23-10-2017 01:30:00

Em từng ước ao thậm chí thèm thuồng có người nắm tay mình đi hết những con đường chằng chịt, ngoằn ngoèo như bàn cờ quanh phố cổ. Khi nào mỏi chân rồi có thể sà vào một quán vỉa hè nào đấy uống cốc chanh muối nóng, xì xụp húp cháo trai. Bây giờ không còn ai nắm tay em, em sẽ tự hà hơi thổi cho đôi bàn tay bớt cóng, cho tay vào túi áo và thản nhiên gõ guốc đi hết con phố này đến con phố khác.

23-10-2017 01:25:00

Em lại còn vô cùng yếu đuối. Tự lúc nào em không còn có thể khóc. Em nuốt ngược những giọt nước mắt vào trong, tìm đến những cuộc vui khác để quên đi và vùi dập những giọt nước mắt đó.

23-10-2017 01:20:00

Cảm xúc trong tôi lúc này như một chiếc rương cất giấu những ý nghĩ không lời, những rung động chưa gọi thành tên, khi bồi hồi khi xao xuyến, vừa bâng khuâng lại vừa nôn nao. Tôi không biết nên gọi trạng thái này là gì chỉ biết cô gái đang bước song hành với mình chính là nguồn cảm hứng cho những trang viết của tôi dù chúng tôi chỉ mới quen biết nhau ít phút thậm chí chúng tôi còn không hỏi tên của nhau.

23-10-2017 01:10:00

Nó đóng cửa và quay về phòng trước khi những giọt nước mắt đang cố kìm nén trong lòng, bùng lên và chực trào ra khỏi khoé mắt. Nó nghe thấy tiếng nấc của mẹ. Bất công quá phải không mẹ?

22-10-2017 01:30:00

Tôi không kể em nghe về phần tuổi trẻ đó, cũng như em vẫn luôn giữ cho riêng mình ký ức về một người đàn ông. Tôi biết nếu như mình tiến thêm chút nữa thì em chắc chắn cũng sẽ yêu tôi, đủ chân thành và đậm sâu giống như em đã từng.

22-10-2017 01:15:00

Em sẽ chẳng bận tâm về những chuyện đã qua, Thấy dửng dưng với những người em xem là đã cũ. Mỉm cười an nhiên khi ai đó hỏi em về quá khứ, Rồi mặc kệ cả chàng trai ngỏ ý tứ yêu thương.

back to top