Yêu thương gửi bố
2025-12-18 14:50
Tác giả:
blogradio.vn - Trong lời bố dặn, tôi cảm nhận rõ sự ấm áp, yêu thương biển trời. Không biết từ bao giờ, trái tim tôi đã thôi trách và không còn ghét bố nữa! Thì ra, bấy lâu nay, tôi đã cạn nghĩ, đã trách oan, ghét nhầm bố.
***
Người ta bảo, tất cả những ông bố trên thế gian này đều yêu thương gia đình, con cái hết mực. Thế nhưng một thời, bố trở thành nỗi khiếp sợ của chị em tôi và mọi người!
Sợ bố, chị em tôi làm gì cũng phải làm trong im lặng, kể cả húng hắng ho cũng không dám ho thành tiếng. Sợ bố, mấy anh chị em – con các cậu, các dì, các bác, các cô tôi, chỉ cần nhắc đến bố là khiếp vía, mặt xanh như tàu lá. Sợ bố, bạn bè tôi mỗi lần đến nhà, chỉ dám đứng thập thò ngoài đầu ngõ. Tôi nhớ ngày tôi học lớp 5 trường làng, nhà trường tổ chức cho học sinh tham gia lao động quét dọn đường làng, ngõ xóm chuẩn bị đón Tết. Vì khát nước, nhóm bạn trong lớp rủ nhau về nhà tôi xin nước uống. Tôi đã vui vẻ dẫn các bạn về nhà. Vừa vào đến cổng, giọng bố đã nạt nộ, quát tháo vì bực dọc. Tôi đứng sững như trời trồng, còn lũ bạn thì thót tim, ba chân bốn cẳng chạy mất hút!
Sợ bố, chị em tôi từng có chung ước muốn: “Ước gì ngày nào bố cũng đi làm hoặc đi đâu đó. Bố đi cả ngày, cả tuần, cả tháng, thậm chí cả năm cũng được”. Vì khi bố ở nhà, sẽ chẳng đứa nào dám ngồi yên hay ho he lớn tiếng. Đứa quét nhà, quét sân; đứa thau ấm chén, rửa bát, chà xoong nồi; đứa nhặt rau, nấu cơm,… Chúng tôi tranh nhau làm việc, tìm việc để làm và làm một cách nghiêm túc, khẩn trương trong sự thấp thỏm lo sợ. Còn khi bố vắng nhà, chúng tôi được thoải mái tranh cãi, thoải mái hơn thua, tị nạnh nhau kể cả thoải mái lười biếng việc nhà, việc học…

Thời gian trôi…
Ngày tôi thi đại học năm đầu tại Vinh (năm 2002), bố dẫn tôi đi. Bố lo cho tôi từ miếng ăn, giấc ngủ. Mỗi buổi thi, bố đều đứng ngoài cổng trường chờ, hỏi han, động viên tôi. Năm ấy, tôi thi rớt đại học, thay vì thất vọng, trách móc, bố vỗ về, an ủi, động viên tôi: “Lần sau con chỉ cần cố gắng chút nữa là được”. Những lời khích lệ của bố giống như “liều thuốc tinh thần” giúp tôi có thêm động lực, vững tin vượt lên thất bại.
Một năm sau đó, tôi ôn thi lại và đậu vào trường Đại học Sư phạm Quy Nhơn (Năm 2003). Vượt quãng đường dài gần 1000 km, bố lại đưa tôi đi nhập học. Sau khi hoàn thành thủ tục nhập học, tìm nơi ở trọ, bố dẫn tôi đi ăn, đi mua sắm những đồ dùng thiết yếu để tôi bắt đầu cuộc sống tự lập. Bố dặn dò tôi đủ điều. Từ việc đi đứng, ăn uống, học tập đến giao tiếp, đối nhân xử thế,… Trong lời bố dặn, tôi cảm nhận rõ sự ấm áp, yêu thương biển trời. Không biết từ bao giờ, trái tim tôi đã thôi trách và không còn ghét bố nữa! Thì ra, bấy lâu nay, tôi đã cạn nghĩ, đã trách oan, ghét nhầm bố.
