Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cái giá của trưởng thành là những ngày chênh vênh

2017-11-29 01:30

Tác giả: Mộc Hiên Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Cả tuổi trẻ loay hoay tìm kiếm một con đường thẳng tắp đi đến đích điểm cuối cùng mang tên lớn lên và trưởng thành. Ấy vậy mà tuổi trẻ lại ngông cuồng lắm, luôn làm theo chủ ý của mình một cách không kiểm soát. Để rồi lộ trình bị đảo lộn hoàn toàn, cô đơn cũng vì thế mà hiện diện trong từng khoảnh khắc cuộc đời họ như một chuyện hiển nhiên bất đắc dĩ.


***

Sự trưởng thành của một con người không bao giờ tránh khỏi được việc phải đối diện với nỗi cô đơn. Khi phải học cách chấp nhận việc ở một mình giữa căn phòng vắng lặng, học cách tự mình xoa dịu lấy mình vì những nỗi sợ hãi bủa vây hằng đêm tối thì đôi tay mới bắt đầu trở nên run rẩy tìm mọi cách bám trụ vào nguồn sống cuối cùng, không thể gục ngã, nhất định không thể gục ngã. Đã tự trấn an mình như thế rất nhiều lần, và dường như nó đã trở thành một điệp khúc mỗi khi bản thân tôi bị cô độc.

Đi hơn một phần ba đời người, mấu chốt của việc trưởng thành tôi vẫn không tài nào sáng tỏ. Tại sao con người ta lại thường có cảm giác một mình giữa mênh mang vũ trụ? Trong khi xung quanh họ thì biết bao con người đang xoay vòng tồn tại. Và phải chăng một khi con người muốn trưởng thành, thì chắc chắn phải nếm qua mùi vị của nỗi cô đơn một cách độc lập? Có lẽ khi đi qua một ngày nắng, ta mới thấm thía được sự mát mẻ mà một cơn mưa bất chợt mang lại. Và cũng có lẽ khi đi qua những ngày tuổi trẻ ngông nghênh, ta mới bắt đầu cảm thấy chênh vênh giữa tất cả mọi thứ, không một lối thoát nào có thể thoát ra được.
Cái giá của trưởng thành là những ngày chênh vênh

Thở dài một cái mới phát hiện ra bản thân đã bất lực nhiều đến mức nào từ trước cho đến giờ. Ngay từ lúc bắt đầu biết vấn vương một người, biết vì nụ cười của ai đó mà rụng rời tâm can, biết nhói đau vì cái siết tay không bao giờ dành cho mình. Hóa ra không phải bị cả thế giới bỏ rơi mới gọi là cô đơn, mà chỉ cần một người không xem ta là gì trong mắt, thì cũng đủ mang lại cho ta cảm giác cô đơn đến kiệt cùng.

Cả tuổi trẻ loay hoay tìm kiếm một con đường thẳng tắp đi đến đích điểm cuối cùng mang tên lớn lên và trưởng thành. Ấy vậy mà tuổi trẻ lại ngông cuồng lắm, luôn làm theo chủ ý của mình một cách không kiểm soát. Để rồi lộ trình bị đảo lộn hoàn toàn, cô đơn cũng vì thế mà hiện diện trong từng khoảnh khắc cuộc đời họ như một chuyện hiển nhiên bất đắc dĩ.

Từng giây trôi qua với nỗi cô đơn riêng lẻ, để từng giờ lại lặng lẽ gậm nhấm sự cô đơn. Có lẽ cái giá của sự trưởng thành chính là trải qua sự cô đơn, sống và tồn tại cùng nỗi cô đơn. Và chắc có lẽ cái giá của những cô đơn quanh quẩn hằng ngày, hằng đêm, chính là cảm giác một mình một bóng lạc lõng giữa những vô trùng của quên và nhớ, giữa trưởng thành lẫn đơn độc đơn côi.

