Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có ai đó đã bị bỏ quên bên rìa cuộc sống của anh

2019-03-19 09:36

Tác giả: Trương Mỹ Ngọc Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Tôi để lại xấp giấy bản thảo truyện ngắn “Có ai đó đã bị bỏ quên bên kia quả đồi” cho anh ấy, rồi quay lưng đi thật nhanh. Như thể, nếu tôi chậm một chút thì sự cô độc và lẻ loi của anh ấy sẽ níu trái tim tôi quay lại…
 
***
 
Bạn thân mến! Yêu một người vô tâm là lúc nào mình cũng cảm thấy mình như vô hình trong cuộc sống của họ. Họ tìm đến mình mỗi khi cần an ủi, cần ai đó nhắn tin hỏi han, chúc ngủ ngon mỗi tối. Họ cần một người lắng nghe những mảnh vụn lạo xạo không đầu không cuối trong cuộc sống bề bộn của họ. Nhưng họ chưa bao giờ dành cho chúng ta chỉ một phút để lắng nghe xem chúng ta cần gì, nghĩ gì, cảm thấy thế nào. Giữa ta và họ là một mối quan hệ có thể gọi tên, cũng có thể là mối quan hệ lưng chừng, lơ lửng. Yêu một người vô tâm là như vậy đấy! Trong chương trình của tuần này mời bạn lắng nghe tâm sự của một cô gái đang trong mối quan hệ ngột ngạt không lối thoát. Lá thư được gửi đến từ bạn Trương Mỹ Ngọc.
 
Có ai đó đã bị bỏ quên bên rìa cuộc sống của anh
 
Chúng tôi đã không còn ở cạnh nhau.
 
Tôi bỏ đi trong một chiều mưa buồn, ngay tại nơi tôi và anh ấy vẫn hay ngồi từ buổi hẹn hò đầu tiên, vậy mà anh ấy vẫn không hề hay biết…
 
Ai đó đã bảo tôi rằng yêu một người vô tâm nghĩa là bản thân cần phải có rất nhiều can đảm để chống chọi với những nỗi chạnh lòng. Tôi luôn nghĩ tôi là một người can đảm, mạnh mẽ, luôn nghĩ rằng rồi sẽ cảm hóa được tính vô tâm của anh ấy, hoặc là sẽ thích nghi được với sự vô tâm ấy. Nhưng rốt cuộc thì tôi vẫn như một chú mèo con đi lạc, lầm lũi giữa mối tình lơ lửng này.
 
Bất kỳ sự lửng lơ nào cũng tạo thành một nỗi mong mỏi đến nhọc lòng, và mối quan hệ giữa chúng tôi cũng vậy. Giống như là, một ngày anh ấy cô đơn vì luôn phải chạy xe một mình, anh ấy cần một người ngồi sau xe líu lo những chuyện mà có thể anh ấy chưa bao giờ để tâm tới, hoặc lúc ấy, tâm trí anh ấy vẫn đang bỏ quên ở một chốn đông người nào đó, trong một ánh nhìn miên man nào đó, chẳng thể thoát ra. Tôi như một kẻ ngồi sau xe yên phận và ngoan ngoãn, vẫn ghì chặt vòng tay nhỏ, dù biết sẽ dư thừa…
 
Giống như là, anh ấy cần một người để chúc ngủ ngon mỗi tối, dù chẳng cần bận tâm xem người đó ngủ có ngon hay không, đôi khi, chúng ta cần một người ở bên cho cuộc sống mình đỡ vô vị, đỡ cô đơn. Đôi khi chúng ta cần một người ở bên, dù sự hiện diện của họ không có ý nghĩa gì cả…
 
Nhưng, tại sao người đó lại là tôi?
 
Đó là câu hỏi đầu tiên mà tôi hỏi anh ấy trong nước mắt, và cũng là câu hỏi đầu tiên tôi không mong bất cứ câu trả lời nào cho mình, dù đôi khi hợp lý…
 
Vẫn nhớ cái lần tôi ngồi cùng anh ấy trên xe bus, mắt tôi lơ đãng nhìn ra cửa sổ, dán vào những hạt mưa tí tách rơi, anh ấy vẫn mải mê với chiếc điện thoại trên tay. Tôi không biết đằng sau màn hình là một thế giới như thế nào, nhưng tôi nghe lòng mình hẫng đi một nhịp…
 
Lại chợt nhớ những cuộc trò chuyện không ăn nhập vào đâu giữa hai chúng tôi trong mối quan hệ lửng lơ này. Khi một người đang say sưa kể về những mong mỏi giản đơn, thì một người lại hào hứng nói về những điều cực kỳ khó hiểu, anh ấy kể về những ngôn ngữ lập trình, mã code và những điều anh ấy tự hào về bản thân. Còn tôi kể về chuyện một cô gái bị bỏ quên sau quả đồi trên ngọn núi bởi vì chàng trai đang mải mê đi tìm một cái gì đó trong một tác phẩm nào đó mà tôi vừa nghĩ ra ý tưởng của riêng mình. Chúng tôi chưa bao giờ nhìn về một phía cùng nhau, hoặc nếu có, chỉ là tôi đang mải đuổi theo cuộc hành trình của anh ấy.
 

