22-04-2018 01:30:00

Tuổi hai hai, bước vào cuộc sống với hai bàn tay trắng, học cách bon chen với cuộc sống, hỗn độn với mớ suy nghĩ về công việc, về gia đình, không còn dựa dẫm vào bố mẹ nữa, đã đến lúc mình trưởng thành và chăm lo cho bản thân, cho gia đình của mình. Nhưng nó chênh vênh lắm, tớ bắt đầu cảm thấy lo lắng về cuộc sống tương lai của mình, tớ lớn rồi ư?

22-04-2018 01:30:00

Những hàng chữ dừng lại trong cuốn sổ vẫn còn đang viết dở, những trang cuối vết nước mắt rơi xuống làm con chữ nhòe nhoẹt vẫn còn đọng lại làm hắn xót xa. Lòng hắn hỗn độn với ngàn vạn cảm xúc mãnh liệt đang nhảy nhót. Môi hắn nhếch lên vì sung sướng khi biết, thì ra cô cũng yêu hắn. Tất cả trong hắn gào thét, bắt hắn phải tìm lại cô.

22-04-2018 01:14:00

Đổ dài bóng nắng dặm trường Mồ hôi cha rải dọc đường lớn khôn Sinh con sinh cả tâm hồn Nuôi luôn cả những bồn chồn sớm hôm

21-04-2018 01:30:00

Em ngốc quá anh nhỉ? Bản thân em còn tự thấy mình thật buồn cười. Nhưng mà đã yêu rồi thì chẳng màng đến lý lẽ đâu, dù cho đó là việc vô ích cũng vẫn cứ thích làm. Nhưng thói quen ấy giờ đã không còn nữa. Cảm giác trong em lúc này thật khó mà diễn tả cho trọn vẹn. Em chỉ biết nó có cái gì đó rất nhẹ nhàng len lỏi vào tim em.

21-04-2018 01:15:00

"Lần đầu tiên anh và con vào bếp Mới hiểu được nỗi vất vả của em Từ nay hứa sẽ liên tục, thường xuyên Cùng phụ giúp em dọn nhà, nấu nướng"

20-04-2018 01:22:00

Em đang tự hỏi liệu trong hai chúng ta nếu có một ngày lạc vào con phố ấy mà chợt sững lại vì cảm thấy thiếu một điều gì đó, là một khoảng trời lạnh lẽo thì có bao giờ chủ động để tìm lại nửa kia hay không? Hay chỉ vờ như một cơn gió thoảng qua? Con người chúng ta vốn rất kỳ lạ, rất giỏi dối lòng mình, cứ giả vờ thong dong tự do, tự tại trong hàng ngàn người ấy nhưng lại tự làm khổ mình khi chỉ có một mình.

back to top
+