Phát thanh xúc cảm của bạn !

Blog Radio 592: Bỗng một ngày người lạ thành thương

2019-04-01 10:05

Tác giả: Diên Vỹ Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Em dùng suốt 10 năm để yêu cậu ấy, trong khi anh lại dùng hơn cả 10 năm chỉ để quên em. Vậy mà, đến cuối cùng, anh vẫn thua như thế này.
***
Bạn thân mến! Trong Blog Radio của tuần trước chúng ta đã đến với phần 1 của truyện ngắn Buông tay người lạ, giữ lấy người thương của tác giả Diên Vỹ. Truyện ngắn kể về tình yêu đầy ngột ngạt của An khi bất chấp cả thanh xuân để ở bên người không yêu mình. Trái tim cô đã lấn át cả lý trí để bên Đông Phương nhưng trái tim Đông Phương lại lựa chọn một hình bóng khác. An đã chạy trốn khỏi chính đám cưới của mình với Đông Phương. Liệu An có quên được tình yêu đau khổ đó và tìm được hạnh phúc mới cho mình? Mời bạn đến với phần 2 của truyện ngắn.


Truyện ngắn: Buông tay người lạ, giữ lấy người thương – Phần 2 (Diên Vỹ)
An nhìn người đàn ông mình yêu đậm sâu suốt bao năm đang vội vã sang đường, nắm chặt lấy tay cô gái từng khiến cô đau lòng đến chẳng thở nổi. Khung cảnh ấy, hóa ra lại chẳng quá đau lòng như cô từng nghĩ, cũng chẳng đủ để khiến cô gục ngã như ngày trước. Thời gian, có đôi khi luôn diệu kỳ như vậy đấy.
- Đi ăn thôi nào! Anh đói rồi. – Một giọng nói quen thuộc cất lên bên cạnh khiến An giật mình. Cô tròn xoe mắt nhìn người đàn ông đang đứng bên cạnh và rất đường hoàng khoác tay lên vai mình. Những giọt nước mắt đọng lại khi nãy cũng bất giác tan đi.
- Sao anh lại đến đây?
- Vì có người đang khóc! – Chàng trai cười cười xoa mái đầu nhỏ của An.
(Tiếp theo phần 1)
1.
An chẳng ngờ người đàn ông “hâm dở” ấy đi cả một chặng đường xa như thế để dẫn minh đi ăn là thật, cho đến khi cả hai ngồi trong một quán lẩu quen thuộc.
- Anh có công việc ở đây sao?
- Không.
- Vậy sao anh lại ở đây?
- Không mệt sao? Nãy giờ hỏi anh bao nhiêu câu như vậy rồi. Chọn món đi! – Phong hất hất cằm, đẩy menu về phía An.
- Như cũ đi ạ!
- Không được, dạ dày em không khỏe. Không được ăn quá cay!
- Vậy anh hỏi em làm gì?
Phong nhún nhún vai, gọi phục vụ rồi chọn một vài món ăn đơn giản. An liếc nhìn anh, phụng phịu khi cuối cùng anh vẫn kiên quyết không chịu gọi cho cô món ăn khoái khẩu.
Nhìn cô bé đối diện đang cau có, chút buồn thương nhàn nhạt khi nãy vẫn còn vương trên nét mặt đã chẳng còn, Phong cảm thấy lòng nhẹ đi đôi chút. Ít ra, đôi mắt kia đã thôi tuyệt vọng như những ngày đầu anh tìm thấy cô. Nhớ lại ngày ấy…
Việt Nam lại đón Phong bằng cái tiết trời ẩm ương như khi anh rời đi. Chỉ mới ba tháng ngắn ngủi mà anh cứ ngỡ như xa lắm. Nơi Phi châu hoang hoải nắng và gió ấy nhuộm đen làn da anh, nhưng đã bù lại cho anh nụ cười bình thản nhất. Những gì đã qua, vậy thì hãy cứ để nó lặng lẽ trôi đi. Bước đi mãi, rồi cũng đến lúc phải dừng lại.
Tiếng điện thoại vang lên khiến Phong giật mình. Ai lại có thể biết chính xác lịch trình của anh như thế này? Lấy điện thoại ra, anh nhếch mép khi thấy tên người gọi...
“Anh hai, chúng ta có thần giao cách cảm phải không?” – Tiếng nói oang oang vọng ra khiến Phong cau mày, phải đưa điện thoại ra xa.
“Muốn nói gì?”
“Không ngờ em bất chợt nhớ đến anh lại gặp được ngay như thế này, cứ nghĩ sẽ lại nghe tiếng thông báo của tổng đài cơ đấy.”
“Bớt dài dòng đi.” – Giọng anh đã thoáng vẻ thiếu kiên nhẫn. Anh biết thằng nhóc này nếu không có chuyện gì “động trời” sẽ không rnh rỗi đến mức nhớ anh rồi gọi đến như thế này. Hơn 25 năm lớn lên bên nhau, nói không hiểu nhau thì thật buồn cười.
“Tối nay tụ tập một bữa đi anh. Đã lâu rồi mọi người chưa gặp nhau.”
“Được rồi!”
Phong cất điện thoại, cảm thấy khó hiểu. Anh biết đã có chuyện xảy ra, chỉ là anh không biết chuyện ấy phức tạp như thế nào. “Đã lâu rồi chưa gặp”, cái cớ lừa trẻ nhỏ như thế mà thằng nhóc này cũng nghĩ ra được thì chắc hẳn nó cũng đang ở trong trạng thái hoảng loạn rồi. Anh nhíu mày, một cảm giác lo lắng bất chợt ập đến. Anh lại lấy ra điện thoại, tìm tên một người, muốn nhấn nút gọi nhưng đến cuối cùng lại thôi. Chắc giờ đây, thế giới của hai người ấy không có chỗ cho những lắng lo của anh đâu.
Nghĩ thế, Phong quyết định về nhà. Anh mệt quá rồi, chuyến bay dài cộng thêm việc lịch trình máy bay bị hoãn lâu tại nơi quá cảnh khiến anh mệt phờ. Trước cứ ngủ một giấc cho lại sức đã.