 
Cũng cái hôm ngồi trên xe bus đó, lại là lần cuối cùng chúng tôi nhìn về một hướng cùng nhau. Tôi chỉ những hạt mưa ngoài kia, hỏi anh ấy rằng “những hạt mưa kia có bao giờ chạm đất không, anh?”, anh ấy thoáng rời mắt khỏi điện thoại, nhìn theo ánh mắt tôi, gật đầu bảo có, rồi lại lơ đãng nhìn vào một khoảng không nào đó, sau cùng kết thúc điểm nhìn của mình ở màn hình điện thoại. Tôi cười, xót xa: “Những hạt mưa kia sẽ không bao giờ chạm đất đâu”, anh ấy hỏi vì sao, tôi trả lời, giọng nghẹn lại: “Bởi vì mặt đất kia chưa bao giờ đón nhận chúng”…
 
Trong giây phút nào đó, tôi thấy mắt anh ấy thoáng buồn.
 
Trong giây phút nào đó, tôi thấy lòng mình như đứt ra thành từng mảnh.
 
Và tôi quyết định đặt dấu chấm cho mối quan hệ lửng lơ này, bằng cách bỏ đi…
 
Tôi để lại xấp giấy bản thảo truyện ngắn “Có ai đó đã bị bỏ quên bên kia quả đồi” cho anh ấy, rồi quay lưng đi thật nhanh. Như thể, nếu tôi chậm một chút thì sự cô độc và lẻ loi của anh ấy sẽ níu trái tim tôi quay lại…
 
Như thể, chỉ cần ngoái đầu lại tôi sẽ đánh rơi hết tất cả dũng khí của mình…
 
Nhưng nếu không như vậy, tôi còn biết làm gì hơn?
 
© Trương Mỹ Ngọc – blogradio.vn
 
Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Trương Mỹ Ngọc

"Chỉ là một cánh chim trời bay qua những mùa nông nổi gió"

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Giới thiệu tiểu thuyết Diên Hi Công Lược và các nhân vật chính

Giới thiệu tiểu thuyết Diên Hi Công Lược và các nhân vật chính

Tiểu thuyết Diên Hi Công Lược, phiên bản chuyển thể phát thanh sắp có mặt tại blogradio.vn

Reply 2009: Tôi viết nỗi đau lên cát – phần 1 (Blog Radio 236)

Reply 2009: Tôi viết nỗi đau lên cát – phần 1 (Blog Radio 236)

Tôi từng nghĩ mình là kẻ hạnh phúc nhất trên thế gian này khi có một người yêu thương mình như thế, nhưng...

Nếu có con gái, hãy nói với con những điều này ba nhé!

Nếu có con gái, hãy nói với con những điều này ba nhé!

Có con gái quả là một điều tuyệt vời đối với bất kỳ ông bố nào, bởi người ta thường nói, “con gái chính là mối tình đầu kiếp trước của cha” chính vì thế cũng dễ hiểu vì sao con gái và cha thường vô cùng thân thiết.

Ai có 5 đặc điểm này hậu vận không là tỷ phú cũng giàu sang viên mãn hết đời

Ai có 5 đặc điểm này hậu vận không là tỷ phú cũng giàu sang viên mãn hết đời

Theo các chuyên gia nhân tướng học, chỉ cần nhìn vào tướng mạo của một người cũng có thể đoán được ít nhiều về số mệnh cũng như sự giàu có trong tương lai của anh ta.

Thương một người là khi...

Thương một người là khi...

Cảm giác thương một người dù biết người đó không thể thương mình là một cảm giác cực kì ngu ngốc. Biết là ngu ngốc nhưng bản thân là chẳng thể dừng.

Em không thể cứ mãi đứng chờ anh quay đầu lại được đâu

Em không thể cứ mãi đứng chờ anh quay đầu lại được đâu

Có những mối quan hệ cũng giống như tấm kính, thà ngồi yên nhìn nó vỡ. còn hơn nhặt lại những mảnh vỡ để tự làm đau mình.

Vì sao người lương thiện hay gặp nỗi buồn và trắc trở?

Vì sao người lương thiện hay gặp nỗi buồn và trắc trở?

Bởi vì nội tâm của tôi chứa những điều ác, nên tôi mới cảm thấy nhiều đau khổ đến thế. Nếu nội tâm của tôi không ác, sao tôi có thể khổ chứ?

Cha nói với con gái 10 bí mật của tình yêu…

Cha nói với con gái 10 bí mật của tình yêu…

Không có ai yêu thương con bằng cha mẹ và tình yêu đó thật ngọt ngào biết bao. Người vẫn luôn mong chúng ta tốt hơn từng ngày, mong chúng ta thật sự trưởng thành và mạnh mẽ hơn trong cuộc sống...

Nhận diện người phụ nữ có phúc khí trời sinh, cả đời an nhàn

Nhận diện người phụ nữ có phúc khí trời sinh, cả đời an nhàn

Người có giọng nói nhẹ nhàng đa phần đều dịu dàng, hiền lành, biết cách lắng nghe nên dễ dàng chinh phục được trái tim đàn ông, trở thành tri kỷ của họ.

Bình tĩnh đi rồi mọi chuyện sẽ ổn cả

Bình tĩnh đi rồi mọi chuyện sẽ ổn cả

Khó khăn không đáng sợ, đáng sợ là chúng ta không vượt qua nổi chính mình.

back to top