Phát thanh xúc cảm của bạn !

Anh là mảnh ghép vừa vặn nhất

2017-08-09 01:30

Tác giả: Momo Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Như những mảnh ghép kì lạ, chúng tôi tạo nên những bước rẽ cho cuộc đời nhau. Một vài người tìm thấy mảnh ghép của mình ngay lối rẽ đầu tiên, một số khác phải đi qua những lối rẽ khác nhau để tìm mảnh ghép định mệnh của đời mình, đôi khi tìm kiếm mê mệt mà không biết mình chỉ là khung hình trong bức tranh của người ta.

***
Anh là mảnh ghép vừa vặn nhất

Người vượt qua mấy múi giờ để gặp tôi, thế mà gặp rồi chẳng chịu nói gì. Tôi nhìn người vờ bình tĩnh tại nơi xa lạ, nở nụ cười trấn an.

Lòng cảm thấy ấm áp, tôi dắt tay người vào góc quán quen của mình. Sau một hơi trà ấm bụng, tôi bắt đầu kể, người lặng lẽ nghe, từng lời nói lẩn quẩn trong hương cafe.

Chuyện của chúng tôi như bộ phim truyền hình dài tập mô típ cũ kĩ: Tôi yêu anh ấy, anh ấy thích cô ấy. Còn anh lại thương tôi.

Tôi và anh ấy

Thật vô lý, ngay cả bắt đầu còn chưa từng mà chúng tôi lại coi như chia tay, tình bạn đáng thương biết bao khi chỉ là lớp ngụy trang cho tình cảm lưng chừng. Ngày còn đi học, bạn bè đều nói anh ấy thích tôi, tôi phủ nhận ngay “Làm gì có”, trong lòng thầm bổ sung “chỉ có tôi thích anh ấy thôi”. Số lần tôi muốn hỏi anh ấy có yêu tôi không không phải ít. Cuối cùng muốn chỉ là muốn, chính bản thân tôi còn từ chối ý muốn của mình nên tự thấy khó tin tưởng người khác. Chênh vênh giữa còn và mất tôi lại chọn cho mình tiếc nuối. Bạn chúng tôi từng nói “Hai mảnh ghép giống nhau khó mà đứng gần nhau được”, có khi điều đó thật sự đã ứng với chúng tôi. Vẫn chưa từng nghĩ tình cảm ngày đó là lầm tưởng, nên có một ngày anh ấy hỏi tôi chỉ miễn cưỡng đáp rằng “khi đó chúng ta không hợp”, về sau này đã không cần những ngày cùng nhau.

Anh ấy và cô ấy

Anh ấy tốt, đủ tốt để yêu thương. Anh ấy tự tin, có khi nhiệt tình đến cố chấp. Anh ấy đích thực là điển hình cho những người tuổi hăm mươi cộng. Anh ấy cũng sẽ có lúc bướng bỉnh, nóng nảy, có khi dịu dàng, chững chạc. Anh ấy cùng tôi trải qua quãng thời gian tinh khôi của tuổi học, tôi cùng anh ấy bước vào giai đoạn nhiệt huyết trên ngưỡng cửa trưởng thành. Thế nhưng, người xoa dịu phút nóng nảy của anh ấy, người ở bên khi anh ấy thực hiện hoài bão, người buộc anh ấy phải trưởng thành...là cô ấy, không phải tôi.

Tôi không gặp cô ấy nhiều, thậm chí có cảm giác xa lạ cô ấy, đa phần những lần gặp nhau là khi cô ở cạnh anh ấy. Tôi từng không quan tâm sự tồn tại của cô ấy, đến một ngày lại khát khao được là cô ấy.

Anh và tôi

Anh cũng tốt. Tôi quen anh khi duyên phận rẽ lối, với tôi anh là hoàn hảo. Tôi thích sự tĩnh lặng dịu dàng của anh khi lau nước mắt cho tôi, thích cái nắm tay ấm áp của anh khi tôi nhìn thấy anh ấy bên cô ấy. Và tôi sẽ không quên vòng tay vững chắc cùng bờ vai đáng tin của anh. Nhưng. Tôi bỏ lỡ anh chỉ vì anh là người đến sau. Anh nói trong một bức tranh mỗi mảnh ghép là duy nhất đừng thay thế cái này bằng cái kia, cho nên, chúng tôi có duyên gặp nhau chứ chưa đủ nợ để ở cạnh nhau. Tôi đã chọn sai, sai người, sai cả thời điểm.

Có người nói “Trong một cuộc tình, ai yêu trước người đó là kẻ thua cuộc”, trong cuộc tình nhập nhằng của chúng tôi chỉ có những kẻ không thể bước qua được thất bại của tình yêu mới là kẻ thua cuộc. Như những mảnh ghép kì lạ, chúng tôi tạo nên những bước rẽ cho cuộc đời nhau. Một vài người tìm thấy mảnh ghép của mình ngay lối rẽ đầu tiên, một số khác phải đi qua những lối rẽ khác nhau để tìm mảnh ghép định mệnh của đời mình, đôi khi tìm kiếm mê mệt mà không biết mình chỉ là khung hình trong bức tranh của người ta.

