Phát thanh xúc cảm của bạn !

Người bạn cùng bàn năm ấy

2025-12-19 18:50

Tác giả:


blogradio.vn - Không phải là thích, cũng chẳng phải rung động. Chỉ là một chút tò mò xen lẫn cảm giác an tâm khi ngồi cạnh một người giỏi giang và đáng tin. Một điều gì đó rất nhẹ nhàng, rất nhỏ bé nhưng đủ khiến tôi thấy ấm lòng.

***

Hồi tiểu học, tôi là một cô bé trầm tính, ít nói, chỉ cười thoải mái khi ở bên những người thân thiết nhất bố mẹ, ông bà, dì và cậu. Là con đầu lòng trong gia đình, tôi được yêu thương và chở che, nên tuổi thơ của tôi trôi qua thật bình yên trong vòng tay gia đình.

Nhiều người khi nghe tôi kể về tuổi thơ thường bật cười:

“Tuổi thơ của mày chán thế!”

Họ nói vậy vì tôi chẳng biết chơi cờ tỷ phú, cá ngựa, ô ăn quan hay những trò phổ biến khác.

Nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy tuổi thơ của mình vô vị. Tôi có những buổi chiều chơi trò bán hàng, làm bác sĩ hay đầu bếp cùng ông bà, dì, cậu, ba mẹ… và tiếng cười giòn tan trong ngôi nhà nhỏ ấy. Hạnh phúc giản dị là khi được yêu thương và được che chở khỏi cái nắng ngoài kia. Tuổi thơ của tôi, dù không ồn ào, nhưng là một mảnh ghép ấm áp và đáng tự hào trong cuộc đời.

Chỉ là… bên ngoài vùng an toàn đó, mọi thứ không dễ dàng đến thế. Khi chập chững bước vào cấp một, tôi không vô hình, nhưng cũng chẳng đủ nổi bật để thầy cô nhớ tên. Tôi không có bạn thân, chỉ lặng lẽ học, rồi ra chơi mua bánh, ngồi một góc vừa ăn vừa đọc truyện tranh. Một cuộc sống yên bình đến mức tẻ nhạt an toàn đến nỗi đôi khi khiến tôi quên rằng mình vẫn đang trưởng thành mỗi ngày.

Lên cấp hai, tôi tự nhủ: “Mình sẽ không như thế nữa. Mình phải thay đổi. Phải mở lòng và tìm kiếm những sắc màu mới cho tuổi học trò.”

May mắn thay, tôi gặp lại hai người bạn cũ thời tiểu học. Dù mỗi đứa học một lớp, chúng tôi vẫn thân thiết, vẫn trò chuyện. Giờ ra chơi, sân trường không còn đơn điệu nữa nó trở thành điểm hẹn quen thuộc của ba đứa, nơi tiếng cười vang vọng trong gió.

Nhưng sự thay đổi lớn nhất trong tôi lại đến… từ một người. Một người đã khiến tôi tự tin hơn, khiến tôi khác đi từng ngày.

Cậu ấy là lớp trưởng bạn thân của nhóm trưởng nhóm tôi nên thường đến hàng bàn thứ hai để nói chuyện. Tôi có ấn tượng mơ hồ về cậu từ hồi tiểu học, khi biết cậu là “chàng trai trong mơ” của một cô bạn cùng lớp học thêm. Khi ấy, tôi chỉ cười, vì với một đứa trẻ như tôi những chuyện đó chẳng có gì đáng để tâm.

Cậu ấy thông minh, có nụ cười rạng rỡ và phong thái rất riêng điềm tĩnh, dịu dàng, khiến người khác vô thức muốn lại gần. Ban đầu, tôi chỉ thấy tò mò. Và tôi nghĩ, nếu được ngồi cạnh cậu trong giờ kiểm tra thì tuyệt biết bao.

Do tên chúng tôi gần nhau trong danh sách, nên mỗi kỳ thi tôi thường được xếp ngồi cạnh cậu. Cậu ấy hay chỉ bài cho tôi. Nếu nhìn ở góc độ người lớn, việc ấy là “gian lận” nhưng với tâm hồn học sinh, tôi chỉ thấy vui, thấy hạnh phúc khi có người kề chỉ bài. Cảm giác ấy vừa được giúp đỡ, vừa được điểm cao đã khắc sâu vào trí nhớ của tôi.

Nhờ cậu ấy, điểm số của tôi cải thiện rõ rệt. Lúc ấy, cảm xúc của tôi là sự pha trộn giữa “muốn giỏi hơn” và “sự ngưỡng mộ”. Tôi muốn đạt điểm cao, và cậu ấy chính là chìa khóa.

