Một kiếp thương nhớ, một đời đợi mong
2025-11-15 20:30
Tác giả:
Lê Huy Thuận
blogradio.vn - Từng là tất cả của nhau, từng câu hứa vẹn tròn, từng yêu đến điên dại. Giờ đây, kẻ khóc người cười, người hận đến xương tuỷ, kẻ đau thấu tận tâm can.
***
Cứ ngỡ rằng, qua một thời gian dài như thế rồi, những chuyện đã qua, một người đã cũ sẽ phai mờ, nhạt nhoà, tan biến.
Nhưng mỗi lần vô tình nhắc tới, tình cờ nhìn thấy thì trái tim tổn thương ngày ấy lại đau thắt, dồn dập, dâng lên những uất nghẹn, bi thương.
Nuối tiếc vì những gì ta đã cố gắng dựng xây đã đổ sông đổ bể, muốn cùng người đi đến tất cả những nơi hạnh phúc, muốn có một tình yêu thuỷ chung không thay lòng đổi dạ.
Cuối cùng thì, tay không đủ sức, chân không đủ nhanh để tiếp tục nữa rồi. Tình yêu dừng lại ở lưng chừng hạnh phúc, ta thẫn thờ, nghi hoặc, bước tiếp cũng chẳng được, lùi lại cũng chẳng xong.
Nay thấy người vui cười, lòng này có chút đan xen, phần vui vì người sống tốt, phần buồn vì không có ta, người sống tốt.
Dù sao thì, hai ta cũng đã hai ngả đường, người háo hức đi tìm hạnh phúc mới, ta lận đận quay trở về sống trong quá khứ của chúng mình.
Từng là tất cả của nhau, từng câu hứa vẹn tròn, từng yêu đến điên dại. Giờ đây, kẻ khóc người cười, người hận đến xương tuỷ, kẻ đau thấu tận tâm can.

Tình yêu này, nhẹ nhàng với ta chút được không? Ta không còn đủ mạnh mẽ để chịu thương thêm lần nữa. Ta mệt rồi, người trở về nắm lấy tay này được không? Vì sao đêm ấy vẫn chưa đổi ngôi.
Từng ngày trôi qua, nỗi nhớ thương người chất chồng tựa núi cao. Ta phải làm sao đây? Người muốn ta quên người đi, quên đi tình yêu ta cùng người vun vén, ươm mầm.
Nhưng làm thế nào đây? Bóng hình người cứ mãi ngự trị trong tâm trí, nụ cười, giọng nói người cứ vang vọng mãi nơi sâu thẳm tâm hồn, môi hôn, ánh mắt người là mầm cỏ non cho ta sống tiếp. Phải làm sao đây? Phải làm sao đây người ơi.
Từng đêm dài nằm mộng người về thân thương, ta cùng người chuyện trò về những gì đã qua, cùng hẹn ước mãi mãi chuyện tình yêu. Giật mình tỉnh giấc, thì ra ngay cả trong giấc mơ, người cũng đẹp đến thế, người cũng dịu dàng như khi hai ta còn nồng ấm.
Cuộc đời sau này nếu không có người, ta phải sống tiếp thế nào đây? Bản thân ta hiện tại tàn tạ, cơ cực, héo mòn, tiêu điều, xác xơ, thảm thương, xấu xí, bần tiện. Người trở về đây có được không, trở về nắm lấy tay ta có được không? Để ta biết cười, biết yêu, biết nhớ, biết thương mà từ bấy lâu không còn những xúc cảm ấy.
Người thương lấy kẻ si tình này được không? Ta chỉ là kẻ đơn độc trên thế gian này. Người đi rồi, ta biết trông chờ vào ai đây, sau cánh cửa ai đợi ta về đây? Người nhẫn tâm thế sao? Người ra đi không một lời từ biệt…
Một ngàn năm mới có lần gặp mặt. Ta biết hạnh phúc chỉ đến một lần trong đời, ta không muốn mất người, thật lòng không muốn người rời xa.
Thành phố buồn, người chung tình sầu, người nặng tình bi, kẻ si tình thấu.
Chuyện tình kết thúc, người ra đi chẳng một lời từ biệt, kẻ nằm ôm ảo mộng tình yêu sẽ quay về.
Cuối cùng, khô gầy cả thân xác, héo mòn cả con tim, là người yêu hết mình hay là kẻ cố chấp, là kiên nhẫn đợi chờ hay dại khờ đợi mong?
Ta chẳng biết nữa, chỉ biết rằng trái tim này chưa một ngày ngừng yêu, chưa một giờ thôi thổn thức về người, chưa một giây thôi hoài niệm về chuyện tình cũ.
Vậy mà, người đi mãi, người xa rời, người biền biệt, ta tìm khắp nhân gian, cả cõi trần mộng mị mà chẳng thấy, trơ ra một mảnh tình si, trơ ra một nắm kí ức không đành vứt bỏ.
