Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gửi tuổi 30 và một tâm hồn bừa bộn

2017-07-25 01:35

Tác giả: Khánh Dương Giọng đọc: Tuấn Anh

blogradio.vn - Tuổi 30, anh cũng muốn có một người thương, một người bên cạnh, một người sẻ chia mọi buồn vui trong cuộc sống. Tuổi 30 cũng muốn nắm tay một ai đó đi dưới những hàng cây cổ thụ len lỏi màu vàng ánh đèn cao áp. Tuổi 30 cũng muốn có một gia đình nhỏ để về sau mỗi ngày làm việc, để có người ngồi đợi bên mâm cơm nóng hổi, để có những bữa ăn hạnh phúc và tiếng cười.

***

Tiếng tin nhắn chợt vang lên, lôi tôi khỏi những con số, những biểu đồ trên màn hình. Tôi uể oải với lấy chiếc điện thoại trong vô thức. Rồi giật mình khi đọc những dòng chữ chúc mừng sinh nhật. Người gửi lời chúc, đương nhiên không ai khác ngoài nhà mạng tôi đang sử dụng. Dù biết đó là một lời chúc được lập trình sẵn, đến từ một cỗ máy vô tri, tôi vẫn cảm thấy có chút vui. Thì ra mình đã quên cả ngày sinh của chính mình. Vậy là lại thêm một tuổi, thêm một sinh nhật cô đơn và tẻ nhạt. Khi em còn cạnh bên, những món quà bất ngờ em mỗi dịp sinh nhật là điều khiến ngày hôm đó trở nên thật đặc biệt. Nhưng giờ, đó chỉ là một ngày không màu như hàng trăm ngày vẫn đang trôi. Cận kề 30 tuổi, cuộc sống của tôi vẫn như một căn phòng bừa bộn. Lộn xộn và cô đơn. Ngày hôm nay, đọc bài viết Gửi tuổi 30 và một tâm hôn bừa bộn, bất giác cảm thấy những dòng này như thể viết cho mình. Dù bạn đang ở tuổi 30 hay mới chỉ lưng chừng tuổi trẻ, tôi tin bạn hoàn toàn có thể đồng cảm với tác giả Khánh Dương.

Gửi tuổi 30 và một tâm hồn bừa bộn

30 năm của anh sống với nỗi cô đơn. Anh không thể chia sẻ cùng ai, cứ lẳng lặng vùi mình vào công việc. Rồi cũng đến lúc anh nhận ra anh cần một người thương để tâm hồn tuổi 30 thôi bừa bộn...

“Tôi tâm sự với anh, nhưng anh không thể kể tôi nghe câu chuyện cuộc đời anh. Phải chăng anh muốn giữ một chút gì đó cho riêng mình…”

Người ta vẫn nói cuộc đời có 60 năm, vậy là anh đang đứng giữa chặng đường đời, vẫy tay chào tuổi trẻ ở lại, sắp sửa đón năm tháng trung niên và rồi sẽ già đi.

Tuổi 30 của anh với một tâm hồn bừa bộn và những nỗi lo toan. Ở cái tuổi 30 này, khi bạn bè ai cũng có một gia đình nhỏ, hoặc ít nhất cũng có một người thương… còn anh là những ngày bộn bề trong công việc. Điều duy nhất khiến anh bận tâm mỗi sáng không phải là hôm nay sẽ đưa người yêu đi đâu chơi, mà là hôm nay phải giải quyết những công việc gì. Mỗi ngày trôi qua cũng như việc chọn áo sơ mi đi làm, đều là áo sơ mi, chỉ khác nhau màu sắc. Cuộc sống của anh ở tuổi 30 chỉ có vậy.

Nhưng, tuổi 30, anh cũng muốn có một người thương, một người bên cạnh, một người sẻ chia mọi buồn vui trong cuộc sống. Tuổi 30 cũng muốn nắm tay một ai đó đi dưới những hàng cây cổ thụ len lỏi màu vàng ánh đèn cao áp. Tuổi 30 cũng muốn có một gia đình nhỏ để về sau mỗi ngày làm việc, để có người ngồi đợi bên mâm cơm nóng hổi, để có những bữa ăn hạnh phúc và tiếng cười.

30 năm của anh cứ trôi qua bình lặng, bình lặng đến đáng sợ. Anh chỉ ước rằng 30 năm đó có một chút nổi loạn, một chút xao động thì giờ đây tuổi 30 của anh đâu yên ắng đến vậy. 30 năm không một mối tình, nghe thì có vẻ hoang đường, nhưng vốn dĩ đó là sự thật.

Thời áo trắng, nào những chuyện tình học trò ngây ngô nơi góc sân trường, nào hoa phượng đỏ ép vở tặng nhau, nào bức thư tình trao vội, nào bông hoa giấu lén hộc bàn, nào ánh mắt nhìn nhau, nhưng ngại ngùng rồi giả bộ làm ngơ. Nhưng anh vẫn vậy, vẫn một mình.

Rồi đến 5 năm đại học, cứ sáng lại chiều hết giảng đường rồi lại về nhà, vùi đầu với sách vở. Năm năm cũng từng có những xúc cảm, những yêu thương chóng vánh nhưng rồi cũng đi qua vội vàng nhưng khi nó đến. Bảy năm đi làm cũng vậy, thời gian anh dành cho bản thân đôi khi còn hiếm hoi, nữa là thời gian dành cho một ai đó. Và cứ thế 7 năm cũng trôi qua lẻ bóng một mình.

