Phát thanh xúc cảm của bạn !

“Yêu anh, có lẽ là sự hối hận nhất của em”

2025-11-04 17:25

Tác giả: Duy Phát 8


blogradio.vn - Ngày Vy khoác lên mình chiếc váy cưới trắng, cô đã tin rằng mình là người may mắn nhất thế gian. Hải nắm chặt tay cô, ánh mắt tràn đầy tự hào. Bạn bè, người thân đều ngưỡng mộ: “Tình yêu thanh xuân của tụi nó thật đẹp, cuối cùng cũng có cái kết viên mãn.”

***

Vy gặp Hải năm mười bảy tuổi, vào một buổi chiều lộng gió nơi hành lang trường cấp ba. Khi ấy, cô chỉ là một cô gái nhút nhát, thích ngồi một góc yên tĩnh đọc sách. Còn anh, chàng trai năng động, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng đầu hè. Anh thường chọc ghẹo cô, đưa cho cô hộp sữa, hay lén đặt một cành hoa phượng đỏ vào ngăn bàn.

Tình yêu đầu đời đến nhẹ nhàng, giản đơn như thế. Những ngày học cuối cấp, Vy và Hải sánh bước cùng nhau, trao cho nhau những lời hứa hẹn: “Sau này, mình cùng học chung một trường đại học, rồi ra trường sẽ cưới nhau, được không?” Vy mỉm cười, tim đập rộn ràng như chỉ có anh là bầu trời.

Lên đại học, cả hai vẫn bên nhau. Những buổi đi học, đi làm thêm, những lần ôn thi đến khuya, Hải luôn ở cạnh. Vy đã từng nghĩ, chỉ cần có anh, mọi vất vả đều trở nên ngọt ngào. Thời thanh xuân của cô gói gọn trong hình bóng người con trai ấy. Tình yêu của họ kéo dài gần mười năm, cuối cùng cũng được chứng minh bằng một đám cưới giản dị nhưng đầy hạnh phúc.

Ngày Vy khoác lên mình chiếc váy cưới trắng, cô đã tin rằng mình là người may mắn nhất thế gian. Hải nắm chặt tay cô, ánh mắt tràn đầy tự hào. Bạn bè, người thân đều ngưỡng mộ: “Tình yêu thanh xuân của tụi nó thật đẹp, cuối cùng cũng có cái kết viên mãn.”

Nhưng hạnh phúc vốn dĩ không tồn tại lâu. Sau khi kết hôn, Hải thay đổi. Anh không còn là chàng trai dịu dàng, luôn để ý từng cảm xúc nhỏ bé của cô. Thay vào đó, anh lao vào những buổi nhậu triền miên. Ban đầu, Vy nghĩ chỉ là công việc, là trách nhiệm giao tiếp. Nhưng dần dần, sự “nhậu” ấy trở thành thói quen, thành ưu tiên hàng đầu.

Những bữa cơm tối nguội lạnh, Vy ngồi chờ anh về trong căn nhà trống trải. Hải vẫn về, vẫn đưa tiền, vẫn không hề đánh đập hay to tiếng. Nhưng điều làm trái tim Vy đau đớn hơn cả là sự xa cách vô hình. Anh không còn muốn trò chuyện, không còn lắng nghe. Cái ôm vội vàng, cái hôn qua loa… tình yêu từng rực rỡ giờ chỉ còn là những mảnh vỡ lạnh lùng.

Vy nhiều lần tự hỏi: “Có phải mình đã làm sai điều gì? Có phải do mình chưa đủ tốt?” Nhưng rồi cô nhận ra, đôi khi, tình yêu không cần lý do để đổi thay.

Một buổi chiều, khi Vy tan làm sớm, cô ghé qua quán cà phê quen thuộc. Tại nơi từng in dấu bao kỷ niệm, cô chết lặng khi nhìn thấy Hải… cùng một người con gái khác. Họ ngồi đối diện, ánh mắt anh dịu dàng, bàn tay anh đặt lên tay cô ấy, giống hệt như ngày xưa từng dành cho Vy.

Trái tim Vy như bị ai đó bóp nghẹt. Và cay đắng hơn, người con gái đó không ai khác… chính là Thảo – bạn cấp ba thân thiết của Vy, cũng là mối tình đầu dang dở của Hải.

Mọi thứ như một trò đùa tàn nhẫn. Vy nhớ rõ ngày ấy, Thảo từng khóc vì Hải phản bội, rồi chính cô là người an ủi bạn, rồi lại yêu anh. Ai ngờ, vòng tròn định mệnh xoay vần, và kẻ bị phản bội sau cùng lại chính là cô.

Vy bước ra khỏi quán, tay run rẩy, nước mắt cứ trào ra không kìm được. Đêm đó, cô không làm ầm ĩ, không tra hỏi. Cô im lặng, chỉ nhìn vào đôi mắt anh khi anh về khuya, hơi men nồng nặc. Trong ánh mắt đó, cô không còn thấy bóng dáng của người từng hứa sẽ cùng cô đi đến hết đời.

Ngày hôm sau, cô thu dọn đồ đạc, viết một bức thư ngắn:

“Yêu anh, có lẽ là sự hối hận lớn nhất của em. Nhưng em không hối hận vì đã từng yêu. Em chỉ tiếc, người đàn ông em từng đặt cả niềm tin lại không còn là anh nữa. Tạm biệt, Hải.”

Cô rời đi trong lặng lẽ, mang theo tuổi trẻ, mang theo cả một trái tim rách nát. Người ta thường nói, hôn nhân là mồ chôn tình yêu. Nhưng Vy hiểu, tình yêu chết không phải vì hôn nhân, mà vì sự vô tâm, phản bội.

Nhiều năm sau, khi nhìn lại, có lẽ Vy sẽ vẫn nhớ những ngày thanh xuân ngọt ngào bên Hải. Nhưng cô cũng biết, quá khứ chỉ là một mảnh ký ức. Còn hiện tại, cô phải sống cho chính mình.

Và tình yêu, đôi khi, không phải là điều đẹp đẽ nhất. Mà là bài học đau đớn nhất.

© Duy Phát 8 - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Lời Tỏ Tình Dài Nhất Thế Gian | Blog Radio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.

Em thương anh, anh à

Em thương anh, anh à

Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.

  Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.

back to top