2.
Tiếng nhạc xập xình khiến Phong cảm thấy không mấy dễ chịu.
Mở cửa phòng, Phong liếc mắt nhìn một lượt, tất cả đều đủ, chỉ thiếu 2 người. Nhận lấy cốc rượu từ tay người bên cạnh, Phong ngồi xuống, đưa mắt nhìn cái gã đã gọi cho mình ban sáng, dùng ánh mắt để hỏi: “Có chuyện gì?”
- Lâu rồi không gặp, mọi người nhớ anh đấy. – Thay vì trả lời anh, cậu ta lại đánh trống lảng rồi gượng cười.
- Lâu? 4 tháng trước ai mới tới nhà tôi ăn nhờ ở đậu hơn cả tuần mới chịu đi? – Phong không thèm tránh né, vạch trần lời nói dối vụng về ấy.
Trước khi cậu ta lại lên tiếng, cánh cửa được mở ra. Phong liếc nhìn sang. Đông Phương? Cậu ta ở đây, vậy cô ấy cũng vậy phải không? Hốt nhiên, anh thấy tim mình chững lại. Phong mỉm cười tự giễu, thì ra lòng anh vẫn chẳng bằng phẳng như anh đã nghĩ.
Gian phòng bất chợt lặng ngắt. Mọi người trở nên lúng túng thấy rõ. Phong lại lần nữa ngẩng lên, dường như không thể nào tin được những gì đang diễn ra.
- Đông Phương? Khánh Linh? – Phong nhìn chằm chằm hai người trước mặt rồi nhìn đến bàn tay đang nắm chặt lấy nhau của họ. Bất giác, anh cảm thấy buồn cười. Chỉ mới 3 tháng mà vật đổi sao dời đến thế này sao?
- Thiên An? – Phong thốt lên tên cô như một câu hỏi, cảm thấy tim mình như đau thắt lại.
- Con bé mất tích rồi, bọn em đã cố nhưng chẳng thể nào tìm ra. – Giọng gã gọi điện thoại lại vang lên, vẻ mặt đầy lo lắng.
Phong cười cười, đặt ly rượu lên bàn, từ từ đứng dậy, vuốt phẳng nếp nhăn trên áo mình rồi tiến lại gần Phương. Mọi người chợt thấy căng thẳng, chỉ những khi thật giận, anh hai mới có vẻ mặt như thế.
“Bốp”
- Món quà này... lớn thật!
Đông Phương ngã vật xuống sàn. Anh hoàn toàn có thể tránh nhưng đã chẳng làm thế. Anh biết, người có lỗi là anh.
- Em xin lỗi! – Khánh Linh lên tiếng, giọng nói sũng nước. Cô biết, xin lỗi là cách tệ nhất lúc này, nhưng ngoài xin lỗi cô chẳng thể làm gì khác.
Phong mở cửa bước ra, chỉ để lại một câu duy nhất cho họ...
- Không đâu, người tổn thương là con bé!
Blog Radio 592: Bỗng một ngày người lạ thành thươ