Rồi hôm nay anh chợt nhìn lại, anh 30 tuổi. Dù trên đời chưa có ai không yêu mà không thể sống. Nhưng đằng sau công việc, sau những mối quan hệ bạn bè, sau nhộn nhịp Sài Gòn hoa lệ, cũng có những nỗi buồn vô tận, và cả những cô đơn. Nhiều khi muốn mượn chút men say để quên đi những ưu tư, mượn khói thuốc để lòng thôi trống trải. Nhưng rồi 30 năm còn lại cũng không thể cứ cô đơn mãi được.

Anh cần một chữ thương thôi, sao xa vời, đâu phải anh kén chọn gì nhưng chỉ tại với anh thương một người không dễ.

Bất chợt bài hát Thương của Lê Cát Trọng Lý vang lên, dưới làn khói mỏng xám của khói thuốc, màu đèn vàng của phố thị, nơi cuối đường, gương mặt anh trầm ngâm hằn rõ những vết nhăn.

"Đi kiếm nắng, tận mây xa, mong cho lòng ấm lại

Để còn nghe mùi gió mới để còn say tình chênh vênh"

Đúng vậy, ở tuổi 30 khi tâm hồn đã quá bừa bộn, anh phải tìm một người thương.

Để tâm hồn anh thôi bừa bộn...

© Khánh Dương – blogradio.vn

Thực hiện: Tuấn Anh và nhóm sản xuất.

Khánh Dương

"Follow your passion and success will follow you"

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh Những câu chuyện cũng dần trôi vào quên lãng Ngày đầu gặp nhau dưới cơn mưa lãng mạn Em thôi nhắc về kĩ niệm cũ ngày xưa.

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Và dường như, càng già, thì người ta thường phát triển theo hai xu thế, một là cuống cà kê lên nhờ người này người kia mai mối để được leo lên xe bông về nhà chồng.

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Giá như có thể quay lại. Tôi sẽ không cao lãnh nữa, không tỏ vẻ cao giá nữa. Vứt hết sĩ diện vớ vẩn gì đó đi, tôi sẽ lấy hết dũng cảm tỏ tình với cậu, nói cho cậu biết tôi rất thích cậu, thích rất lâu rồi. Nói cho cậu biết cậu rất đẹp trai, rất nam tính.

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Trong cuộc sống này có một số người, bạn giúp họ cả trăm lần họ không có được một lời cảm ơn. Nhưng chỉ một lần không giúp, họ quay ra hận bạn. Bao nhiêu cố gắng nỗ lực bỏ ra vì người khác, thứ bạn nhận lại được không phải là sự chân thành mà chỉ là nỗi cay đắng.

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài?

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài?

Trưởng thành khiến người ta mệt ngoài với những cô đơn và bộn bề của cuộc đời. Đó là khi ta biết giấu nhẹm đi cảm xúc của mình, chẳng còn vui thì cười thật to hay buồn thì khóc thật lớn như ngày bé nữa. Thế nhưng, mạnh mẽ đến mấy cũng muốn được về bên mẹ để được yêu thương…

Blog Radio 628: Trái tim anh thuộc về ai?

Blog Radio 628: Trái tim anh thuộc về ai?

Ai cũng có một người trong trái tim, hễ nhắc đến là sẽ khiến cho bạn hoặc sẽ hạnh phúc, hoặc sẽ đau lòng. Có khi là cả hai thứ cùng tồn tại.

Mất đi những người bạn thân còn buồn hơn cả thất tình

Mất đi những người bạn thân còn buồn hơn cả thất tình

“Hai chữ đã từng trong tình bạn còn đáng buồn hơn cả trong tình yêu”, câu nói đó đã thật sự làm trái tim tôi hẫng đi một nhịp, một nhịp hẫng mà có lẽ bất kì ai từng mất đi một người bạn, đều có thể hiểu được.

Đông đến rồi cứ yêu đi ngại gì

Đông đến rồi cứ yêu đi ngại gì

Mùa đông, tôi vẫn có những người bạn thân kề vai sát cánh, mà sao tôi vẫn thấy lòng mình lặng thinh, trong thâm tâm tôi vẫn đang tìm kiếm điều gì đó. Tôi cũng không biết nữa?

Goo Hara tuổi 28: gửi nụ cười cho người và giữ lại nước mắt riêng ta

Goo Hara tuổi 28: gửi nụ cười cho người và giữ lại nước mắt riêng ta

Tôi tự hỏi, ngay thời khắc thông tin ra đi của Goo Hara xuất hiện trên các phương tiện truyền thông, đã có bao nhiêu trái tim của người trẻ vỡ òa thổn thức và đã có bao nhiêu tâm hồn vỡ vụn trước cái chết của một người - cũng trẻ như họ. Và tôi cũng tự hỏi, sự cô đơn, cứ hoài giết đi những tâm hồn như thế, mà chẳng một ai thấy được sao?

Chỉ cần biết đúng một thứ, chúng ta sẽ có cuộc sống an nhiên đến hết đời

Chỉ cần biết đúng một thứ, chúng ta sẽ có cuộc sống an nhiên đến hết đời

Cổ nhân nói rằng: "Nhà có giàu đến mấy, tài sản có nhiều đến mấy thì một ngày cũng chỉ ăn đến 3 bữa cơm; Nhà có rộng đến mấy, thì đi ngủ cũng chỉ cần đến 1 phòng." Con người chúng ta, liệu có phải cần thật nhiều tiền, phải thật giàu có mới cảm thấy vui vẻ? Câu trả lời là không.

back to top