Phát thanh xúc cảm của bạn !

Xúc động với bức thư mẹ gửi con gái nhỏ

2019-03-24 01:31

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

Đó là những dòng thư xúc động của một người mẹ có nickname Lynh Ruby gửi con gái. Được biết, chị là một hoạ sĩ trẻ, từng bị hiếm muộn, lấy chồng sau gần 3 năm mới có con. Nếu đã từng làm mẹ, hẳn chẳng ai có thể quên được giây phút chào đón con ra đời. Với những người phụ nữ từng rơi vào trường hợp hiếm muộn, khoảnh khắc đó lại càng trở nên thiêng liêng, kỳ diệu hơn.

Được viết bởi cảm xúc chân thành, bức thư đã làm lay động trái tim nhiều người. Hầu hết những lời bình luận để lại đều bày tỏ sự cảm phục, yêu mến và trân trọng tình yêu ngọt ngào, bao la của người mẹ dành cho đứa con gái bé bỏng của mình. Sau đây là nội dung bức thư:

Chào con gái,

Khi mầm sống mới lớn dần trong cơ thể mẹ, mẹ hạnh phúc khôn nguôi sau một thời gian dài mòn mỏi ngóng tin con, giờ đây mẹ nghe được tiếng trái tim con đập hối hả và mong manh.

Là con gái đầu lòng của mẹ, mẹ đã tự nhủ mẹ thành công nhất vì cuộc đời mẹ có con gái. Không giống các gia đình khác, luôn thèm khát một cậu con trai, mẹ thích con là con gái, vì mẹ thích được tết cho con những kiểu tóc lạ, mẹ thích làm cho con những bộ váy xinh, thích con là người mẫu độc quyền để mẹ thỏa sức sáng tạo.

Ngày đầu tiên của khoảnh khắc ta gặp nhau, trong sự mệt mỏi của cơ thể, mẹ thấy được niềm hạnh phúc ánh lên từ hình hài bé nhỏ bên mình, mẹ ngắm đôi lông mày lá liễu, hàng mi cong và mỏng như tơ, làn da tráng qua khuôn mặt như một màn sương, mũi con cao cao và cái môi cong cong đang thiếp đi trong giấc ngủ ngọt ngào. Bất giác, hạnh phúc òa đến như một phép nhiệm màu.


Con sinh ra vào tháng 11 khi mà trời đã se lạnh và chuẩn bị vào một mùa đông khắc nghiệt của miền Bắc. Mẹ thương con gái còn quá nhỏ bé để đương đầu với thử thách này, mẹ ước mình biến thành một hiệp sỹ để bảo vệ và che chở cho con.

Từ ngày con đến bên mẹ, mẹ đã không còn là 1 đứa con gái lười biếng, ngủ nướng đến tận 9-10 giờ sáng nữa. Lần đầu tiên mẹ biết thức dậy hàng chục lần trong đêm, nén cơn đau để giữ giấc ngủ con say nồng.

Mẹ không có thói quen đắp chăn chung với con vì mẹ sợ mẹ vô tâm, kéo chăn sẽ làm con nghẹt thở. Mẹ đặt con nằm cách mẹ một chút và đắp lên người con các loại chăn quấn khác nhau để đảm bảo con vẫn đủ ấm.

Một đêm như bao đêm, ngắm con ngủ ngon lành mẹ chợt nhận ra những chiếc chăn con đang đắp dường như trở nên quá đơn điệu, nó hời hợt và thiếu một tâm hồn. Mẹ đã trăn trở và thao thức suốt đêm để biến chiếc chăn ấy thành một người bạn thân thiết với con,vừa đủ mềm mại để sưởi ấm trái tim nhỏ bé của mẹ. Ngày con gần đủ tuổi mẹ đã vui sướng biết nhường nào, mẹ nhảy lên và ôm chặt lấy con vì mẹ đã thành công sau rất nhiều lần thất bại. Mẹ đã tạo hình được chú bò sữa đáng yêu. Mẹ đã có thể tặng con một người bạn nhỏ, mẹ đã có thể yên tâm khi đêm đông tràn về.