3.
Bước chân Phong xiêu vẹo trên con đường dài. Anh không say nhưng cảm giác vất vưởng chẳng khác chi người đang trong cơn say mèm. Đã hơn 25 năm họ lớn lên bên nhau. Lũ trẻ trong khu tập thể cũ ngày ấy vẫn xem Phong như anh hai, không chỉ bởi vì anh là người lớn tuổi nhất mà còn vì một lẽ, anh là người có thể bĩnh tĩnh nhất để xử lí mọi phân tranh giữa bọn họ. Sau Phong là Đông Phương, rồi cứ thế theo số tuổi mà sắp xếp. Thiên An là cô bé gái duy nhất trong đám bọn họ. Có lẽ vì lớn lên trong sự bao bọc của những người anh trai như bọn anh mà ngay từ thuở bé, An đã mạnh mẽ và bướng bỉnh không ai bằng. Trẻ con vẫn luôn có những nhận định đặc biệt của riêng mình. Nếu như càng lớn, con người ta càng bị thu hút bởi những người khác phái thì khi còn bé, chúng ta lại luôn mặc định, chỉ cùng phái mới có thể chơi cùng nhau. Vì thế, ngày ấy An luôn bị loại ra khỏi những phi vụ “phá xóm phá làng” của bọn họ. Vậy mà, không một phi vụ nào thiếu mặt cô. Chỉ bởi một điều đơn giản, chỉ cần cô mè nheo cùng Phong thì tất cả đều ổn thỏa.
Ngày ấy, anh che chở cô, tự nhiên như một bản năng, để rồi khi bản năng ấy trở thành thói quen thì cũng là lúc anh nhận ra rằng: ngoài cô, anh chẳng còn có thể che chở cho bất cứ ai khác. Phong biết rằng cô yêu Đông Phương, bất chấp tất cả, như con thiêu thân lao đầu vào lửa, nóng bỏng đau đớn nhưng vẫn mãn nguyện vì ít ra đã từng được gần ánh sáng. Cô lặng lẽ đi bên cuộc đời Phương, còn anh, lại lặng lẽ đi bên cuộc đời cô. Yêu đơn phương một người yêu đơn phương một người khác là một việc đáng thương đến cỡ nào anh biết chứ. Chỉ là, tình yêu, nếu có thể khng chế thì đã không còn là tình yêu nữa rồi.
Rồi họ thông báo kết hôn, anh đau đớn nhưng lại thấy nhẹ nhàng. Ít ra thì cô đã cho anh lí do để dừng lại. Nếu ngày hôm ấy, anh không quá mải mê với những đau thương của chính mình thì đã có thể nhận ra được khóe mi cô có bao nhiêu nặng trĩu.

