Phát thanh xúc cảm của bạn !

Anh, tình đầu…

2025-10-16 15:45

Tác giả:


blogradio.vn - Nhưng người ta bảo tình đầu giống như những bước đi chập chững đầu đời, sẽ dễ vấp ngã, đổ vỡ. Cứ ngỡ câu chuyện tình của chúng ta sẽ giống như cổ tích giữa đời thường. Vậy nhưng,… Chính em, tại bởi chính em đã khiến trái tim anh tan nát.

***

Em biết rằng, dù có nói ra ngàn vạn lời xin lỗi anh cũng chẳng thể được nữa rồi. Bởi bây giờ, anh đã ở một nơi xa, rất xa thế giới này!

Những ngày học cấp 2 trường làng, em, cô bé lớp 8 với vẻ ngoài bình thường đã đem lòng thầm thương trộm nhớ anh. Anh, chàng trai lớp 9, cao ráo, khôi ngô, học giỏi, con nhà có điều kiện nhất nhì trong làng. Với em, anh là mối tình đầu. Nhưng là tình đơn phương. Vì em chỉ là cô bé bình thường chẳng có gì nổi bật khiến anh phải lưu tâm. Dẫu thế, tình cảm em dành cho anh vẫn nguyên vẹn và ngày một lớn dần.

Nhớ những ngày học cấp ba trường huyện, em lại được học chung trường với anh. Bạn bè nói với em: không đậu công lập thì học bán công hoặc bổ túc, nhưng em thì nghĩ khác. Vì muốn học chung trường với anh, em đã chăm chỉ học thầy, học bạn, tự tìm tòi sách vở ôn luyện ngày đêm để có thể đậu vào trường công. Cuối cùng, em cũng đã làm được. Lòng em vui như mùa xuân trẩy hội. Nhưng khi em đã đạt được ước nguyện của mình thì anh đã tìm được cô gái anh thích – người đó học cùng lớp với anh – xinh xắn, đáng yêu, học giỏi, con nhà giàu. Gặp em, anh vui vẻ chúc mừng rồi vội vàng quay đi nói cười với bạn gái. Em đứng chôn chân giữa sân trường, nghe rõ trái tim mình đang vỡ vụn.

Dù biết rằng sẽ không bao giờ được anh chấp nhận, em vẫn muốn một lần tỏ tình với anh. Em chọn cách viết thư và nhờ một người bạn thân chuyển tới tay anh. Sự lo lắng, bồn chồn của em chưa hết một ngày đã được hồi đáp. Cũng như cách em gửi, anh đã nhờ người bạn thân đưa lại tận tay cho em bức thư. Anh trả lại bức thư chính tay em viết như muốn thông báo với em rằng anh đã đọc. Cuối bức thư, anh đã ghi mấy dòng chữ ngay ngắn trả lời em “Xin lỗi em. Anh chỉ xem em như em gái. Chúc em sẽ tìm được người em yêu thực sự”. Ngồi thẫn thờ một mình trong góc phòng tối om, đọc từng câu từng từ anh viết, em chỉ biết ôm mặt khóc tu tu như một đứa trẻ. Dẫu đã biết trước câu trả lời, dẫu đã tự dặn chính mình phải mạnh mẽ đón nhận. Vậy mà em chẳng thể…

Anh thi đậu và học tại một trường quân sự có tiếng ngoài Hà Nội. Còn em, em tạm giấu anh vào một góc tim mình, để một lần nữa vùi đầu vào ôn thi đại học. Không giống như ngày cấp ba, lần này, em chọn thi vào một trường sư phạm có tiếng ở miền Trung. Em lạc quan và tin rằng: môi trường học tập mới cộng thêm việc trưởng thành hơn và suy nghĩ tích cực sẽ giúp em quên anh, quên những năm tháng dại khờ đã cũ. Em bắt đầu một cuộc sống mới bằng trái tim rộng mở, yêu đời.

