Thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương
2025-12-02 10:04:47
Có ai không có một vết thương nào trong cuộc đời mình, có ai không có một nỗi đau nào trong cuộc đời mình, có không, sao đến bây giờ tôi mới tự hỏi mình như vậy, sao đến bây giờ tôi mới nhận ra điều đó, là đã là con người thì ai cũng có những nỗi đau những nỗi khổ của riêng mình và đó là điều bình thường của cuộc đời có ai tránh được đâu, sao bây giờ tôi mới biết đã là người thì luôn có hạnh phúc và khổ đau, luôn có niềm vui và nỗi buồn đi cùng, chẳng có ai hạnh phúc suốt một đời cũng chẳng có ai khổ đau suốt một đời.
Đông về trên bậc thềm vắng
2025-12-01 09:00:00
Hà Nội lạnh, trời giăng màu xám khói, Phố dài thêm những bước chẳng còn ai.
Mơ màng đôi mắt chim công
2025-11-27 10:10:00
Tháng năm cây trúc xanh lè Mười giờ nắng nóng lưỡi le Hoa phượng đỏ tình yêu thế Bằng lăng tím cả chiều quê
Tại sao lại là yêu?
2025-11-26 20:50:00
Ngẫm nghĩ thế nào thì cũng thấy một điều rằng đến tôi còn cảm thấy thích tôi thì người khác thích tôi cũng là chuyện bình thường nhỉ. Nhưng tôi nghĩ rằng có một số người hiểu lầm sự ngưỡng mộ là tình yêu. Tôi cũng không biết cảm xúc yêu là gì nên cũng chỉ đoán là như vậy.
Thiên lý hương
2025-11-26 10:05:00
Hoa mơ trắng cầu cưa cùng con nắng Thiên lý hương chết lặng buổi hồi hương Hoa mai tàn di chúc với hướng hương Không còn hương và nhạc nướng trăng vàng
Chiến thắng bản thân mình
2025-11-25 19:20:00
Tôi biết tôi là người có năng lực, tôi luôn nói với bản thân như vậy. Tôi tôn trọng bản thân và luôn trân trọng từng sự cố gắng nhỏ của chính mình. Như cái cách tôi đang phải cố gắng đấu tranh với sự hỗn độn những cảm xúc tiêu cực này. Tôi biết là tôi sẽ thắng, tôi luôn thắng.
Tiếng lặng sau rèm ngọc
2025-11-25 16:00:00
Trong một đêm mưa tĩnh lặng nơi hoàng cung xưa, khi những ngọn nến dần tàn và gió khẽ lay khung rèm lạnh, một người phụ nữ khoác tước vị cao sang lặng lẽ đối diện chính mình. Là người vợ của bậc đế vương, nàng từng tin vào tình yêu sắt son giữa hai trái tim đã vượt qua bao khuôn phép, nhưng giờ đây, giữa cung điện mênh mông, nàng bắt đầu nhận ra những đổi thay tinh tế mà chỉ trái tim người phụ nữ mới cảm được. Từ ánh mắt, giọng nói, cho đến những cái chạm tưởng chừng thân thuộc, tất cả bỗng trở nên xa vắng. Trong sự im lặng của đêm, nàng viết ra những dòng như một lời tự nhủ, vừa là tiếng lòng, vừa là nỗ lực giữ lấy niềm tin mong manh vào một tình yêu đang dần phai nhạt.
Con đường về nhà
2025-11-25 14:45:00
Đêm hôm đó, Minh không ngủ được. Nằm nhìn trần nhà, cậu tự hỏi: "Mình đã bỏ lỡ bao nhiêu bữa cơm gia đình? Đã bao lâu rồi chưa được ôm ba, ôm mẹ?" Nước mắt cứ thế chảy dài trên gối.
Có những người chỉ có thể đi cùng chúng ta đến một trạm dừng
2025-11-25 13:00:00
Họ phải đi về phía ngọn núi mà họ khao khát chinh phục. Ta lại phải xuôi về vùng biển bình yên mà ta thuộc về. Hoặc có lẽ, hành lý của họ quá nặng, và họ không thể mang thêm ta. Hoặc hành lý của ta quá nhẹ, không đủ sức níu giữ họ...
Bình thản bước qua câu chuyện tình của hai ta
2025-11-25 10:00:00
Anh đứng đó, là anh của hiện tại, một người xa lạ vừa đủ để không làm em tổn thương, và thân quen vừa đủ để em gật đầu chào...
Tết Độc Lập
2025-11-25 09:00:00
Chiều thu trong nắng Ba Đình Là ngày nước Việt khai sinh ra đời Lòng người hoan hỉ vui tươi Từ nay sẽ được làm người tự do
Hồn quê
2025-11-24 18:05:00
Tôi chỉ biết cảm xúc dâng lên trong tôi lúc đó chính là truyền thống chính là hồn quê của dân tộc mình, và thật vô cùng tự hào hạnh phúc khi những điều đó còn được lưu giữ lại đến hôm nay, và chắc chắn là đến cả mai sau nữa.




