Blog Radio 592: Bỗng một ngày người lạ thành thươ
4.
An nhẹ kéo chiếc rèm cửa sổ, để những tia nắng mong manh có thể len vào, xua tan đi phần nào cơn gió buốt trong buổi sáng đầu đông nơi xứ biển. Từ bé đến giờ, đây là lần đầu tiên cô quyết định rời xa gia đình, rời xa những điều thân thuộc để đến một vùng đất mới – nơi mà những nỗi đau của cô chỉ còn là hoài niệm.
10 năm đã qua, thật giống như một giấc mộng đêm hè. 10 năm xoay vần với yêu thương để rồi nhận lại tất cả đau thương, sự đánh đổi ấy, khập khiễng biết bao nhiêu. Nhưng, cho đến tận lúc này, cô vẫn không hề hối hận. Con người ta vẫn thường khát khao những gì mà mình không có, để rồi khi ngã thật đau trên chính những khát khao ấy mới nhận ra được rằng: hóa ra điều ấy không dành cho mình. Cái quan trọng ở đây, không phải là thỏa mãn mà là cam tâm. Có cam tâm mới có can đảm để dừng lại.
Tiếng chuông cửa khiến cô ngẩn người. Hơn 2 tháng chuyển đến nơi này, đây là lần đầu tiên có người đến tìm cô.
Cửa mở, cô dường như ngây ra mà nhìn anh, gần như không thể nào tin được.
- Anh hai, sao anh lại biết nơi này? – Cô thảng thốt
- Chẳng phải em từng nói, nếu có một ngày em trốn, em sẽ đến nơi này để trốn sao? Đã quên rồi? – Phong nhìn bờ vai gầy guộc của cô mà thấy đau lòng.
An đứng lặng hồi lâu rồi bất chợt nhào về phía anh, dang tay ôm chặt lấy cổ Phong.
An òa khóc như thuở còn bé dại, chẳng màng đến việc vẫn còn đang đứng ngoài cửa, cũng chẳng màng đến chuyện có người đang nhìn. Phong vuốt ve mái tóc mây mượt mà, ôm cô vào nhà, vừa đi vừa dịu dàng dỗ dành.
- Ngoan nào! Anh ở đây. – Giọng nói ấm áp khiến những nỗi đau tưởng chừng đã lành lại lần nữa rách toạc, đau đến thắt lòng.
- Em ngốc lắm, phải không anh?
- Ừ, cực kì ngốc. – Phong gật đầu thừa nhận, đưa tay lau đi nước mắt trên gương mặt cô. – Nhưng, em lại không hề sai. – Anh tiếp tục bổ sung.
- Khi nào thì anh đi? – An gối đầu lên đùi Phong, mắt vì khóc quá nhiều đã có chút mệt mỏi.
- Công việc của anh có thể tự do về không gian, vì thế em không phải lo.
- Ai rỗi mà lo lắng cho anh. – An bĩu môi, đôi mắt gần như đã nhắm lại hoàn toàn.
Chỉ một lúc sau, anh đã nghe tiếng thở đều đặn của cô. Đưa tay vuốt nhẹ gương mặt nhỏ bé, Phong khẽ khàng thở dài…