Đến hẹn lại lên, mụ Đông ngày nào lại lừ lừ tiến tới, mụ khoác lên những cành cây sự chết chóc và khô cằn, mụ rít lên từng tiếng cồn cào, mụ làm bầu trời xanh xám xịt, mụ làm cho đêm đông buốt lạnh, mụ lướt qua hàng trăm mái nhà có trẻ con và gieo giắc những cơn ho, sốt, đau họng trong đó có con. Tất cả trẻ con đều ghét mụ.

Vậy là, không giống mùa đông trước, mẹ không cùng con trốn chạy mụ nữa. Mẹ đã biến mình từ một họa sỹ thành một hiệp sỹ. Mẹ trao cho con một thứ vũ khí sắc bén để con chống lại mụ Đông già quái ác đó. Con ạ, đó là một thứ vũ khí đặc biệt vì nó được tôi luyện từ tình yêu của mẹ giành cho con, từ đam mê nghệ thuật cháy bỏng và từ tuổi thơ đầy gian khó của mẹ. Mẹ may cho con chiếc chăn ấm hình con bò là con vật đầu tiên con biết và nó sẽ giúp con rất nhiều trong thời gian sắp tới.

Con gái, thế giới này chào đón con là một thành viên, con sẽ là một đứa trẻ, một thiếu nữ, một người đàn bà rồi thành một bà lão. Là con người con sẽ trải qua những hỉ nộ ái ố. Mẹ không thể chỉ mang đến cho con những niềm vui mà ngăn những nỗi buồn. Mẹ cũng không thể chỉ mang đến cho con tình yêu mà ngăn những giận hờn. Nhưng mẹ hứa trang bị cho con thứ vũ khí sắc bén nhất để những đêm đông, con biến thành chiến binh xinh đẹp dẹp tan mụ đông lạnh giá, những ngày nắng, chiến binh của mẹ trở về bầu bạn với bé bò xinh xắn này.

Mẹ không có sức mạnh để bao bọc con mãi mãi, con hãy nhớ luôn đứng trên đôi chân của mình nhé - CHIẾN BINH, ngày hôm nay mẹ tặng con một người bạn, ngày mai có thể tặng con thêm một người bạn nữa, rồi người bạn nữa nhưng hơn tất cả mẹ muốn " TẶNG CON GIẤC MƠ CỦA MẸ"

Mẹ của con

Bạn thân mến, bạn vừa lắng nghe bức thư rất xúc động của bà mẹ gửi cho cô con gái nhỏ bé của mình. Bất cứ bà mẹ nào cũng đều mơ giấc mơ riêng cho con gái của mình, và Lynh Ruby cũng vậy, đó là điều tuyệt vời nhất mà người mẹ sẵn sàng dành cho con gái mình.

Tất cả chúng ta cũng đều là những người con, và rồi sẽ là những người bố, người mẹ. Chúng ta cũng từng nhận được tình yêu thương của bố mẹ và rồi chúng ta lại dành tình yêu ấy cho con cái mình. Đó chính là gia đình, là sự tiếp nối của yêu thương. Hà Diễm cùng nhóm sản xuất mong bạn, tất cả chúng ta sẽ luôn được yêu thương như thế, bạn nhé.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Đừng đánh đổi thanh xuân vì bất cứ ai

Replay Blog Radio: Đừng đánh đổi thanh xuân vì bất cứ ai

Ai cũng có cho mình một tuổi thanh xuân duy nhất. Đừng trao nó vào tay ai cả, dù là người yêu mình hay người mình thương. Bởi lẽ tuổi thanh xuân ấy sẽ chết nếu nó rơi khỏi chính tay người nắm giữ.

Blog Radio 704: Chỉ tại thời gian quá thật thà

Blog Radio 704: Chỉ tại thời gian quá thật thà

Thời gian, dài hay ngắn, đáng trân trọng hay không cũng như nhau cả thôi, đó là đối với một người đã dành ra rất nhiều năm tháng và đổi lại sự trống rỗng.