© Lê Huy Thuận - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Hãy Để Quá Khứ Ngủ Yên | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Vết thương mùa lũ
Trong ký ức non nớt của tôi khi ấy, hình ảnh anh Tư với khuôn mặt rám nắng, hàm râu quai nón rậm rạp và đôi mắt kiên định giữa dòng nước cuồn cuộn vẫn còn in sâu không phai. Anh ra đi trong buổi chiều mưa xám năm ấy, để lại một khoảng trống lớn trong lòng những người ở lại và trong ký ức tuổi thơ của tôi, đó là lần đầu tiên tôi hiểu thế nào là cái chết vì lòng dũng cảm.
Sau chia tay
Nếu tình yêu đo bằng lời hứa, bằng câu nói chân thật thì chúng ta đều là những kẻ nói dối. Những lời có cánh thường chỉ bay được trên bầu trời, trở lại mặt đất hoá hư không.
Cứ động tới 6 điều này là người EQ thấp tự ái
Những người EQ thấp có đặc điểm chung là dễ bị tổn thương bởi các vấn đề liên quan đến giá trị bản thân.
Cánh cửa khác của cuộc đời
Tôi sống và học nghề trong nhà cô được ba năm thì tôi đã thạo nhưng cô nói tôi cần ở lại học thêm và làm thêm cho thật chắc chắn, đó là thời gian tôi đã cân bằng lại được những cảm xúc của mình, cú sốc quá lớn kia của gia đình tôi tưởng như đã làm tôi sụp đổ và ước mơ cũng hóa xa vời, nhưng bây giờ tôi đã hiểu, tôi đã chấp nhận được thực tế cuộc sống là như vậy, khi mình không thể thực hiện được ước mơ thì hãy bước theo một con đường khác, vì ở đó luôn có một cánh cửa khác đang chờ đợi mình bước vào và dũng cảm sống tiếp.
Năm tháng ấy và chúng ta
Giọng nói trầm ấm, điệu bộ quan tâm, ánh mắt dịu dàng lo lắng cô cảm thấy vừa thân quen lại xa lạ vô cùng cô không biết là mình đang bị ảo giác hay đây là sự thật, những ký ức vụt qua trong đầu tất cả như một thước phim cuốn lấy cô, càng siết càng chặt, càng giãy dụa càng bị cuốn vào.
Sống chậm mà chất: Những con giáp lười xã giao nhưng ai thân được đều quý
Với những con giáp lười xã giao dưới đây, việc giữ cho mình một "vòng tròn nhỏ" lại là lựa chọn giúp họ bình yên và sống đúng với bản thân.
Định mệnh của em
"Tình yêu chân chính không phải là sự chiếm hữu mù quáng hay những toan tính vật chất, mà là sự hy sinh, thấu hiểu và cùng nhau đi qua giông bão. Những sóng gió cuộc đời chỉ là phép thử để ta nhận ra ai mới là người sẵn sàng cầm ô che mưa cho mình. Hãy cứ sống thiện lương và chân thành, rồi nắng ấm sẽ đến, dù là giữa trời Âu lạnh giá hay ở bất cứ nơi đâu trên thế giới này."
Những năm tháng không quên
Hưng và Khánh, hai cậu học sinh với tính cách đối lập, tình cờ gặp nhau trong lớp học thêm và dần trở thành bạn thân qua những lần cùng chia sẻ sách vở, bài học. Họ gắn bó qua các kỳ thi căng thẳng, những buổi ôn luyện, và cả những giấc mơ về tương lai: Hưng muốn trở thành kỹ sư, còn Khánh mơ làm bác sĩ để chữa bệnh cho mẹ.
Ngày tôi chạm vào vùng ký ức
Có những ngày ta vô tình bước ngang qua một ký ức cũ — chỉ một mùi đất, một tiếng cười, hay một vệt nắng trên tường cũng đủ khiến lòng chùng lại. Tôi gọi đó là vùng ký ức — nơi tuổi thơ vẫn nằm im lặng, trong veo và dịu dàng đến lạ. “Ngày tôi chạm vào vùng ký ức” là một lát cắt nhỏ, không có gì lớn lao ngoài vài buổi trưa đầy nắng, vài đứa trẻ nhem nhuốc và những trò chơi tưởng như chẳng nghĩa lý gì. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra rằng: hạnh phúc đôi khi chỉ là được sống trọn trong một ngày mà ta không biết sẽ nhớ cả đời.
Thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương
Có ai không có một vết thương nào trong cuộc đời mình, có ai không có một nỗi đau nào trong cuộc đời mình, có không, sao đến bây giờ tôi mới tự hỏi mình như vậy, sao đến bây giờ tôi mới nhận ra điều đó, là đã là con người thì ai cũng có những nỗi đau những nỗi khổ của riêng mình và đó là điều bình thường của cuộc đời có ai tránh được đâu, sao bây giờ tôi mới biết đã là người thì luôn có hạnh phúc và khổ đau, luôn có niềm vui và nỗi buồn đi cùng, chẳng có ai hạnh phúc suốt một đời cũng chẳng có ai khổ đau suốt một đời.

















