Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chiếc xe của ông Đình

2025-11-24 09:20

Tác giả: Nguyễn Quang Tuyến


blogradio.vn - Mỗi chiều, sân nhà ông lại rộn rã. Ông Ba, ông Tư, bà Năm, chú Mười… cứ thong dong bước qua cổng tre. Người bưng ấm trà xanh, người đem đĩa bánh, có hôm thêm con cá rô chiên giòn hay mẻ ốc luộc. Họ quây quần quanh bộ bàn ghế cũ, tiếng cười nói vang vọng cả góc trời.

***

Ở cái xóm nhỏ ven sông, nhà ông Đình từ lâu đã là chỗ ấm áp nhất. Ngôi nhà ấy vốn chẳng to tát gì – chỉ còn lại một mái ngói cũ, một khoảng sân nhỏ lát gạch, cùng bộ bàn ghế gỗ bạc màu theo năm tháng.

Ngày trước, để nuôi năm người con ăn học, ông Đình chẳng tiếc gì, cứ cắt đất bán dần. Hết mảnh vườn cau, đến khoảnh ruộng ven sông, từng chút một đổi thành sách vở, học phí, rồi bữa cơm no bụng cho đàn con. Người ta bảo ông dại, “giữ đất mới giữ được gốc”, nhưng ông chỉ cười xòa:

“Đất đi rồi còn có thể mua lại. Con cái thành người, đó mới là vốn liếng lớn nhất.”

Vợ ông nghe mà rưng rưng.

Giờ đây, các con ông đều thành đạt, mỗi đứa một nơi. Có đứa lên thành phố làm việc trong cơ quan, có đứa kinh doanh buôn bán, thằng út Tú còn đi nước ngoài. Chúng nó nhiều lần năn nỉ:

Ba má lên ở với tụi con cho tiện, có người phụng dưỡng, y tế cũng tốt hơn.

Nhưng ông Đình lắc đầu:

“Ba má quen hơi đất, quen mùi cau mùi lúa rồi. Ở đây còn tình làng nghĩa xóm. Lên phố, già rồi, biết chơi với ai?”

Thế là vợ chồng ông vẫn ở lại, lặng lẽ gìn giữ căn nhà cuối cùng cùng khoảng sân nhỏ.

Mỗi chiều, sân nhà ông lại rộn rã. Ông Ba, ông Tư, bà Năm, chú Mười… cứ thong dong bước qua cổng tre. Người bưng ấm trà xanh, người đem đĩa bánh, có hôm thêm con cá rô chiên giòn hay mẻ ốc luộc. Họ quây quần quanh bộ bàn ghế cũ, tiếng cười nói vang vọng cả góc trời.

Ông Đình thường bảo:

“Bộ bàn ghế này quý hơn vàng, vì nó chở cả xóm mình!”

Mọi người nghe vậy, cười vang.

Một ngày nọ, ông nhận được cuộc gọi từ thằng Tú, cậu con út đang ở nước ngoài. Giọng nó hớn hở:

“Ba ơi, con có quà cho ba má. Một chiếc xe hơi, con gửi về cho ba chạy. Vợ chồng con làm ăn khấm khá rồi, ba không phải lo gì cả.”

Ông Đình lặng đi. Ông biết thằng Tú có hiếu, nhưng trong lòng lại nặng trĩu.

Chiều hôm ấy, ông ngồi lặng trước bộ bàn ghế quen thuộc. Ông Ba thấy lạ, hỏi:

“Sao thế ông? Trông mặt mày nặng như chì vậy?”

Ông Đình thở dài:

“Thằng Tú gửi xe hơi về. Nó bảo để ba đi cho tiện, nhưng tôi thấy… bất tiện quá.”

Ông Ba phá lên cười:

“Trời đất, con cái thương thì cứ nhận. Giờ đường làng đẹp rồi, có xe thì sướng chứ.”

Ông Đình im lặng. Ánh mắt ông lại liếc sang bộ bàn ghế cũ. Trong đầu chợt vang lên một câu hỏi: “Xe về rồi, bàn ghế này còn chỗ đứng không?”

Vài ngày sau, chiếc xe màu xám bạc được chở về. Nó sáng choang dưới nắng, khiến cái sân nhỏ chật chội hơn hẳn. Xóm giềng kéo tới xem đông nghịt, trầm trồ:

“Xe đẹp quá! Con ông Đình giỏi thật!”

Ông Đình cười gượng. Đêm đó, ông lặng lẽ dọn dẹp bộ bàn ghế. Ông lau từng thanh gỗ, rồi cẩn thận xếp chúng vào góc nhà, phủ tấm bạt lên. Khoảng sân vốn quen thuộc bỗng trở nên trống vắng.

Ngày hôm sau, các cụ già lại đến như thường lệ. Họ khựng lại khi thấy sân chỉ còn chiếc xe bóng loáng. Ông Ba ngập ngừng:

“Ủa, sao ông dẹp bàn ghế rồi? Chiều nay tụi tôi tính qua đánh cờ mà.”

Ông Đình bối rối:

“Xe về nên tôi dọn cho gọn… Mấy bác thông cảm.”

Mọi người nhìn nhau, rồi lặng lẽ quay về. Từ hôm ấy, sân nhà ông Đình không còn tiếng cười.

Ông ngày ngày lau chùi xe. Có khi mở cửa ngồi thử ghế lái, nhưng trong lòng trống rỗng. Không còn tiếng cờ lộc cộc, không còn mùi trà xanh, chỉ có sự lặng lẽ đến quạnh hiu.