Blog Radio 592: Bỗng một ngày người lạ thành thươ
5.
Phong ở lại nơi ấy cùng cô. Đôi khi An cảm thấy ghen tị, người gì mà cứ đi lông bông khắp nơi mà lương vẫn cao như ai, chẳng bù với cô, đầu tắt mặt tối tại bệnh viện, chẳng có bao nhiêu thời gian để nghỉ ngơi.
Cô thừa nhận, từ khi anh xuất hiện, cuộc sống của cô dần trở nên có quy luật hơn. Không còn bỏ bữa thường xuyên, chẳng còn thức khuya dậy trễ. Chỉ là, anh vẫn không thể nào thắng nổi căn bệnh nghiện cafe của cô. Không sáng nào anh không đến lôi cô dậy để chạy bộ cùng anh trên con đường thoảng mùi mặn của gió biển.
Đêm, An trằn trọc, không hiểu sao dạ dày lại đau quá đỗi. Dạ dày của cô không tốt không phải là chuyện mới mẻ gì, nhưng đau như thế này thì là lần đầu tiên. Cô cảm thấy khó thở, cảm giác như suýt ngất đến nơi.
An cố lê người về phía bàn trà, tay với lấy chiếc điện thoại.
“Alô?” – Một lúc lâu sau Phong mới bắt máy, giọng nói mệt mỏi vì ngái ngủ. Anh chỉ mới vừa chợp mắt đây thôi.
“Anh hai…” – An nhận ra, lúc này trong tâm tưởng cô chỉ tồn tại có mỗi tên anh mà thôi.
“An” – Phong gần như bật dậy tức thì khi nghe giọng nói không ra hơi của cô. - “Em thế nào?”
“Em đau quá!”
“Nói chuyện với anh nào!” – Phong vừa khóa cửa, vừa chạy sang nhà cô.
Tất cả những gì An cảm nhận sau đó đều rất nhạt nhòa. Cô chỉ biết anh đã đưa cô đến viện. Thế giới của cô khi ấy chợt trở nên trắng xóa, ngoài hình ảnh và âm thanh của Phong thì không còn lại bất cứ điều gì.
Đến khi cô tỉnh lại thì đã là chiều hôm sau.
- Để xem em còn dám lấy cafe thay nước hay không? – Phong cáu kỉnh lên tiếng khiến An giật thót mình. Sao anh lại dữ như thế?
- Em là bệnh nhân đấy. – An cự nự.
Phong không nói gì nữa, chỉ xoay người ra cửa sổ, chẳng thèm màng tới người khiến người ta điên tiết kia nữa.
- Em xin lỗi. Em sẽ không như thế nữa.
Anh vẫn bất động, quyết định mặc kệ cô.
- Anh hai. – An lại lên tiếng, giọng nói đáng thương hơn gấp bội.
Phong bước đến bên giường cô, đưa tay vuốt lấy sợi tóc vương trên má cô, nhẹ giọng lên tiếng…
- Anh đã rất lo.
Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến hốc mắt An cay xè. Cô biết lần này mình đã khiến anh hoảng sợ rồi.
Đêm khuya, Phong lặng lẽ ngồi bên giường cô, tay nhẹ nhàng chạm đến bờ vai gầy guộc, đáy mắt thoáng vẻ mệt mỏi. Đã có khi anh từng nghĩ, chỉ cần được bên cô, chăm sóc cho cô như thế này là đủ rồi. Vậy mà giờ đây, khi ngồi bên cô như thế này, anh hiểu rằng mình vẫn cần nhiều hơn thế. Không biết thế có gọi là tham lam không, chỉ biết rằng nỗi khao khát ấy cứ như chất gây nghiện, từng chút, từng chút một chiếm lấy anh, khiến anh chẳng thể nào thoát ra nổi.
- Thiên An, cứ như thế này, anh sẽ không ngăn nổi mình mất. Em dùng suốt 10 năm để yêu cậu ấy, trong khi anh lại dùng hơn cả 10 năm chỉ để quên em. Vậy mà, đến cuối cùng, anh vẫn thua như thế này.
Phong sửa lại góc chăn cho cô, ngắm thật lâu khuôn mặt đã khắc rất sâu trong lòng anh đấy rồi đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mềm. Kìm lòng chẳng đặng, Phong cúi xuống. Đến khi gần chạm đến đôi môi hãy còn tái nhợt kia, An bất chợt trở người.
Phong cười khổ, ghét anh đến vậy sao? Khi ngay cả trong vô thức, bản năng của cô vẫn từ chối anh.
Có lẽ vì không gian quá tối nên Phong chẳng thể nào thấy được giọt nước mắt vừa trượt khỏi đôi mi đang nhắm chặt.
- Này! Này! Anh Hai!
Phong giật mình, nhìn cô gái trước mặt đang tròn xoe mắt, vẻ không hài lòng hiện rõ trên khuôn mặt. Phong bật cười.
- Sao nào?
- Sao anh không ăn? Sao lại ngẩn người như thế?
- À, nhớ lại một vài chuyện cũ thôi. – Phong cười cười, cái điệu cười “ngả ngớn” quen thuộc mà mỗi khi thấy là An lại chẳng buồn hỏi thêm điều gì nữa.
Blog Radio 592: Bỗng một ngày người lạ thành thươ

6.
- Em ở đây làm gì? – Phong vừa ra khỏi nhà đã thấy An đứng đấy, trong tay mang theo lỉnh kỉnh đồ đạc.
- Anh đi làm sao? – An tròn mắt hỏi  khi thấy anh mang theo cặp xách.
- Ừ, anh phải ra ngoài.
- Vậy đưa chìa khóa cho em. – An chìa tay ra.
- Làm gì? – Phong đưa tay day day huyệt thái dương, cảm thấy từ khi ra viện, cô bé này càng lúc càng khó chiều.
- Dọn nhà giúp anh, coi như là trả công đi.
Nhìn đôi mắt sáng của cô, Phong biết giờ có từ chối đến mai cũng chẳng được. Mà lúc này anh còn đang vội, nên miễn cưỡng đưa chìa khóa cho cô.
- Đừng để mình mệt quá! – Anh xoa nhẹ mái đầu nhỏ rồi đi thẳng.
Nhìn căn nhà miễn cưỡng có thể gọi là gọn gàng, An khẽ lắc đầu. Đàn ông, dù có ngăn nắp đến đâu cũng chẳng thể bằng phụ nữ. An xắn tay áo lên, bắt đầu công cuộc dọn dẹp.
Phòng làm việc của anh mới đúng là “thiên đường bừa bãi”. Cô khẽ lắc đầu, phân loại rồi sắp xếp lại tất cả. Chợt, một cuốn sổ dày rơi vào tầm mắt cô, An tò mò cầm lấy, lật ra một vài trang đầu tiên.
Cô bật khóc. Nếu như ngày hôm đó những lời anh nói, cô có thể xem như cơn mơ màng của chính mình thì lúc này đây, lại là hiện thực mà chẳng thể nào có thể chối cãi. Cô không biết Phong có thói quen này từ bao giờ. Chỉ biết, ngập đầy cuốn sổ là hình ảnh cô, sinh động trong từng bức vẽ phác họa. Cô cười, cô khóc, cô bướng bỉnh, cô ưu thương... Dường như, anh chưa từng bỏ qua một cảm xúc nào của cô. Đây, có thể xem như là nhật kí của anh không? Nhật kí bằng hình vẽ...
- An, để yên phòng làm việc cho anh! – Phong vội vã quay lại. Anh đang trên đường đi thì chợt nhớ đến cuốn sổ vẫn còn nằm trong phòng nên trở về. Nhưng mà, hình như đã chậm mất rồi. Phong ảo não vò đầu, hơn tất cả sự hoảng hốt khi bị phát hiện là nỗi sợ...
Nếu như thế này, anh sẽ mất cô sao?
- Anh hai. – An lên tiếng, giọng vẫn thoáng chút nức nở
- Ừ?
- Thì ra, kẻ ngốc nhất không phải em, cũng chẳng phải Đông Phương mà chính là anh đấy...
Blog Radio 592: Bỗng một ngày người lạ thành thươ

