Có một mảnh đất mang tên gọi quê nhà
2025-09-16 14:50
Tác giả:
Ly Ty
blogradio.vn - Tôi nhớ ông từng nói: "Đời người cũng như con sóng kia, có lúc huy hoàng cuồn cuộn, có lúc nhẹ nhàng ru êm, cũng có lúc tan biến hết cả chẳng còn gì, nhưng đều có thể tự chủ làm lại thành con sóng mới".
***
Còn nơi nào gắn bó hơn mảnh đất với tên gọi "quê nhà". Những đứa con dù đi bao xa vẫn luôn đem theo hành trang là dáng hình quê hương theo từng năm tháng của cuộc đời.
Đêm qua trong giấc mơ, tôi thấy mình đang đứng trên bãi cát mịn trải dài hút mắt, phía trước là cảnh biển lúc chiều tà. Quay lưng lại là đám bạn đang chuyện trò rôm rả dưới hàng dừa xanh. Rồi tụi nó chạy đến chỗ tôi, đứa đẩy đứa kéo cả lũ chạy về phía biển, tôi vấp chân vào một lụm cát nhỏ ngã nhào vào mặt nước mát lạnh. Tôi giật mình tỉnh giấc. Nhìn đồng hồ là 5 giờ sáng, tôi nằm lăn qua lăn lại muốn ngủ thêm một lát vì hôm qua đã làm việc tới tận khuya mới được đi ngủ. Nhưng mãi mà tôi không tài nào ngủ tiếp được. Tôi nghĩ lại giấc mơ đẹp ban nãy của mình.
Tôi nhớ về nơi chốn đó, tuy giờ đã đi xa nhưng vùng biển quê hương vẫn luôn ở đó - vẫn luôn chờ đợi tôi ghé về thăm lại.
"Quê em ở vùng biển
Phong cảnh đẹp vô cùng
Nước biển xanh quanh năm
Sóng sô tràn bãi hát
Sớm chiều vang tiếng hát
Từng đoàn thuyền ra khơi"
Những câu thơ trong bài thơ Quê em vùng biển của tác giả Đặng Quang Định vang lên trong tâm trí tôi như bản nhạc dạo đưa tôi trở về những ký ức năm nào. Biển Đồ Sơn ở thành phố hoa phượng đỏ Hải Phòng là nơi tôi chập chững tập đi những bước chân đầu tiên trong cuộc đời mình.

Vùng biển quê tôi đẹp lắm!
Nước biển mang theo phù sa từ cửa sông có màu đục ngà ngà đặc trưng chứ không trong xanh như những vùng biển khác, bãi cát trải dài hình vòng cung dịu dàng ôm lấy biển. Đứng từ dưới bãi nhìn về phía sau là đồi thông xanh ngày đêm vi vu trong gió hoà cùng tiếng sóng biển đệm nên khúc nhạc từ thiên nhiên nhẹ nhàng sâu lắng. Quê tôi có tất cả chín ngọn đồi nối đuôi nhau uốn lượn trên địa hình bán đảo. Chắc do hình dạng giống như một con Rồng đang vươn mình ra biển khơi nên được gọi là núi Rồng. Ông tôi nói: "Rừng vàng biển bạc quê tôi đều có cả". Con đường nhựa dưới chân đồi chạy dọc theo chiều dài bờ biển là nơi chứng kiến biết bao dấu chân của những người con được sinh ra và lớn lên ở nơi này.
