Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chốn quê

2026-02-08 18:25

Tác giả: Trà Bình


blogradio.vn - Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.

***

Chốn quê, hai tiếng nghe thật giản dị mà thân thương. Ở đó có ông bà, cha mẹ, có xóm làng tối lửa tắt đèn có nhau, lặng lẽ gìn giữ hồn cốt bao đời. Để dù đi xa đến đâu, chỉ cần nhắm mắt lại, ta vẫn tìm thấy cho mình một bến đỗ bình yên.

Chốn quê là nơi mỗi buổi sớm tinh mơ vang lên tiếng gà gáy, âm thanh mộc mạc không chỉ đánh thức một ngày mới mà còn khơi dậy hồn quê ngọt ngào. Buổi chiều, làn khói lam bảng lảng vương trên mái bếp, mùi rạ rơm quyện cùng hương lúa mới khiến người xa quê chợt thèm một bữa cơm gia đình, ấm áp tình thân.

Chốn quê là những ngày gian khó. Con đường đến trường xa lắc, đôi chân trẻ thơ đã quen với những buổi đi bộ mấy cây số. Khó khăn không làm ai chùn bước, mà thắp lên trong ánh mắt những đứa trẻ bao ước mơ, khát vọng được học cái chữ, được vươn lên bằng tri thức.

Chốn quê in đậm dáng mẹ tảo tần. Mẹ thức dậy từ khi trời còn mờ hơi sương, đôi quang gánh kẽo kẹt nặng trĩu trên vai gầy. Mẹ quen với những buổi chợ sớm, quen với bùn đất bám đầy gấu quần. Trong từng bước chân nhẫn nại của mẹ là cả một đời lo toan, chỉ mong con cái khôn lớn, nên người.

Bên cạnh mẹ là hình bóng cha. Dẫu trời mưa hay nắng, cha vẫn không nghỉ việc ngày nào. Cha gắn bó với từng luống cày, thửa ruộng, đôi bàn tay chai sần hằn lên dấu vết thời gian, chắt chiu từng hạt thóc, củ khoai vun vén cho đàn con no ấm mà không một lời thở than.

Chốn quê, đúng thật vẫn còn nhiều thiếu thốn về vật chất. Con đường làng chưa rộng, nhà cửa chưa cao, cuộc mưu sinh còn lắm nhọc nhằn. Bởi vậy, chốn quê đôi khi cũng tiễn bước nhiều người ra đi, mang theo hy vọng đổi đời nơi đất khách. Chốn quê không trách, không níu, mà chỉ âm thầm gửi lời dặn dò: đi đâu thì đi, hãy sống tử tế và nhớ có ngày về quê.

Dù có ra sao, chốn quê vẫn là suối nguồn hạnh phúc bền bỉ nhất. Chính nơi ấy đã dìu dắt, nâng đỡ những bước chân non nớt đầu đời. Từ lũy tre, bến nước hay câu hát ru của mẹ, lời dạy của cha, chốn quê âm thầm bồi đắp nhân cách, dạy ta biết yêu thương, nhẫn nại, biết sống có trước có sau.

 Chốn quê có thể còn nhiều điều chưa như ý, nhưng xin đừng ai rũ bỏ để đánh mất cội nguồn. Bởi còn chốn quê là còn có tình làng nghĩa xóm, còn những giá trị bình dị mà sâu nặng, bền bỉ theo năm tháng. 

Chốn quê không chỉ là nơi ta sinh ra, mà còn là nơi nhắc ta nhớ mình là ai, để giữa bao sóng gió cuộc đời, ta vẫn có một miền thương nhớ để quay về.

 

© Trà Bình - blogradio.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Mùa xuân đi qua

Mùa xuân đi qua

Một mùa xuân lặng lẽ Đã nhè nhẹ đi qua Từng cánh khô vừa khép Cho cành lá xanh màu.

Ngày Xuân Còn Nhau

Ngày Xuân Còn Nhau

“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm

Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm

Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.

Tết của những người con xa quê

Tết của những người con xa quê

Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…

Quá khứ không còn thuộc về anh

Quá khứ không còn thuộc về anh

Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?

Tết này con sẽ về (Phần 3)

Tết này con sẽ về (Phần 3)

Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.

Đàn anh bí mật

Đàn anh bí mật

Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?

back to top