Khoảnh khắc bố bước lên xe khách để về lại quê, tôi không cầm được nước mắt. Tôi òa khóc nức nở chạy đến ôm chầm lấy bố, còn bố thì quay đi, lén nâng vạt áo lau nước mắt. Chiếc xe khách lăn bánh chầm chậm rồi nhanh dần, cánh tay tôi vẫn giơ lên hướng về phía xe chạy, thay lời tạm biệt bố. Thương bố, tôi càng tự trách mình, đã từng có suy nghĩ ích kỉ, độc đoán với bố.
Ngày tôi lấy chồng, bố rưng rức khóc, đôi mắt đỏ hoe. Đằng sau vẻ bề ngoài lạnh lùng, nghiêm nghị vốn dĩ, bố cũng giống như tất cả những người bố trên cuộc đời này, đều có những phút giây yếu lòng, đều yêu thương con không nói bằng lời.
Rồi ba đứa em tôi cũng lần lượt đậu đại học, ra trường, có công việc ổn định và lập gia đình. Chúng tôi, mỗi đứa lập nghiệp một nơi, không có đứa nào ở gần bố mẹ. Cả bốn chị em khi đã có gia đình, có con cái, mới thực sự biết rõ: Bố không ghét chúng tôi như chúng tôi đã từng nghĩ! Bố vẫn luôn yêu thương chúng tôi, chỉ là cách thể hiện tình yêu của bố khác với những người bố khác mà thôi.
Mẹ và cô dì, chú bác tôi luôn bảo: Tính bố vậy thôi chứ bố thương chị em tôi nhất! Bố vì gia đình, vì chị em tôi nên không tránh khỏi những lúc bực dọc, tức giận, khó chịu, quát mắng, rầy la. Bố vì mong chị em tôi nên người nên phải đóng “vai ác”. Chúng tôi không hề biết rằng khi chúng tôi đau một thì có thể bố đau gấp mười. Tôi càng thấm thía câu nói chí lý của Cicero, rằng: “Trên trái đất này, không có món quà nào ngọt ngào bằng tình yêu thương của người cha cho con mình”. Bố tôi nay đã bước qua tuổi lục tuần, tóc đã bạc màu mây, sức khỏe yếu dần bởi sương gió, bởi nắng mưa vất vả. Thương bố, chúng tôi đều thầm cầu mong bố luôn khỏe mạnh, bình an.
Đã nhiều lần tôi muốn “thú tội” và nói lời xin lỗi bố. Thế nhưng, phần vì chưa đủ can đảm, phần vì sợ bố sẽ buồn mà đến nay, tôi vẫn chưa thốt nên lời muốn nói, dù hàng ngày, tôi vẫn đang cố gắng chắt chiu những điều tốt đẹp nhất dành cho bố!
© Xanh Nguyên - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Anh Chỉ Là Vị Khách Thoáng Qua Trên Hành Trình Em Đi Tìm Hạnh Phúc | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.
Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)
Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.
Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)
Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.
Nhà có hoa Tigon (Phần 6)
Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.
Chốn quê
Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.
Thạnh xuân tôi có bạn
Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười
Nhà có hoa Tigon (Phần 5)
Tôi không muốn chia sẻ chồng. Không muốn con mình thiếu một mái nhà. Nhưng tôi cũng biết, nếu có làm gì, tía tôi sẽ không cho phép. Với ông, sĩ diện gia đình luôn là trên hết.
"Khung giờ vàng" tiễn Táo Quân: Cứ cúng đúng điểm này, gia chủ năm mới tiền vào như nước, sự nghiệp thăng hoa
Chọn đúng "giờ vàng" để tiễn các Táo không chỉ là nét đẹp tâm linh mà còn là cách gửi gắm mong ước về một năm mới "mưa thuận gió hòa", nhà cửa êm ấm.
5 câu nói "hack não" của người thông minh
Càng lớn, tôi càng để ý một điều: Người thông minh hiếm khi nói những câu nghe cho “đã tai”. Họ nói những câu rất bình thường, thậm chí làm người khác hụt hẫng. Nhưng càng nghĩ lại, càng thấy những câu đó không hề đơn giản. Chúng giống như nút tạm dừng cho não, bấm vào rồi mới tránh được hàng loạt sai lầm phía sau.