Một tối mưa gió, ông thấy ngực nhói lên. Cơn đau ập đến, ông gục ngay trước hiên. Chiếc xe sáng loáng đứng đó, bất động, vô dụng. Vợ ông hoảng hốt kêu thất thanh, cả xóm nghe thấy, ùa sang. Người gọi cấp cứu, người dìu ông vào. Những gương mặt thân quen vây quanh, ánh mắt lo lắng.

Nằm trên giường bệnh, ông run run hỏi:

“Mấy bác… sao còn ở đây? Tôi tưởng…”

Ông Ba nắm chặt tay bạn, giọng trầm ấm:

“Ông Đình à, còn sống là còn bạn. Xe hơi có thể đưa ông đi xa, nhưng không bao giờ đưa ông về lại những buổi chiều sum vầy. Tình nghĩa thì không thể đổi bằng vật chất đâu.”

Ông Đình rưng rưng. Lần đầu tiên, ông thấm thía khoảng trống mà chiếc xe mang đến.

Xuất viện về nhà, ông Đình vẫn chưa vội vàng dọn lại bộ bàn ghế. Chiếc xe màu xám bạc vẫn nằm chễm chệ trong sân, như một vật kỷ niệm vô tri. Ông Ba, ông Tư thỉnh thoảng ghé thăm, thấy ông ngồi thẫn thờ bên hiên, họ lại thở dài rồi lặng lẽ ra về.

Có mấy bận, ông Đình cũng thử lái xe. Ông tập chạy trên con đường làng bây giờ đã tráng nhựa phẳng lì. Chiếc xe lướt êm ru, gió lùa qua cửa kính mát rượi. Ông nghĩ, "À, thì ra đi xe nó cũng thoải mái thế này." Rồi ông thử lái ra chợ huyện, ra tận trung tâm Biên Hòa để mua ít đồ. Mọi thứ đúng là tiện hơn nhiều. Nhưng khi dừng xe lại, bước xuống, ông lại thấy một nỗi trống vắng lạ thường. Ông trở về nhà, nhìn chiếc xe sáng bóng mà lòng chẳng chút vui. Mấy ngày liền, ông cứ quanh quẩn bên chiếc xe, lau chùi, khởi động máy, nhưng không một lần nào ông cảm thấy thật sự thanh thản, thật sự muốn đi đâu đó. Nó giống như một bộ đồ quá rộng, quá sang trọng mà ông không biết mặc vào dịp nào, hoặc mặc vào lại thấy không phải là mình.

Một chiều mưa lất phất, ông ngồi dưới hiên nhà, nhìn ra khoảng sân vắng. Chiếc xe hơi nằm đó, im lìm. Nước mưa đọng lại trên lớp sơn bóng loáng, phản chiếu ánh đèn vàng vọt từ trong nhà. Bỗng, ông nhìn thấy một con mèo hoang đang cố trú mưa dưới gầm xe, rồi lại thất thểu bỏ đi vì không tìm được chỗ trú ấm. Ông chợt nhớ về những buổi chiều mưa ngày xưa, ông và bạn bè vẫn ngồi bên bộ bàn ghế cũ, nghe mưa rơi tí tách trên mái ngói, nhâm nhi chén trà nóng, kể cho nhau nghe những câu chuyện đời thường. Những hình ảnh giản dị ấy ùa về, rõ ràng và ấm áp hơn bao giờ hết. Ông nhận ra, chiếc xe có thể mang đến sự tiện nghi, nhưng nó lại chiếm mất không gian của những thứ quan trọng hơn. Nó đã "đánh cắp" những buổi chiều sum vầy, những tiếng cười giòn tan, và cả sự bình yên trong tâm hồn ông.

Không chần chừ thêm nữa, ông Đình đứng dậy. Việc đầu tiên ông làm là gọi cho thằng Tú. Giọng ông nhẹ nhưng dứt khoát:

“Tú à, ba cảm ơn con. Nhưng ở quê này, ba không cần xe. Nó tiện thật, nhưng đổi lại, ba mất đi những thứ quý giá nhất. Ba gửi lại cho con. Với ba, quý nhất là bạn bè, làng xóm, là chén trà, ván cờ. Những thứ ấy, không có chiếc xe nào mua được.”

Bên kia đầu dây im lặng một lúc lâu, không phải vì bất ngờ, mà có lẽ là vì sự thấu hiểu. Ông chỉ nghe tiếng thằng Tú nghẹn ngào:

“Con hiểu rồi, ba…”

Vài hôm sau, chiếc xe được đưa đi. Xóm lại thấy cảnh cũ: ông Đình và vợ cẩn thận khiêng bộ bàn ghế gỗ ra sân. Ông Ba mừng rỡ chạy sang, chú Mười cũng xắn tay giúp. Khi cái bàn cũ đặt ngay ngắn dưới tán cau, ông Ba vỗ vai bạn, cười vang:

Thấy chưa, đây mới là “chiếc xe” của ông Đình. Xe này chở cả nghĩa tình, chở cả tuổi già an yên.

Ông Đình cũng cười. Mắt ông hoe đỏ. Chiều hôm ấy, tiếng cờ tướng lại gõ lộc cộc, tiếng cười vang cả xóm. Trà xanh tỏa hương, cá nướng thơm lừng. Ông ngồi giữa bạn bè, lòng nhẹ tênh, như vừa lấy lại được một phần hồn của chính mình.

© Nguyễn Quang Tuyến - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Chúng Ta Sống Vì Điều Gì | Radio Chữa Lành

Nguyễn Quang Tuyến

Rồi những cơn mưa xưa đôi lần lại quay về trong giấc ngủ chập chờn, của những ngày đã xa..

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top