Hơn cả một tình yêu đẹp là một tình yêu bình yên
2020-11-24 01:25
Tác giả:
Nguyễn Quang Tuyến
blogradio.vn - Hắn, Quang, nàng và cả Lệ, bốn người trong vòng tròn đuổi bắt của tình yêu nhưng lại không tìm cho nhau được một đáp án tròn trịa, để rồi cuối cùng những mảnh ghép vốn dĩ thuộc về nhau ấy, vẫn phải cứ chạy trốn khi kết quả tưởng chừng đã có. Và bốn người họ không biết cần bao nhiêu thời gian để đối mặt nhưng niềm an ủi bây giờ là tất cả đều đã bình yên.
***
Mày có nghĩ tao có sai khi chia tay cô ấy không?
Hắn chẳng trả lời Quang nhưng thật ra trong lòng hắn muốn hét vào mặt Quang.
“Mày chỉ là một thằng đần”
Quang khác hắn, Quang không đẹp trai, không học giỏi, không khá giả như hắn nhưng nàng yêu Quang. Và hắn yêu nàng.
Khi từ Nhật trở về, 20 tuổi hắn tràn trề nhựa sống, học giỏi và nhiều tiền, chỉ thiếu một thứ, hắn cảm giác không ai yêu hắn, và bây giờ 4 năm trôi qua khi đã 24 tuổi, hắn dành tình yêu cho nằng, một tình yêu dài .
Không thấy hắn trả lời, Quang nói tiếp.
“Tao sẽ đi”.
Hắn vẫn im lặng
“Tao sẽ đi. Chăm sóc nàng giúp tao”.
Hắn níu lấy cổ áo Quang, khuôn mặt vốn ít biểu lộ cảm xúc của hắn căng lên, dữ tợn.
“Mày làm gì vậy?”
Không trả lời Quang, hắn lầm lũi bỏ tay ra và ra khỏi phòng trọ.
Đồng hồ điểm 11 giờ 20 phút. Nàng đến với Quang, dành cho Quang tất cả tình yêu của nàng. Hắn yêu Nàng và chết dần trong khoảng thời gian nàng và Quang hạnh phúc, vậy mà bây giờ khi nàng có một vết thương quá lớn như thế, Quang lại bảo hắn chăm sóc nàng, hắn có thể làm gì khi vết thương trong hắn cũng ngày một lớn hơn, làm sao người ta có thể lấy một vết thương để chữa một vết thương được cơ chứ.
Giữa đêm, lang thang trên con phố trước nhà hắn lẩm bẩm “Thằng đểu”.
Một tuần trước ngày Valentine, hắn nhận được một hộp socola, không tên người gửi, chỉ có tên người nhận là hắn.
Nàng đã khóc rất nhiều, không có Quang ở bên nàng yếu đuối lạ thường, hắn ngồi dõi mắt vào khoảng không trước mặt, lặng im.
“Quang, ra Quảng trường đi”
Quang đến, nàng thôi không khóc, lúi húi chùi nước mắt. Hắn cảm giác được nàng đang xích ra xa hắn hơn.
“Anh đến tìm em phải không?” Nàng hỏi.
Quang như phớt lờ câu hỏi của nàng, quay sang hắn.
“Nhắn tin tao tới có chuyện gì không?”
“Mày nghĩ là chuyện gì?”. Hắn gằn giọng.
“Thôi, tao về”. Nói xong Quang bỏ mặc nàng và hắn, bước như chạy ra bãi xe.
Sau lần đó, hắn ít khi thấy nàng khóc, nàng trở nên lầm lì và ít nói hẳn.Trái tim nó tưởng như bị ai bóp đến muốn ngừng đập.
“Chiều nay Nguyễn đi dạo cùng em được không?”
“Sẵn sàng thôi”.
Ngày trước, ngày mà trái tim của nàng vẫn chưa trao cho Quang, nếu nàng hỏi hắn một câu tương tự như vậy, có lẽ hắn sẽ vui lắm, vui đến mất ăn mất ngủ ấy chứ, nhưng giờ thì khác, bên nàng hắn chỉ đơn giản muốn giúp nàng vơi bớt nỗi buồn, nỗi nhớ Quang mà thôi.
Nàng ngồi cạnh hắn, không nói, không cười và cũng chẳng khóc, vết thương đã không còn có thể lớn hơn được nữa, cả của hắn và cả của nàng.
