Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ta trả lại nhau mối duyên đầu

2017-08-02 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Tuấn Anh

blogradio.vn - Có những lúc ngước lên nhìn trời đêm cho mau cạn dòng và biết mình còn dư giả niềm tin, sức mạnh, vì đâu đó còn nhiều thứ chờ ta phía trước. Cho phép mình nhớ, nhưng nhớ để tôn trọng chính bản thân mình, mình từng đẹp trong mắt một ai đó.

Cuộc sống, đôi lúc như thả một viên xúc xắc, như ném cả đời mình vào một con bài, như tung một đồng xu vào khoảng không, chờ đợi hạnh phúc ngửa mặt. Đầy bất trắc, bất ngờ, may rủi, chẳng ai biết trước, chẳng ai đoán được. Và cũng hệt như trò đỏ đen nọ, nó đầy những ngẫu nhiên. Ngẫu nhiên mà tiền định, hay tiền định thường đến theo một cách ngẫu nhiên?

Những sự kiện của đời ta, những con người ta gặp gỡ, những phong cảnh ta nhìn thấy…, là viên xúc xắc tung ra chẳng thể đoán biết, hay là sự an bài được lập trình sẵn bởi Thượng Đế, là đồng xu rơi trong hồi hộp sấp ngửa, hay là một con đường đã sắp sẵn từng niềm vui, nỗi buồn?

Yêu thương rồi oán hận, gặp gỡ rồi chia xa, thân thiết rồi trở nên xa lạ, dửng dưng – tất cả những điều đó xảy đến với đời ta theo cách mà ta chẳng thể biết trước. Chỉ biết rằng, gặp được nhau trên đời, đã là một chữ duyên đáng quý. Và dẫu duyên đó ngắn ngủi, đó cũng là điều ta nên trân trọng.

Ngày hôm nay, mời bạn đến với bài viết “Ta trả lại nhau mối duyên đầu” của tác giả Cao Hoàng Đức Nhã.

***


Vô tình ta bắt gặp đâu đó với hình ảnh của một ai trong ký ức ngổn ngang mà dòng đời trải rộng, tự hỏi với mình có bao giờ quên được đâu.

Đến và đi như một quy luật bất biến của cuộc sống, như con người ta sinh ra là được chào đón đến với cuộc đời và khi nhắm mắt xuôi tay là ra đi vĩnh biệt. Vui có, buồn có, nó khoáy động cuộc sống xôn xao, rồi dần dần chìm trong cái bộn bề thực tại, nhưng dù đến hay đi cũng điều có cái số của nó, quan trọng là người nào nếu giữ cho những hoài niệm thêm phần bóng bẩy trước lớp bụi mờ của thời gian, lâu hay ngắn cũng chóng phôi phai, rồi suy cho cùng cũng chỉ là thứ cảm giác mang mùi vị cũ xưa.

Để rồi một ngày bạn đến bên tôi “tháng sáu trời mưa, trời mưa không dứt” trong cơn mưa tầm tã, cái trú mưa vô tình bên khung cửa kính của một quán cafe xa lạ, trong thứ hương thoang thoảng, đến thẫn thờ của màu nâu đất, mía lùi…rồi phai mau chống cạn từ bao giờ, chỉ có mưa là dai dẳng. Ánh mắt ấy, phía đối diện, ai đó đã ngồi rất lâu, thắm thoát lại nhìn sang có cái gì lơ đãng, một kẻ cô đơn như tôi, cũng ngắm mưa và đợi chờ một thứ gì đó.

Và thế, bạn bước vào cuôc đời đầy xáo động của tôi bằng một ánh nhìn bối rối, lạ lẫm nhưng cũng đầy một câu nói “mời bạn sang đây cafe”. Cuốn truyện buồn gấp lại, tiếng cười ngại ngùng thay bằng tiếng mưa tí tách, trời tạnh lúc nào không hay. Một cơn mưa, hai cơn mưa và nhiều cơn mưa nối tiếp…chúng tôi quen nhau, kể cho nhau nghe về những ngày mưa, ngồi cạnh nhau ngắm mưa, đi cùng nhau trong những cơn mưa… đơn giản là cùng nhau, tất cả chỉ là mưa, nhưng mưa không buồn, không quạnh vắng, mà có lẽ đó là cái duyên mà ông trời đã gửi đến cho tôi. Tôi nghĩ nhiều, nhớ nhiều, yêu thương một ai đó.

