Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thanh xuân ngắn ngủi và rồi ai cũng phải trưởng thành

2017-08-18 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Bầu trời sẽ xanh trở lại, nhưng thời gian sẽ không quay trở lại. Nơi ấy sẽ vẫn thế, nhưng tuổi trẻ thì không. Cũng như chúng ta, có thể yêu một người trở lại, nhưng không phải là người của những năm tháng thanh xuân đó.

***
Thanh xuân ngắn ngủi và rồi ai cũng phải trưởng thành

Sẽ có một ngày, cậu đột nhiên muốn trở về, muốn được bước đi trên những hành lang dài từng in dấu chân chơi đùa cùng bè bạn những giờ nghỉ giải lao, muốn được ngồi vào chiếc bàn cũ kỹ, mặc lại bộ đồng phục đã bao lần ao ước được cởi bỏ, muốn được chạm vào từng gốc cây để lật mở từng ký ức thanh xuân ngọt ngào ấy.

Trở về rồi cậu mới nhận ra, bước qua tuổi trưởng thành càng lâu, màu áo mà chúng ta khao khát được khoác lên mình nhất lại là màu áo trắng học trò - màu của một thời từng căm ghét, từng ao ước được vứt bỏ, từng cố gắng làm mọi cách để khiến mình khác biệt. Khi cậu nhận ra điều đó cũng là lúc cậu hiểu, thì ra màu trắng vô tư và trong sáng ấy đã chứa biết bao nhiêu tuyệt vọng và nuối tiếc.

Cậu có biết, quãng thời gian nào chúng mình bỗng nhiên đã trưởng thành rất nhanh không? Dường như chỉ sau một đêm, chàng trai và cô gái năm ấy, tất cả đều chẳng còn nguyên vẹn vẻ ngây ngô trong đáy mắt, dường như tất cả đã lột xác thành người khác.

Thanh xuân đều có kỳ hạn, cậu và mình, ai cũng đều phải lớn lên như thế, có nếm trải nỗi đau chia ly đầu đời mới biết quãng đường phía trước gai góc nhường nào.

Thanh xuân ngắn ngủi và rồi ai cũng phải trưởng thành

Đã từng có thời gian, chúng ta mong được trưởng thành thật nhanh, đã từng khao khát được thoát khỏi những ngày tháng đầy áp lực dưới mái trường cấp ba thật sớm, đã từng mong muốn được tự do đi xa, như con tàu vươn mình ra biển lớn, nhưng bôn ba giữa đời, những lúc mệt mỏi, chúng ta thật lòng muốn được trở về, muốn được tìm lại những ngày tháng vô tư bên bạn bè.

Trở về rồi mới biết, chúng ta đã đánh đổi rất nhiều, tuổi xuân, hi vọng, những nụ cười vô tư, tất cả đều trôi tuột lại phía sau, chỉ còn là những hồi ức tươi đẹp, lâu lâu nhớ về lâu lâu thở dài đầy tiếc nuối.

Sau này, dẫu gặp gỡ, dẫu hồi tưởng, cậu cũng sẽ vĩnh viễn không thể tìm lại quãng thời gian tự do và an nhiên ấy, vĩnh viễn không tìm thấy nét vô tư trong đáy mắt của những chàng trai, cô gái đã từng khoác vai cậu năm ấy, từng nắm tay, ôm chặt cậu, khóc gục trên vai cậu, nói với cậu về những điều mãi mãi năm ấy. Ai bảo thanh xuân là trường tồn? Chỉ có ký ức của chúng ta là mãi mãi trẻ mà thôi.

Thanh xuân ấy, chúng ta tất thảy đều chẳng có gì, cậu và mình đều tay trắng, đều ngốc nghếch và khờ dại, duy chỉ có thời gian rộng và dài đã thổi những giấc mơ đi xa, xa mãi.

Thanh xuân ấy cũng giống như pháo hoa đêm Giao Thừa, khoảnh khắc rạng rỡ nhất cũng chính là tạm biệt. Nhưng nếu biết thanh xuân là hữu hạn, thì chúng mình hãy cứ sống cuồng nhiệt nhất để cùng ở lại trong những hồi ức tươi đẹp nhất về nhau, có được không?

Bầu trời sẽ xanh trở lại, nhưng thời gian sẽ không quay trở lại. Nơi ấy sẽ vẫn thế, nhưng tuổi trẻ thì không. Cũng như chúng ta, có thể yêu một người trở lại, nhưng không phải là người của những năm tháng thanh xuân đó.

Theo stthay.net

Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Tuấn Anh, Hằng Nga
Minh họa: Tuấn Anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

back to top