Ngày Valentine trôi qua lặng lẽ, với hắn đúng ra là một ngày hạnh phúc, nhưng có quá xa vời không khi hắn bắt gặp trên khuôn mặt nàng hai dòng nước trôi vội, nhỏ thôi nhưng cũng đủ để xóa nhòa hai chữ hạnh phúc mờ ảo đang dần hình thành nơi trái tim hắn.
Thế rồi Quang đi thật.
Hắn căm thù thằng bạn thân thuở nào, ngày Quang đi, hắn xem như một ngày bình thường nhưng trong lòng quay quắt.
Suốt quãng thời gian 3 tháng kể từ ngày Quang chia tay nàng, những lúc bên nàng, cũng đôi lần hắn tự hỏi “sao mày phải buồn, Quang đi thì mày có nàng, chẳng phải như trước giờ mày hằng ao ước hay sao?” Nhưng cái suy nghĩ ích kỷ ấy của hắn cũng chỉ chợt thoáng qua mà thôi, đúng, đúng là hắn yêu nàng, và mong có nàng nhưng không phải như thế này.
Hai tuần sau hắn nhận được mail của Quang, trong thư Quang nói, cuộc sống bên Nhật rất tốt, công việc cũng đã quen dần, kèm theo vài câu hỏi thăm sức khỏe hắn và cả nàng.
Hắn không muốn khơi lại vết thương đang dần lành nơi nàng, nhưng hắn nghĩ hắn cần phải cho nàng biết Quang đã bình yên nơi đất khách quê người, và hắn nghĩ nàng sẽ vui khi biết Quang gửi lời hỏi thăm sức khỏe nàng.
Đọc mail, không một dòng cảm xúc nào trên gương mặt xinh xắn của nàng. Chỉ đến khi nàng nhìn hắn, nụ cười mới hiện trên đôi môi của nàng.
“Em vui lắm phải không?”
“Không Nguyễn à, chúng ta đi dạo nhé”.
Công việc chất đống vắt kiệt sức của hắn, ngất đi lúc nào không biết, Lệ đưa hắn vào bệnh viện và ở suốt bên hắn.
Tỉnh dậy hắn thấy khắp người uể oải, Lệ đang ngồi ngủ dưới đuôi giường.
Lệ học cùng hắn, 4 năm đại học khi bạn bè trong lớp đều có người yêu, hẹn hò những dịp lễ, hay cuối tuần thì hắn cũng chẳng thấy Lệ đi chơi với người con trai nào cả, Lệ không đẹp nhưng không phải là xấu đến mức không có ai để ý . Cũng vài lần hắn hỏi Lệ, nhưng không nhận được câu trả lời.
Lâu rồi hắn mới có thời gian nghỉ ngơi, và suy nghĩ nhiều thứ về nàng, về Quang và cả Lệ nữa. Tình yêu dành cho nàng khiến hắn không nhận ra có một người luôn bên hắn, luôn xuất hiện những khi hắn buồn hay mệt mỏi – đó chính là Lệ.
Bác sỹ bảo hắn bị suy nhược, truyền nước biển xong có thể về, nghỉ ngơi ăn uống ở nhà. Từ lúc hắn tỉnh dậy, Lệ không nói với hắn lời nào mà chỉ cười, phảng phất đâu đó nỗi buồn nơi khóe mắt.
“Nguyễn ngủ thêm một giấc nữa là khỏe thôi, Lệ về nghỉ đi cho khỏe, cảm ơn Lệ nhiều nhé”
“Nguyễn này”. Giọng Lệ có vẻ chùng xuống.
“Sao thế?”.
“Socola ấy, có ngon không?”.
“Socola gì nhỉ?” Hắn mơ hồ hỏi Lệ
“À không, không có gì, thôi Lệ về đây. Chiều có giờ dạy nữa”
Lệ về, hắn nằm chút rồi thiếp đi lúc nào không biết, mở mắt ra đã thấy nàng bên cạnh, đang bê tô cháo .
“Nguyễn dậy rồi à? Chắc Nguyễn đói lắm, để em quạt cho cháo nguội chút rồi ăn”.
“Cảm ơn em nhé”.
.jpg)
Khi hắn đang ăn cháo thì nàng giúp hắn dọn dẹp phòng.
“Hộp socola này sao Nguyễn không ăn , để lâu nó chảy hết ra rồi nè”.
Thôi chết. Hộp socola hắn nhận được trước dịp valentine một tuần, rồi để đó quên ăn.
“Em mang bỏ đi nhé”.
