi khi không nằm ở số phận định sẵn, mà hiện hữu ngay trong từng bước đi, cách ăn uống mỗi ngày.
Những dấu chân không bao giờ mất
Giữa những bữa cơm gia đình tuổi mười sáu, mười bảy, có những dấu chân âm thầm in lại của yêu thương, tổn thương và những điều chưa kịp nói. Lớn lên rồi mới hiểu, có những ký ức tưởng rất nhỏ nhưng theo ta suốt cả đời.