7.
Phong đi công tác. Đột ngột sau khi An phát hiện ra bí mật của anh. An đã từng nghĩ rằng mình khiến anh khó xử nên Phong mới chọn cách rời đi đột ngột như thế. Anh chỉ để lại cho An lời nhắn qua mảnh giấy nhớ dán ngay cửa ra vào rồi đi. Bất giác, An thấy lòng mình chùn lại mà chẳng hiểu nguyên nhân do đâu.
Những ngày này, An vẫn đi đi về về, một mình như trước kia vẫn thế. Vẫn một mình chuẩn bị bữa tối, một mình ăn rồi dọn dẹp, giải trí bằng đôi ba chương trình nào đó rồi nghỉ ngơi, sáng hôm sau lại bắt đầu vòng quay thường nhật. Vậy mà, vẫn cứ cô đơn đến lạ. An tự hỏi, chỉ bấy nhiêu thời gian thôi, mà Phong đã khiến nhịp sống của cô đổi khác thế sao.
Nhìn căn nhà ngập đầy dáng hình anh, từ chiếc ghế anh vẫn hay ngồi, vừa trò chuyện cùng An, vừa lia tay thoăn thoắt trên bàn phím để hoàn thành công việc; từ chiếc đèn trần anh vừa chọn rồi hì hục thay giúp An. Bỗng nhiên, An thấy nhớ Phong và đáng sợ hơn cả là An nhận ra được, nỗi nhớ này hoàn toàn mang một ý nghĩa khác.
An gọi cho anh, cuộc gọi đầu tiên kể từ ngày khó xử hôm ấy. Thế nhưng, những cuộc gọi của cô như chìm vào lặng thinh, vì anh chẳng nhấc máy. Nghĩ ngợi hồi lâu, An chạy vào phòng, sắp xếp hành lý.
Trở về nơi ở sau một ngày dài bôn ba, Phong có cảm giác như mỗi bộ phận trên cơ thể mình đều trên đà “bãi công”. Đèn đường nhập nhoạng, tạo nên những vệt sáng loang lổ trên đường, hắt lên bóng dáng nhỏ bé…
Khoan đã, Phong khựng lại. Anh cứ đứng lặng hồi lâu như thế, như muốn xác định liệu bản thân có hoa mắt vì quá mệt hay không. Như cảm nhận được ánh nhìn, An ngước lên, mỉm cười khi bắt gặp vẻ hoang mang trên khuôn mặt “ngàn năm chẳng đổi” kia.
An bước từng bước chậm chạp về phía anh, trong khi chính Phong lại chẳng thể kìm được bước chân ngày một gấp gáp của mình.
“Hôn cô ấy thôi! Phải hôn cô ấy! Dù sau đó có xuống địa ngục cũng chẳng sao.” – Dòng suy nghĩ ấy chiếm hết cả tâm trí Phong, khiến đầu óc anh như mụ mị.
Chẳng biết ai là người bắt đầu, chỉ biết khi lấy lại được chút tỉnh tảo, An thấy mình đã nằm trọn trong vòng tay anh. Phong vẫn mải miết hôn lên cơ thể cô. An bất giác khẽ run…
Phong bật cười, tiếng cười trầm thấp khiến tim An say ngất vì quyến rũ. Anh đặt nụ hôn lên trán cô, lên đôi mắt anh vẫn hằng thương nhớ, cọ lên cánh mũi xinh xinh, lên bờ má mềm mại rồi trở về với đôi môi đỏ mọng…
- Được không em? – Anh thì thầm vào tai An.
An nhìn sâu vào mắt Phong, đưa tay vuốt ve khuôn mặt mà cô luôn nghĩ rằng quen thuôc đến chẳng thể quen thuộc hơn. Vậy mà lúc này, những xúc cảm đang chảy tràn trên khuôn mặt anh khiến An bất giác muốn khóc. Cô ôm siết lấy gương mặt ấy, rướn người hôn lên môi anh.
- Được mà! – An thỏ thẻ.
Blog Radio 592: Bỗng một ngày người lạ thành thươ