Những ngày giáp tết về quê nghỉ lễ, em ngạc nhiên khi anh hẹn gặp có chuyện muốn nói. Trên cây cầu bắc ngang con mương làng, tối đó, anh đã nói lời yêu em. Em bật cười nghĩ rằng đây có lẽ chỉ là lời trêu chọc, bông đùa của anh. Thế nhưng, cái nắm tay cùng lời nói nghiêm túc của anh khiến em im lặng rồi bật khóc. Anh ôm trọn em vào lòng, nói lời yêu thương ngọt ngào suốt – điều mà đã từ rất lâu em ước ao chờ đợi. Em hạnh phúc nghĩ mình đang mơ. Tối hôm ấy và những ngày nghỉ Tết, chúng ta đã kể cho nhau nghe rất nhiều về quá khứ… nói với nhau rất nhiều về tương lai hai đứa. Được ở bên anh, em thấy mình chính là cô gái hạnh phúc nhất trên đời.

Nhưng người ta bảo tình đầu giống như những bước đi chập chững đầu đời, sẽ dễ vấp ngã, đổ vỡ. Cứ ngỡ câu chuyện tình của chúng ta sẽ giống như cổ tích giữa đời thường. Vậy nhưng,… Chính em, tại bởi chính em đã khiến trái tim anh tan nát. Em lấy cớ “Xa mặt cách lòng” để dần rời xa anh giữa lúc tình anh hướng về em đậm sâu nhất. Lời nói phũ phàng của em với anh qua điện thoại: “Mình dừng lại đi anh. Em không còn yêu anh nữa” như gáo nước lạnh dội xuống tim anh. Cứ tưởng em chỉ giận hờn vô cớ, nên anh cố gắng chờ em nguôi ngoai. Chẳng thể ngờ, em lại dứt khoát đoạn tình quá đỗi dễ dàng. Anh đau khổ rồi nghi ngờ, hình như chính em mới là người đùa giỡn tình cảm để hòng trả thù anh. Anh đâu biết rằng chính mẹ anh đã gọi điện tha thiết đề nghị, khẩn cầu em rời xa anh, vì tương lai của anh phía trước.

Vì yêu anh, em chấp nhận rời xa. Sự im lặng của em khiến tình anh dần nguội lạnh nhưng tim em thì vẫn chẳng nguôi nhớ thương anh… Một thời gian sau đó, em hay tin anh có người yêu mới, cô gái đó chính là người mẹ anh từng nói với em – con của vị thủ trưởng nơi anh đang làm việc, xinh đẹp, giỏi giang, xứng đôi vừa lứa với anh. Em bề ngoài mỉm cười, nhưng trái tim rũ rượi. Em mừng cho anh hay đang xót xa cho cuộc tình chính mình, em cũng không biết nữa.

Một năm sau, cũng vào những ngày giáp tết như bây giờ, chú ở ngoài quê gọi điện báo cho em biết, anh gặp tai nạn và qua đời trên đường đi làm nhiệm vụ. Em đứng như trời trồng, rồi ngã nhào ngất lịm… Em về quê đúng lúc mọi người đang chuẩn bị an táng anh. Mẹ anh mặc đồ tang trắng, đi bên người bạn gái của con, khóc vật vã gọi tên anh không thành tiếng. Hôm ấy, trời đông giá rét, cả làng đội mưa tiễn đưa anh, nước mắt hòa vào mưa tan nát cõi lòng. Em đã mất anh thực sự từ đó, mối tình đầu đẹp nhất, cả cuộc đời này em chẳng bao giờ quên.

Thấm thoát, đã 15 năm trôi qua, em luôn sống trong dằn vặt vì đã nói dối anh. Giá như ngày ấy, em thành thật, thì biết đâu bây giờ anh vẫn sống hạnh phúc bên người anh yêu… Em xin lỗi!

© Xanh Nguyên - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Hoa Nở Rồi Hoa Tàn, Cớ Sao Ta Nặng Lòng Đến Thế | Blog Radio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.

Mình yêu nhau xong rồi

Mình yêu nhau xong rồi

Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.

Ta đang gieo gì cho chính ta

Ta đang gieo gì cho chính ta

Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.

Những bông hoa dại

Những bông hoa dại

Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.

Khi chúng ta học cách

Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"

Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.

Người mang gió

Người mang gió

Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.

back to top