Replay Blog Radio: Anh không phải là người duy nhất đợi em

Replay Blog Radio: Anh không phải là người duy nhất đợi em

Nếu bây giờ chúng tôi cứ bước đi mãi về phía trước là có thể bỏ lại tất cả ở phía sau. Thì ra, chẳng có ai mãi đứng một chỗ để đợi chờ. Có thể trong cuộc đời này, anh không phải là người duy nhất đợi em, nhưng lại là người khiến em phải ghi nhớ nhất...

Thuê bao không liên lạc được

Thuê bao không liên lạc được

Người ta hay ví phụ nữ là những bông hoa, mà theo Hải nếu Hương là loài hoa giấy mỏng manh dịu dàng, thì Vân lại là loài xương rồng đầy gai nhọn sắc, nhưng anh đã nhìn cô cảm mến hơn nhiều khi chính anh biết được hai việc rất nhỏ về cô.

Đừng lựa chọn an nhàn khi còn trẻ

Đừng lựa chọn an nhàn khi còn trẻ

Mọi nỗ lực của chúng ta điều mang một ý nghĩa trong cuộc đời. Nếu nó không tạo ra trái ngọt thì cũng là sự vươn sâu của gốc rễ. Từ từ từng chút một.

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ

Chàng trai à, chỉ còn vỏn vẹn 3 tháng cuối để chúng ta bên nhau, hãy tiếp tục phấn đấu vì mong muốn được cứu người mà cậu hằng mong ước, tớ cũng cố gắng vì mục tiêu riêng của mình. Hãy cứ yên tâm, chỉ cần cậu quay đầu lại sẽ thấy một người luôn âm thầm ủng hộ cậu hệt như cái cách tớ lặng lẽ bước sau lưng cậu trên sân trường. Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu vì đã khiến thanh xuân của tớ thêm đẹp đẽ. Cảm ơn vì đã trở thành một phần thanh xuân của tớ.

Replay Blog Radio: Anh có bằng lòng với một trái tim mang nhiều vết xước?

Replay Blog Radio: Anh có bằng lòng với một trái tim mang nhiều vết xước?

Sau một lần yêu thương nhiều đau đớn và mất mát, em đã khép chặt lòng mình để rồi từ đó không yêu thêm một người nào khác. Em lạnh lùng hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng từ sâu thẳm trong lòng em, em biết chính mình cô đơn nhiều lắm.

Replay Blog Radio: Chúng ta vì điều gì mà phải xa nhau?

Replay Blog Radio: Chúng ta vì điều gì mà phải xa nhau?

Hôm nay em nhớ anh! Em đã suy nghĩ thật nhiều. Vì điều gì mà chúng ta xa nhau?

Blog Radio 703: Nửa là tri kỷ, nửa là tình yêu

Blog Radio 703: Nửa là tri kỷ, nửa là tình yêu

Có lẽ chúng ta ai cũng từng trải qua một mối quan hệ mập mờ, là thích nhưng chưa phải tình yêu. Hai người không phải tình nhân nhưng càng không phải bạn bè. Cứ như mượn nhau chốc lát trong những thoáng cô đơn để có người cùng mình cà phê, dạo phố, tâm sự chuyện đời.

Có một người luôn chờ đợi cậu

Có một người luôn chờ đợi cậu

Huyên im lặng. Cậu hiểu lúc này trong lòng Phương đang chất chứa những gì. Có lẽ cô bạn đã nhớ nơi mình đã từng sống 16 năm, nhưng lại cảm thấy hoang hoải khi không còn điều gì níu kéo ở nơi đó. Một điều gì thiêng liêng như gia đình, như tình cảm. Nỗi sợ liệu 5 năm, 10 năm nữa trở về Hải Phòng, từ chỗ thân quen, những cảm giác trong lòng cô có thay đổi trở thành xa lạ? Trong khoảnh khắc, Huyên muốn cho Phương biết Hải Phòng vẫn còn một điều níu kéo cô bạn, khiến cô bạn thấy an tâm hơn khi nghĩ về Hải Phòng của cô.

back to top