Nhưng rồi cũng trong một ngày mưa, ai đó ra đi mang theo tiếng yêu thương không muôn phiền. Ừ thì, ta còn nợ nhau thì chữ duyên sẽ đọng lại, ta hết nợ nhau duyên đến rồi duyên sẽ đi, chắc cái duyên ta đã hết, ta còn vấn vương chi, khi ấm áp đó không thể hòa nhịp cùng nhau. Có những nỗi nhớ vu vơ nhưng chính ta lại là người giữ chặt, mà cứ ngỡ ai đó cùng dõi theo. Rồi ta không thuộc về nhau, con đường song đôi giờ sao quạnh vắng. Một mình chấp nhận với thực tại để bước tiếp.

Mỗi thứ trong cuộc sống này đều có cái giá của nó và con đường dù dài hay ngắn, dù có kết thúc hay trải rộng, đều do chân ta bước đi hay ngừng lại. Có đôi lúc, chắc chắn phải có, ta ngoảnh lại để xem con đường mà ta từng bước qua có dài hơn ta nghĩ hay ngắn hơn ta tưởng tượng và thêm vào não những vết hằn mang màu kỷ niệm.

“Đến một lần xa một đời, nhưng trái tim vẫn nhớ về ai.”

Gom hết quá khứ vùi sâu trong tiềm thức, nhưng liệu nó có ngủ yên trong cuộc đời đầy xáo động, khi trái tim chia thành nhiều ngăn và chỉ có duy nhất một vị trí quan trọng, đó là bạn.

Có những lúc ngước lên nhìn trời đêm cho mau cạn dòng và biết mình còn dư dả niềm tin, sức mạnh, vì đâu đó còn nhiều thứ chờ ta phía trước. Cho phép mình nhớ, nhưng nhớ để tôn trọng chính bản thân mình, mình từng đẹp trong mắt một ai đó.

Và tôi nghĩ, nên trả lại vị trí ban đầu cho nhau, nơi ta gặp nhau, bên dưới góc tường có hai chiếc ghế đối vào nhau, ngoảnh mặt một bên quay đi còn bên kia ngồi lại cafe cùng cuốn truyện.

Trời đang mưa, mong là sẽ mau tạnh!

© Cao Hoàng Đức Nhã – blogradio.vn

Giọng đọc: Tuấn Anh
Thực hiện: Tuấn Anh và nhóm sản xuất Blog Radio.
Minh họa: Tuấn Anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Ngày hôm qua đã trở thành dĩ vãng, ngày mai cũng chẳng thể biết trước điều chi. Mỗi ngày chẳng thể đều là một ngày vui, thuận lòng như ý, nhưng mỗi ngày chúng ta đều phải có một tâm trạng thật tốt.

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Mẹ biết không? Hà Nội đông vui và tấp nập thật đấy, nhưng những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đã trở về với tổ ấm của mình sau một ngày dài lăn lộn với công việc, đứng một mình trên cầu Long Biên, con thấy chạnh lòng và lạc lõng biết nhường nào.

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Năm mười bảy, mọi cô gái đều muốn mình sẽ là duy nhất trong mắt người đó. Có những khoảng cách, dù nhỏ đến mấy, chẳng hạn là khoảng cách giữa hai bàn tay nhưng mãi mãi họ vẫn không thể chạm đến được.

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Ai sinh ra cũng có những trách nhiệm của riêng mình, đâu chỉ riêng bạn, đâu chỉ riêng tôi. Hãy nhớ, đừng bao giờ để bản thân gục ngã, giữa cuộc đời!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Em đa cảm, mà những người đa cảm sẽ dễ bó buộc mình vào những suy nghĩ vẩn vơ, rồi em sẽ khổ. Khổ rất nhiều. Điều tôi mong muốn, là em sống hạnh phúc mỗi ngày. Là mỗi ngày trôi qua, em lại thấy cuộc đời này thật đáng sống.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ, còn kẻ gian ác vẫn ăn sung mặc sướng? Câu hỏi này chắc nhiều bạn vẫn băn khoăn. Hãy lắng nghe lời Phật dạy về cuộc sống để hiểu hơn về nhân tình thế thái.

Khi hối hận thì đã muộn màng

Khi hối hận thì đã muộn màng

Giá như được trở lại ngày ấy tôi sẽ không nghe theo lý trí, mà nghe theo con tim mình, tôi sẽ nghe lời anh để con tôi được khỏe mạnh, chạy nhảy tung tăng như những đứa trẻ khác. Ngoài kia từng cơn gió lạnh tràn về như thấu hiểu tâm can, chúng nô đùa trên những tán lá như có bao điều muốn nói. Và tôi ước chỉ một lần ước thôi!

back to top