Mọi chuyện cứ thế cho đến năm lớp Tám. Bạn cùng bàn cũ của tôi và tôi thường xuyên cãi nhau. Cậu ta lớn hơn tôi một tuổi, luôn chiếm nhiều chỗ trên bàn học. Tôi nhỏ con nhưng bướng bỉnh, chẳng chịu thua. Cuộc chiến trẻ con ấy kéo dài ngày này qua ngày khác, cho đến khi trong một lần giận dữ, tôi mất bình tĩnh và đánh cậu ta. Cậu ta đáp lại bằng một cú đập đau điếng, khiến tôi bật khóc. Thay vì xin lỗi, cậu ta chỉ cười. Lúc đó, tôi ghét cậu ta vô cùng.

Một hôm, bạn cùng bàn của lớp trưởng xin đổi chỗ vì bị cận và không nhìn thấy bảng. Cô giáo hỏi:

“Có ai muốn đổi chỗ với bạn không?”

Tôi thật sự muốn đổi, nhưng ngại nói. Tôi chỉ lẩm bẩm nhỏ: “Em cô ơi…”

Không ngờ, bạn cùng bàn cũ của tôi nghe thấy, liền nói lớn:

“Cô ơi! Hồng Ngọc thích ngồi cùng lớp trưởng đó cô!”

Cả lớp ồ lên. Tôi đỏ mặt, tim đập thình thịch. Nhưng cô giáo đồng ý thật.

Thế là tôi bước xuống bàn mới ngồi cạnh “thiên tài” của lớp cũng là lớp trưởng. Khi tôi vừa đặt sách vở xuống, cậu ấy quay sang, mỉm cười nửa miệng và nói khẽ:

“Thích tôi đúng không?”

Tôi im lặng, chỉ cúi đầu. Lý trí trong tôi lúc ấy chỉ vang lên:

“Ngồi với cậu, mình sẽ học tốt hơn. Với điểm cao hơn. Chớ thích gì trời!”

Chỉ vậy thôi.

Không phải là thích, cũng chẳng phải rung động. Chỉ là một chút tò mò xen lẫn cảm giác an tâm khi ngồi cạnh một người giỏi giang và đáng tin. Một điều gì đó rất nhẹ nhàng, rất nhỏ bé nhưng đủ khiến tôi thấy ấm lòng.

Hai năm lớp Tám và lớp Chín tôi trở thành bạn cùng bàn của lớp trưởng. Từ đó, tôi tiến bộ rõ rệt. Cậu ấy kiên nhẫn chỉ bài, truyền cho tôi sự tự tin. Nhờ có cậu ấy, tôi từ một cô bé nhút nhát trở nên hoạt ngôn hơn, có thể đứng thuyết trình trước lớp và được thầy cô nhớ tên. Nhưng điều tôi trân quý nhất là cảm giác bình yên mỗi khi ngồi cạnh cậu. Chiếc bàn từng là “chiến trường” giờ trở thành nơi tôi được lắng nghe, được che chở và được là chính mình.

Tôi quan sát bạn cùng bàn mình nhiều hơn một người chăm chỉ, vui vẻ và luôn nhiệt tình. Năm lớp Chín, khi cả lớp lao vào ôn thi để vào trường cấp ba mơ ước, cậu ấy vẫn luôn ở bên tôi, giải thích những bài toán khó, chỉ cho tôi cách chọn trường, cách tin tưởng vào bản thân. Giọng nói của cậu ấy luôn chậm rãi, nhẹ nhàng, khiến mọi nỗi lo của tôi tan biến.

Tôi vẫn nhớ những buổi chiều nắng hắt qua ô cửa, lấp lánh trên trang giấy. Cậu ngồi cạnh, giảng bài cho tôi, đôi khi bực mình vì tôi chậm hiểu, nhưng vẫn kiên nhẫn. Những giây phút đó nhẹ nhàng như cơn gió, không đủ mạnh để khiến tôi bối rối nhưng đủ để khiến tôi nhớ mãi.

Tôi không biết cảm giác ấy là gì có thể là ngưỡng mộ, có thể là niềm tin, hay chỉ là một thứ tình cảm chưa kịp đặt tên. Nó cứ lớn dần, âm thầm như một bông hoa nở trong yên lặng. Nhờ cậu người bạn, người thầy, người đồng hành thầm lặng tôi đã học được cách tin vào chính mình, để từ một cô bé “không giỏi môn Toán” trở thành học sinh đủ tự tin vào trường top của tỉnh.

Nhưng rồi, khi điền đơn thi vào cấp ba, tôi nghe tin cậu ấy sẽ du học Đức. Cảm giác khi ấy không phải là nỗi đau của tình yêu mà là sự trống rỗng khi một người từng là điểm tựa rời khỏi quỹ đạo của mình. Giống như một cuốn sách đang đọc dở bỗng bị gấp lại.