© Mộc Hiên – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Biên tập: Hằng Nga
Sản xuất và minh họa: Tuấn Anh

Mộc Hiên

Ai rồi cũng sẽ là quá khứ của một người...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chúng ta đều mất đi thứ mình từng may mắn có được

Chúng ta đều mất đi thứ mình từng may mắn có được

Ở kiếp này chúng ta biết nhau, có đôi lần bỏ lỡ nhau, vậy mong kiếp sau ta vẫn có thể gặp nhau dù ở vị trí nào thì nhất định hãy gặp lại nhau anh nhé. Em thương anh, thương người mà em thích, thương người mà em chưa một lần gặp mặt.

Blog Radio 727: Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhé!

Blog Radio 727: Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhé!

Có những lời hứa giống như cánh hoa rơi trong chiều vỡ đôi, mùa hoa xưa tan, những cánh hoa tàn nhưng rồi năm sau xuân về hoa sẽ nở. Tình yêu cũng như vậy, có những mối duyên lỡ như cánh hoa tàn nhưng rồi ta luôn tìm thấy một mùa hoa khác.

Từ bây giờ em sẽ sống vì em

Từ bây giờ em sẽ sống vì em

Có những người vì quá yêu ai đó mà quên mất bản thân mình. Tình yêu phải lớn đến mức nào mới có thể bên một người không yêu mình suốt 7 năm trời mà không đòi hỏi gì. Cho đến khi kết thúc, cả thế giới dường như sụp đổ.

Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình

Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình

Chúng ta rất giỏi an ủi người khác nhưng lại luôn bỏ mặc nỗi buồn của chính mình. Chúng ta phủ nhận cảm xúc của bản thân, gạt phăng nỗi buồn sang một bên. Điều đó chỉ khiến bạn cảm thấy bứt rứt khó chịu, không sao thoải mái được. Vậy có nên chăng một lần thử chấp nhận nỗi buồn, dỗ dành và xoa dịu nó.

Blog Radio 726: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Blog Radio 726: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Có những người đã lìa xa cuộc đời mà “niệm” vẫn chưa tan. Niệm khiến người ta luyến lưu, tiếc nuối những điều chưa trọn vẹn.

Replay Blog Radio: Lặng yên ta bên nhau

Replay Blog Radio: Lặng yên ta bên nhau

Giữa bộn bề lo toan vất vả của cuộc sống này, mong bạn hãy lặng yên để lắng nghe tiếng đời vọng lại trong tâm hồn mình và bạn sẽ có thêm niềm tin yêu bước tiếp hành trình mà bạn lựa chọn. Bởi hạnh phúc đơn giản đến từ những khoảng khắc lặng yên ngọt ngào như thế…

Yêu người cùng công ty

Yêu người cùng công ty

Người ta có câu con thầy, vợ bạn, gái cơ quan để chỉ những đối tượng nên tránh xa trong việc hẹn hò. Thế nhưng làm sao ngăn nổi trái tim khi đã lỡ yêu một ai đó? Làm sao có thể lựa chọn được người khiến trái tim mình xao động.

Blog Radio 725: Em có còn xứng đáng với anh?

Blog Radio 725: Em có còn xứng đáng với anh?

Trong tình yêu không chỉ yêu thôi là đủ mà cần phải có niềm tin. Sự cô đơn, lòng ghen tuông mù quáng dễ khiến người ta sa vào những sai lầm rất khó sửa chữa. Chờ đến ngày tình yêu như đóa hoa nở rộ nhưng cô ấy lại không thể đón nhận nó bằng nụ cười hạnh phúc mà bằng những giọt nước mắt nấc nghẹn.

Replay Blog Radio: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Replay Blog Radio: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Cuộc sống hiện đại nhiều khi người ta nghi ngờ liệu còn bao nhiêu người sẵn sàng hy sinh hạnh phúc của mình cho người khác? Câu trả lời là còn rất nhiều bởi có người sẵn sàng vượt qua những dị nghị của dư luận để cứu vớt mảnh đời bất hạnh.

Blog Radio: Va phải anh giữa dòng đời vội vã (Bản Full)

Blog Radio: Va phải anh giữa dòng đời vội vã (Bản Full)

Câu chuyện kể về một cô gái quăng mình vào chuyến đi tự túc tại nơi xa lạ, sẵn sàng xù lông, giương vuốt để che giấu đi sự ngây thơ, lạc lõng và những tổn thương của mình.

back to top