Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cái giá của trưởng thành là những ngày chênh vênh

2017-11-29 01:30

Tác giả: Mộc Hiên Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Cả tuổi trẻ loay hoay tìm kiếm một con đường thẳng tắp đi đến đích điểm cuối cùng mang tên lớn lên và trưởng thành. Ấy vậy mà tuổi trẻ lại ngông cuồng lắm, luôn làm theo chủ ý của mình một cách không kiểm soát. Để rồi lộ trình bị đảo lộn hoàn toàn, cô đơn cũng vì thế mà hiện diện trong từng khoảnh khắc cuộc đời họ như một chuyện hiển nhiên bất đắc dĩ.


***

Sự trưởng thành của một con người không bao giờ tránh khỏi được việc phải đối diện với nỗi cô đơn. Khi phải học cách chấp nhận việc ở một mình giữa căn phòng vắng lặng, học cách tự mình xoa dịu lấy mình vì những nỗi sợ hãi bủa vây hằng đêm tối thì đôi tay mới bắt đầu trở nên run rẩy tìm mọi cách bám trụ vào nguồn sống cuối cùng, không thể gục ngã, nhất định không thể gục ngã. Đã tự trấn an mình như thế rất nhiều lần, và dường như nó đã trở thành một điệp khúc mỗi khi bản thân tôi bị cô độc.

Đi hơn một phần ba đời người, mấu chốt của việc trưởng thành tôi vẫn không tài nào sáng tỏ. Tại sao con người ta lại thường có cảm giác một mình giữa mênh mang vũ trụ? Trong khi xung quanh họ thì biết bao con người đang xoay vòng tồn tại. Và phải chăng một khi con người muốn trưởng thành, thì chắc chắn phải nếm qua mùi vị của nỗi cô đơn một cách độc lập? Có lẽ khi đi qua một ngày nắng, ta mới thấm thía được sự mát mẻ mà một cơn mưa bất chợt mang lại. Và cũng có lẽ khi đi qua những ngày tuổi trẻ ngông nghênh, ta mới bắt đầu cảm thấy chênh vênh giữa tất cả mọi thứ, không một lối thoát nào có thể thoát ra được.
Cái giá của trưởng thành là những ngày chênh vênh

Thở dài một cái mới phát hiện ra bản thân đã bất lực nhiều đến mức nào từ trước cho đến giờ. Ngay từ lúc bắt đầu biết vấn vương một người, biết vì nụ cười của ai đó mà rụng rời tâm can, biết nhói đau vì cái siết tay không bao giờ dành cho mình. Hóa ra không phải bị cả thế giới bỏ rơi mới gọi là cô đơn, mà chỉ cần một người không xem ta là gì trong mắt, thì cũng đủ mang lại cho ta cảm giác cô đơn đến kiệt cùng.

Cả tuổi trẻ loay hoay tìm kiếm một con đường thẳng tắp đi đến đích điểm cuối cùng mang tên lớn lên và trưởng thành. Ấy vậy mà tuổi trẻ lại ngông cuồng lắm, luôn làm theo chủ ý của mình một cách không kiểm soát. Để rồi lộ trình bị đảo lộn hoàn toàn, cô đơn cũng vì thế mà hiện diện trong từng khoảnh khắc cuộc đời họ như một chuyện hiển nhiên bất đắc dĩ.

Từng giây trôi qua với nỗi cô đơn riêng lẻ, để từng giờ lại lặng lẽ gậm nhấm sự cô đơn. Có lẽ cái giá của sự trưởng thành chính là trải qua sự cô đơn, sống và tồn tại cùng nỗi cô đơn. Và chắc có lẽ cái giá của những cô đơn quanh quẩn hằng ngày, hằng đêm, chính là cảm giác một mình một bóng lạc lõng giữa những vô trùng của quên và nhớ, giữa trưởng thành lẫn đơn độc đơn côi.

© Mộc Hiên – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Biên tập: Hằng Nga
Sản xuất và minh họa: Tuấn Anh

Mộc Hiên

Ai rồi cũng sẽ là quá khứ của một người...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

back to top