Ngày cuối cùng của năm cấp 2 là bữa tổng kết, cậu ấy bước đến và tặng tôi một bức ảnh chụp chung và một lá thư cảm ơn. Cậu nói cảm ơn vì tôi đã là bạn cùng bàn suốt hai năm qua. Tôi chỉ mỉm cười, giấu đi cảm xúc đang dâng lên. Nếu ai hỏi tôi là có buồn không? Buồn có chứ. Nhưng tôi tự nhủ: “Đó chỉ là một phần ký ức đẹp của tuổi học trò thôi.”

Tôi bước vào cấp ba với chút tự hào điểm số tốt, tự tin hơn và được bầu làm lớp phó học tập. Tôi gặp nhiều người bạn mới, trong đó có không ít bạn nam tài năng, hòa đồng. Nhưng không ai khiến tôi thấy đặc biệt như cậu bạn năm xưa. Nhờ cậu, tôi đã trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. Nếu bây giờ có ai bảo tôi trầm tính, chắc chẳng ai tin.

Đôi khi trong giấc mơ, tôi vẫn thấy cậu người bạn cùng bàn năm ấy mỉm cười bước vào lớp, nói rằng sẽ học cùng tôi thêm một lần nữa. Giấc mơ ấy luôn ấm áp, cho đến khi tôi tỉnh dậy, chỉ còn lại một khoảng trống mơ hồ.

Tôi tự hỏi: Liệu mình có từng thích cậu ấy không?

Hay chỉ là tiếc nuối vì phải rời xa một người từng ở bên mình một quãng thời gian đẹp đẽ như thế?

Chúng tôi vẫn giữ liên lạc, thỉnh thoảng nhắn tin kể về cuộc sống. Mỗi lần nhận được tin nhắn từ cậu ấy, tôi lại thấy lòng mình dịu lại như được trở về vùng an toàn cũ. Nhưng rồi, những tin nhắn ấy thưa dần. Cuộc sống bận rộn, thời gian và khoảng cách khiến chúng tôi xa nhau, tự nhiên như mùa trôi qua.

Rồi một ngày, định mệnh đưa chúng tôi gặp lại.

Tại một quán cà phê nhỏ, tôi vô tình ngẩng đầu và thấy cậu bạn cùng bàn năm nào.

Khoảnh khắc ấy, tôi chờ đợi một nụ cười, một lời chào, hay ít nhất là cái gật đầu thân quen. Nhưng cậu ấy chỉ lướt qua như một cơn gió lạnh.

Cảm giác ấy thật khó tả vừa buồn, vừa hụt hẫng, vừa tức giận.

Tôi tự hỏi: Cậu ấy không thấy tôi sao? Hay chỉ đơn giản là mối liên kết ấy đã phai nhạt?

Tôi cố trấn an: “Chúng tôi chỉ là bạn cũ thôi mà.” Nhưng sâu trong lòng, tôi biết có điều gì đó đã khắc sâu hơn thế.

Sau này, chúng tôi vẫn thỉnh thoảng nhắn tin. Còn tôi bây giờ là một bác sĩ nhi. Đến hiện tại, tôi vẫn không biết rõ cảm xúc mình dành cho cậu bạn cùng bàn ấy là gì. Là tình yêu, hay chỉ hơn tình bạn một chút? Hay là sự pha trộn giữa ngưỡng mộ, biết ơn và hình mẫu lý tưởng tôi từng tìm thấy ở cậu?

Cậu ấy không chỉ là người giúp tôi học tốt hơn, mà còn giúp tôi nhìn lại bản thân từ cô gái nhút nhát, lạc lõng, trở thành người tự tin và kiên định. Với tôi, cậu ấy là “vùng an toàn” của những năm tháng ấy

Giờ đây, cậu là Thạc sĩ ở Đức. Con đường của cậu ấy thật rạng rỡ và tôi chân thành chúc phúc cho điều đó.

Tôi đã buông bỏ giấc mơ được học cùng nhau thêm lần nữa, buông bỏ cả nỗi buồn khi cậu lặng lẽ bước qua tôi trong quán cà phê năm ấy. Tôi đã học cách chấp nhận rằng có những mối quan hệ chỉ cần đẹp trong ký ức, không nhất thiết phải tiếp tục ở hiện tại.

Cảm ơn cậu người bạn cùng bàn năm ấy, vì đã trở thành một phần dịu dàng trong thanh xuân của tôi.

© Minh Thư - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Hy Vọng Mỗi Năm, Mỗi Ngày, Mỗi Phút Trôi Qua Đều Tươi Đẹp | Blog Radio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.

Hoa sim đỏ

Hoa sim đỏ

Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.

Hành trình tìm lại sự bình yên

Hành trình tìm lại sự bình yên

Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

back to top