20-08-2017 01:30:00

Tuổi ba mươi, đem giấu biệt nỗi buồn đâu đó, chẳng dễ gì tỏ bày cùng ai khác. Những ngộ nhận về cuộc đời, về lòng người hay những tù đọng quẩn quanh thi thoảng vẫn khiến bản thân nhiều mỏi mệt.

20-08-2017 01:26:00

Làm người lớn thấy đời buồn gì đâu Chênh vênh hoài giữa cung tầng cảm xúc Phân vân đắn đo nghĩ suy nhiều lúc Trước hai ngã rẽ mang tên đúng - sai

19-08-2017 01:30:00

Em không biết quá khứ của anh là gì, em cũng không quan tâm hiện tại anh ra sao, em chỉ muốn là người đến sau nhưng sẽ là người cuối cùng. Để rồi giờ đây, khi nghĩ về mối quan hệ của chúng ta, một mối quan hệ không tên, không danh nghĩa... không thể nói với người khác, chỉ có quyền nhớ nhung nhưng em lại không có quyền ghen tuông, hờn giận. Lưng chừng hạnh phúc, lưng chừng cô đơn...

19-08-2017 01:25:00

Nếu ai hỏi tôi về một niềm tự hào bất diệt, đó có lẽ là niềm tự hào của một người con Việt Nam đang sống trong những tháng ngày hòa bình và cảm nhận rõ những tháng ngày lịch sử hào hùng của dân tộc.

18-08-2017 01:30:00

Cuối cùng những sóng gió về thời gian và khoảng cách, cuộc sống của hai chúng tôi giờ không tìm thấy điểm chung. Chúng tôi đã không chiến thắng được, tôi chấp nhận buông xuôi, tôi biết anh cũng không dễ chịu gì khi xa tôi và tôi đã đau khổ biết từng nào khi không có anh. Bây giờ tôi muốn giải thoát, anh cũng chấp nhận. Có lẽ tình còn dang dở sẽ luôn là cuộc tình đẹp.

18-08-2017 01:25:00

Một ngày có mẹ thì vẫn là một ngày con được bình yên, được dựa vào mẹ lúc mệt mỏi, được tìm chốn quay về khi mỏi gối chùn chân. Mẹ vẫn bảo thiên hạ rộng lớn là thế, nhưng sẽ chẳng có ai hiểu con bằng mẹ, thế nên chỉ cần nghe giọng con qua điện thoại thôi là mẹ biết ngay tâm trạng con thế nào.

18-08-2017 01:20:00

Trong suốt thời gian sau khi chia tay Thảo, tôi đã vô cùng e dè trong tất cả các mối quan hệ với những cô gái khác. Có lẽ là tôi sợ. Tôi sợ sẽ lại phải yêu một người lăng nhăng, sợ lại phải sống trong cái cảm giác kinh khủng của sự nghi ngờ và sợ chia tay…

18-08-2017 01:14:00

Góc chợ về chiều luôn đẹp nhất. Ánh hoàng hôn chiếu lãng đãng, những vệt nắng in lên những vai áo sờn bạc thời gian, những đôi quang gánh trên đôi vai gầy xiêu vẹo của những người mẹ lam lũ vất vả. Chợ in dáng liêu xiêu của người làm đồng tất tả, quần xắn ống thấp, ống cao. In cả vành nón xỉn màu đất nâu. Tụi trẻ con hùa nhau ra chợ chơi lò cò, nhảy dây, cười rôm rả.

back to top