“Ừ, à mà thôi, em cứ để đó đi”.
Không biết có phải vì ban ngày ngủ nhiều quá không mà buổi tối hắn không sao ngủ được, ngồi dậy định với lấy cốc nước uống, bất chợt hắn thấy thỏi socola bị chảy mà nàng nói lúc trưa. Và hắn chợt nhớ về Lệ nhưng cũng chỉ một thoáng qua rồi lại chìm dần vào giấc ngủ.
Từ nhà hắn trở về, Lệ thấy trong lòng nặng trĩu, tình cảm 4 năm Lệ dành cho hắn, 4 năm im lặng và dõi theo hắn, và Lệ đã khó khăn biết bao khi lấy hết can đảm gửi cho hắn hộp socola trong ngày tình yêu như một thông điệp tình cảm dành cho hắn, và mong hắn sẽ vui và ăn nó. Vậy mà, giờ hắn lại còn không nhớ, lại còn hỏi là socola nào.
Hè năm ấy Lệ quyết định đi du học, lúc Lệ hẹn gặp và nói chuyện này với hắn, hắn cũng chẳng mấy quan tâm vì tối đó hắn có hẹn với nàng, cái cảm giác yêu thương trong hắn dường như đã dành hết cho nàng, và hắn cảm nhận được nàng cũng đang dần đáp lại tấm chân tình của hắn.
Lệ gọi và muốn được cùng hắn đi đâu đó chơi một ngày trước khi lên đường du học, hắn ậm à ậm ù rồi cũng quên mất.
Ngày Lệ lên sân bay, mưa nhiều lắm, hắn tiễn Lệ rồi quay về giữa đêm.
Sáng ấy, thức dậy ngoài cửa sổ nắng đã lên cao, nhưng sao trong hắn trống trải thấy lạ.
Đồng hồ điểm 9 giờ, hắn loay hoay soạn sách vở đi dạy, và phát hiện một bức thư với chỉ vẻn vẹn hai dòng ngắn ngủi, là nét chữ của Lệ.
“Những ngày bên Nguyễn thật vui, Lệ sẽ không quên những gì thuộc về Nguyễn, Lệ yêu Nguyễn. Thật lòng mong Nguyễn bình yên”.
Đọc xong thư của Lệ, hình ảnh người con gái đã luôn bên hắn, chia sẻ nỗi buồn, chia sẻ khó khăn cùng hắn ùa về.
Lệ yêu hắn nhiều thế, vậy mà hắn không nhận ra, hắn mải miết với mối tình đơn phương hư hư ảo ảo với nàng, rồi dường như lầm tưởng với chính tình cảm của hắn, để rồi từ ngày Lệ đi, hắn mới chợt nhận ra, dường như từ lúc nào đó, Lệ đã trở thành một phần trong cuộc sống của hắn. Mải miết với những xúc cảm lẫn lộn, hắn muộn mất giờ giảng.
Tối ấy , nàng ngỏ ý mời hắn về nhà thăm bố mẹ nàng, nàng nhìn sâu vào đôi mắt hắn, vẫn khuôn mặt xinh tươi dịu dàng, đôi mắt biết cười , nàng nói nàng đã yêu hắn mất rồi, nàng muốn bên hắn trong quãng thời gian tiếp theo của nàng.
Cái niềm ao ước bấy lâu của hắn đến rồi, vậy mà hắn lại đột nhiên bỏ đi, không lời chào với nàng.
Giáng sinh năm ấy, hắn nhận được mail từ Quang, nàng và cả mail của Lệ với chỉ ba chữ “Đã bình yên”.
Ngồi trên bục giảng, nhìn những em học trò chạy nhảy ngoài sân giờ giải lao, hắn thấy bầu trời thật đẹp.
Hắn, Quang, nàng và cả Lệ, bốn người trong vòng tròn đuổi bắt của tình yêu nhưng lại không tìm cho nhau được một đáp án tròn trịa, để rồi cuối cùng những mảnh ghép vốn dĩ thuộc về nhau ấy, vẫn phải cứ chạy trốn khi kết quả tưởng chừng đã có. Và bốn người họ không biết cần bao nhiêu thời gian để đối mặt nhưng niềm an ủi bây giờ là tất cả đều đã bình yên.
© Nguyễn Quang Tuyến - blogradio.vn
Xem thêm: Anh đi rồi, để lại sau lưng cả một trời thương
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.


