8
.
- Mẹ ơi!
Tiếng gõ cửa nhè nhẹ cùng giọng nói non nớt của con trẻ khiến Phong choàng tỉnh. Anh ngái ngủ đưa tay cầm chiếc đồng hồ bên cạnh. Đã 7h rồi sao?
Phong duỗi người lần nữa rồi rời khỏi giường, không quên kéo chăn lại giúp vợ, hôn lên trán cô, lên chiếc bụng tròn vo rồi mới ra khỏi phòng. Anh đưa tay ôm lấy con trai...
- Ba ẵm con, để mẹ ngủ thêm lát nữa.
- Ba ơi, chút nữa chú Phương và thím Linh sẽ mang em Thỏ đến phải không? – Cậu nhóc hào hứng hỏi.
- Đúng rồi chàng trai, khi ấy con trông em Thỏ giúp chú thím nhé!
- Yes, sir!
An mở mắt khi cánh cửa vừa đóng, nhẹ mỉm cười khi nghe đoạn hội thoại của hai người đàn ông cô yêu thương.
Lại 5 năm nữa qua đi. Cô đã từng tự hỏi, liệu ngày ấy quyết định của cô có khi nào là sai lầm nữa không? Một lần vấp ngã khiến cô e sợ. Thế nhưng, đến lúc này, những gì cô có thể cảm nhận chỉ có hạnh phúc và mãn nguyện. Bên Phong, cô mới hiểu, trên đời này, hóa ra vẫn tồn tại một loại tình yêu vị tha và bao dung như thế. 25 năm bên nhau, 3 năm dành cho những ngập ngừng rồi 4 năm vợ chồng, nhiều khi anh đã đùa với cô rằng, họ đã bên nhau hơn nửa đời người. Năm tháng ấm êm, đời người hóa ra cũng chỉ cần như thế.
Thời con gái ai cũng có thói quen nhìn những người phụ nữ xung quanh mình rồi vẩn vơ tự hỏi: Cuộc đời người phụ nữ, lẽ nào chỉ quẩn quanh với việc lo chồng, chăm con? Thế nhưng, đến một lúc nào đó, sau bao chênh vênh và vấp váp thì mới chợt hiểu ra rằng, hóa ra cái tưởng chừng như “quẩn quanh” ấy lại là hạnh phúc.

Blog Radio 592: Bỗng một ngày người lạ thành thươ
Với cô, anh không chỉ là chồng, mà còn là người yêu, người thương. Họ đã bên đời nhau quá lâu mới nhận ra được nhau, vì vậy, hạnh phúc lúc này mới trở nên thiêng liêng như thế.
Nhìn hai cha con đang cùng nhau chơi bóng dưới sân, An cảm thấy biết ơn, biết ơn tất cả, biết ơn những gì đã qua, biết ơn cả những tổn thương ngày ấy... Bởi tất cả những điều ấy đã mang đến cho cô, anh – người thương của ngày hôm nay.
(Hết)
© Diên Vỹ - blogradio.vn
Giọng đọc: Hà Diễm
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang
 
Mời bạn xem thêm tại:
 

Diên Vỹ

Khi sống cùng câu chữ, tôi nhận ra nhiều nhân cách khác của chính mình: Mộc hơn, dịu hơn nhưng cũng không kém phần cuồng dã và hoang hoải...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mệt rồi, chỉ muốn bước thật chậm để tìm về với bình yên (Cafe Vlog)

Mệt rồi, chỉ muốn bước thật chậm để tìm về với bình yên (Cafe Vlog)

Bình yên là khi mỗi sáng thức giấc không phải tính toán, tị hiềm, không phải khoác một chiếc mặt nạ mệt nhoài để nhìn cuộc sống. Bạn thức dậy sớm một chút, đọc một cuốn sách, ngắm nhìn dòng người tấp nập trên phố, cảm thấy tâm hồn rạo rực âm thanh của cuộc sống.