Có lúc tôi tự hỏi thành phố này rộng cỡ nào mà ba năm rồi chúng tôi quanh quẩn trong ấy lại chưa từng bắt được phút tình cờ như xưa. Là như anh nói “có duyên không nợ” hay là dù thành phố có nhỏ nhưng lòng người đã chẳng còn vương vấn nên nhiều khi gặp nhau mà vô tình không thấy.

***

Chuyện xưa như gió, thỉnh thoảng người nhìn tôi, thỉnh thoảng người đăm chiêu. Tôi ngượng ngùng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của người, có chút muốn cười. Chúng tôi nhấp từng ngụm cafe ấm, nuốt xuống những ngọt đắng. Ra khỏi quán, tôi nắm tay người đi trong thành phố của mình, rẽ qua những góc cũ quen thuộc, một lần nữa tạ từ thành phố đã từng thương. Và dù không gặp, tôi vẫn thầm tạm biệt người đã từng yêu, tạm biệt người đã từng khát khao được là. Lòng không còn tia đắn đo nào, tôi giã từ mối tình cũ nơi góc rẽ cuối cùng, siết chặt tay người bên cạnh thật tâm cầu mong mảnh ghép này không bao giờ lơi lỏng.

© Momo – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Biên tập và sản xuất: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Anh là mảnh ghép vừa vặn nhất

Momo

Cuộc đời thật sự lạ lùng hơn bất cứ thứ gì con người có thể nghĩ ra

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hóa ra người thứ ba yêu đến mấy cũng là người đến sau

Hóa ra người thứ ba yêu đến mấy cũng là người đến sau

Chắc hẳn trong số chúng ta chẳng ai muốn khoác lên mình lớp áo mang tên người thứ ba. Nhưng đôi khi trong cuộc chiến với trái tim lý trí lại chẳng thể dành phần hơn. Yêu đấy, hi vọng đấy rồi lại đau đấy, thất vọng và hận đấy.

Độc thân không cô đơn

Độc thân không cô đơn

Có nhiều người nghĩ rằng “một mình” hẳn phải tệ lắm, phải rất cô đơn. Nhưng dường như điều đó không đúng lắm vì Xã hội dù xấu dù tốt thì vẫn luôn có lối thoát cho những kẻ chẳng giống ai, lựa chọn là ở mỗi người. Mà thậm chí những người một mình quen rồi thường rất độc lập tự chủ, đôi khi còn trở nên mạnh mẽ, quyết đoán và vị tha. Điều tuyệt vời nhất đối với những người thích một mình chính là họ không cảm thấy cô đơn.

Tạm biệt tình đầu, cậu của năm ấy phải thật hạnh phúc nhé! (Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Tạm biệt tình đầu, cậu của năm ấy phải thật hạnh phúc nhé! (Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Chúng ta ai cũng có một mối tình đầu để nhớ, chỉ để nhớ thôi chứ không thể cùng nhau đi đến hết cuộc đời.

Replay Blog Radio: Chưa bao giờ anh hết yêu em

Replay Blog Radio: Chưa bao giờ anh hết yêu em

Điều buồn nhất trong tình yêu có lẽ là việc ta bị bỏ lại mà không bao giờ biết được lý do tại sao. Ít ra họ phản bội, họ thay lòng thì ta còn có một lý do để quên. Đằng này họ không một lý do, chẳng một lời giải thích, cứ thế tan biến khỏi cuộc đời mình. Có phải trong tình yêu, im lặng đồng nghĩa với chia tay?

Có phải tình yêu năm 17 tuổi chẳng thể đi cùng bạn suốt đời? (Những Blog Radio về tình yêu học trò)

Có phải tình yêu năm 17 tuổi chẳng thể đi cùng bạn suốt đời? (Những Blog Radio về tình yêu học trò)

Người ta cũng bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, vì nó luôn dở dang. Không bao giờ có cái kết hạnh phúc, cho mối tình đầu.

 Blog Radio 661: Thương một người coi mình là tri kỷ

Blog Radio 661: Thương một người coi mình là tri kỷ

Cuộc đời này ai cũng mong gặp được người thương mình, hiểu mình như những người tri kỷ. Vậy tại sao những người tri kỷ lại chẳng thể trở thành người yêu của nhau? Sẽ thế nào nếu thương một người mà trong lòng họ đã định sẵn vị trí cho ta là một người tri kỷ? Mãi mãi không thể nào hơn.

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Khi những hạt mưa đầu mùa rơi xuống cũng là lúc tình yêu của tôi và em vỡ tan theo những hạt mưa. Có những cuộc tình, không có biến cố nào cả, cũng chẳng có người thứ ba chen chân, người ta cứ lặng lẽ đến bên nhau rồi lặng lẽ rời xa nhau. Chỉ là chúng ta yêu nhau xong rồi.

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Yêu là đôi khi phải học cách im lặng, cảm nhận và lắng nghe để có thể nắm chặt tình cảm trong tay. Vì tình yêu cũng nhẹ tựa như cơn gió vậy, chỉ dành cho những ai biết trân trọng mà thôi.

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Cuộc đời là một hành trình dài ở đó có nụ cười, có nước mắt, có vấp ngã. Và nếu chẳng may vấp ngã phải biết đứng lên để đi tiếp thôi. Vì cuộc đời này là của bạn nhưng không chỉ riêng bạn mà còn rất nhiều người đứng sau theo dõi và mong bạn hạnh phúc.

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

back to top