Không phải tự nhiên mà tôi có tình cảm đặc biệt với tất cả các vùng biển tôi qua. Cuộc đời của ông bà, của bố mẹ, của chúng tôi, mỗi thế hệ đều được lớn lên cùng nắng gió nơi này, từ trong hơi thở đã mang vị mặn mòi rắn rỏi của biển khơi. Tình yêu tôi dành cho nơi đây mỗi ngày một chút cứ lớn dần lên, gắn liền với bao kỉ niệm vui buồn suốt một thời ngây dại. Ngày thơ bé, tôi thích nhất là ngồi sau xe ông chở ra đây tắm biển mỗi dịp Hè về. Từng cơn sóng cuộn tròn xô đẩy nhau chạy về phía bờ tung bọt trắng xoá rồi hoà vào với dòng nước rút lại ra xa bờ, cứ thế tiếp tục không ngừng nghỉ. Tôi nhớ ông từng nói: "Đời người cũng như con sóng kia, có lúc huy hoàng cuồn cuộn, có lúc nhẹ nhàng ru êm, cũng có lúc tan biến hết cả chẳng còn gì, nhưng đều có thể tự chủ làm lại thành con sóng mới".
Lớn hơn, trên bờ kè thâm thấp bao quanh vỉa hè trên con đường nhựa nhìn xuống biển, rặng dừa xanh luôn rũ lá xuống như cúi đầu lắng nghe bao câu chuyện vui buồn của đám học trò chúng tôi, mỗi khi có cơn gió qua lại đung đưa xào xạc như thấu hiểu tất cả tâm tình tuổi mới lớn. Trưởng thành đi làm, mỗi lần ra đây tôi đều ngồi lại nhìn về phía chân trời, mặt biển lấp lánh phản chiếu ánh dương. Nếu cố nhíu mắt lại nhìn ra xa tít tắp ngoài khơi sẽ thấy những con thuyền đang dong buồm rẽ sóng: không biết những cánh buồm đó mang nỗi niềm gì và đang đi về nơi đâu? Ông tôi, bố tôi cũng từng bám biển bươn chải đầu sóng ngọn gió để nuôi sống gia đình nhỏ của mình.
Ngày tôi nói lời tạm biệt nơi chốn đó để đến một vùng đất mới, tôi chỉ kịp gói gọn hành trang là nỗi nhớ thương những con người và cảnh sắc nơi ấy vào trong trái tim mình.
Nơi tôi đang sinh sống cũng có biển, một vùng biển đẹp hơn biển quê nhà. Nhưng khi khép đôi mi lại, lắng nghe con tim đang đập rộn ràng lên tiếng rằng: không đâu đẹp hơn vùng biển Đồ Sơn - nơi có nhà, có những người thân yêu, có một tôi của những ngày xưa cũ.
Mọi thứ vẹn nguyên không hề phai nhạt dù lớp bụi của thời gian phủ lên những trang ký ức ngày một dày thêm!
Ly Ty, Hong Kong - 2025.
© Ly Ty - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Sống Một Cuộc Đời Hạnh Phúc Vì Chính Bản Thân Mình | Blog Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.
Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)
Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.
Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)
Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.
Nhà có hoa Tigon (Phần 6)
Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.
Chốn quê
Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.
Thạnh xuân tôi có bạn
Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười
Nhà có hoa Tigon (Phần 5)
Tôi không muốn chia sẻ chồng. Không muốn con mình thiếu một mái nhà. Nhưng tôi cũng biết, nếu có làm gì, tía tôi sẽ không cho phép. Với ông, sĩ diện gia đình luôn là trên hết.
"Khung giờ vàng" tiễn Táo Quân: Cứ cúng đúng điểm này, gia chủ năm mới tiền vào như nước, sự nghiệp thăng hoa
Chọn đúng "giờ vàng" để tiễn các Táo không chỉ là nét đẹp tâm linh mà còn là cách gửi gắm mong ước về một năm mới "mưa thuận gió hòa", nhà cửa êm ấm.
5 câu nói "hack não" của người thông minh
Càng lớn, tôi càng để ý một điều: Người thông minh hiếm khi nói những câu nghe cho “đã tai”. Họ nói những câu rất bình thường, thậm chí làm người khác hụt hẫng. Nhưng càng nghĩ lại, càng thấy những câu đó không hề đơn giản. Chúng giống như nút tạm dừng cho não, bấm vào rồi mới tránh được hàng loạt sai lầm phía sau.