Nơi ấy đã dạy ta cách trưởng thành

Nơi ấy đã dạy ta cách trưởng thành

Người ta vẫn tìm ra rất nhiều lý do để yêu một thành phố. Đôi khi là vì ở đó có một người đã khiến ta mỉm cười, có một ngày khiến ta bỗng thấy cuộc đời quá dịu dàng hay chỉ là nơi ấy đã giúp ta tự tin hơn khi bước vào con đường trưởng thành lắm chông gai.

Thì ra cảm giác cô đơn giữa chốn đông người thật tệ

Thì ra cảm giác cô đơn giữa chốn đông người thật tệ

Những năm tháng 28 tuổi như ngày hôm nay, mình vẫn là một kẻ cô đơn trong thành phố đông dân này. Bạn bè cứ bảo mình kén, bố mẹ cứ giục sao mãi chẳng thấy đưa người thương về, còn mình thì vẫn lẩn thẩn đi về một mình. Đó là cô đơn? Thế với bạn, cô đơn là gì?

Hành trang quan trọng nhất của cuộc đời chính là trái tim yêu thương

Hành trang quan trọng nhất của cuộc đời chính là trái tim yêu thương

Người ta vẫn nói dài nhất là cuộc đời, nhưng ngắn nhất cũng là cuộc đời. 60 năm, 70 năm hay hơn 100 năm đi chăng nữa, liệu có mấy ai dám tự tin nói rằng mình sống tốt mỗi ngày, rằng mình không làm điều gì hổ thẹn với lương tâm.

Giá có thể trốn phố về quê

Giá có thể trốn phố về quê

Lớn lên, tôi đi suốt chiều dài đất nước, đi qua những thành phố lung linh ánh đèn, chẳng ở đâu và ở đâu kiếm được một miếng cơm nắm muối vừng đủ vị và ngọt ngào như miếng cơm nắm muối vừng của bà tôi năm nào.

Blog Radio 604: Gặp được người, năm tháng hóa an yên (Phần 1)

Blog Radio 604: Gặp được người, năm tháng hóa an yên (Phần 1)

Sau những tháng năm chùn chân mỏi gối vì phải bước đi một mình, đến một lúc nào đó ta sẽ dừng lại bên một người, người mà khi ta bên cạnh sẽ cảm nhận được hai chữ “bình yên”.

Chữ người tử tù (Nguyễn Tuân): Đọc truyện và phân tích

Chữ người tử tù (Nguyễn Tuân): Đọc truyện và phân tích

Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân: Một văn phẩm gần đạt đến sự hoàn thiện, hoàn mỹ.

Tôi sẽ đợi đến khi em hết thích cô đơn

Tôi sẽ đợi đến khi em hết thích cô đơn

Em yêu thích sự cô đơn như vậy, liệu có thể cũng yêu tôi như cách em yêu chúng không? Hay em cứ mãi thích một mình như thế còn để tôi yêu em, yêu luôn sự cô đơn của em.

9 lời khuyên quý của Gia Cát Lượng về 'tu thân lập chí' nên ghi nhớ cả đời

9 lời khuyên quý của Gia Cát Lượng về 'tu thân lập chí' nên ghi nhớ cả đời

Không chỉ là nhà quân sự đầy mưu lược, nhà tiên tri tài ba, Gia Cát Khổng Minh còn là một bậc danh sĩ thông kim bác cổ với những lời khuyên giá trị cho hậu thế nghìn năm.

Tuổi 24 và những trăn trở về cuộc đời

Tuổi 24 và những trăn trở về cuộc đời

Có lẽ tuổi 24 không phải thời điểm hoàn hảo nhất để tôi tạo nên cú chạy đà lý tưởng cho tương lai nhưng cũng không phải đã quá muộn để bắt đầu thức tỉnh khỏi những mê muội của chính mình.

back to top