Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tuổi 30 để suy tư, trầm lặng hơn... (Thì thầm 413)

2014-12-24 16:37

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh, Radio Online Team

Thì thầm bên bàn phím -  Bình yên sau 30, là lo lắng cho tương lai. Sau 30 cô không chờ đợi một tình yêu lãng mạn, mà tìm đến bạn bè, sự cảm thông, chia sẻ, tán gẫu, ngẫm nghĩ sự đời… buồn vui đan xen và nhìn đàn ông ở địa vị, trí óc… cả cái xe anh ta đi, cô vợ và những đứa con, tự hỏi: họ hạnh phúc hơn mình?!



Cô vẫn ngồi đó, góc phố khi lên đèn, chiều tan sở không vội vã, chen lấn giữa dòng đời xuôi ngược. Tuổi 30 để suy tư, trầm lặng hơn, cô cần có thời gian để nhớ anh, nhớ và cảm nhận sau chia tay không là nước mắt, không là vị đắng cuộc đời như giọt café đang rơi kia... đắng, thơm nồng nàn và mạnh mẽ như người đàn ông của cô ngày ấy!

Cô cười mỉa mai sự so sánh vô tình giữa ly café và một gã trai, từng trải đậm ấm và lãng mạn... Như không thôi trách anh, như mất đi điểm tựa khiến cô gục ngã. Như có những nơi dù chỉ đi qua một lần nhưng vẫn nhớ mãi, có những lời nói dù không cố tình song vẫn ám ảnh và dù chỉ một lần niềm tin bị đánh cắp sẽ mất hết hy vọng vào đàn ông... như cô bắt đầu dè dặt hơn khi tiếp xúc, mặc dù từ sau khi anh đi cô cho phép mình buông lơi, hờ hững một cách khiêu khích đến vô tâm gieo vào nhau đầy tình ý nhưng vô vị... vô vị lắm, một trò chơi cút bắt không ngừng nghỉ để khi còn đối diện một mình, nước mắt của đàn bà 30 bao giờ cũng cay đắng lắm.

Người ta bảo, nếu không thể quên chỉ còn cách là cố nhớ, như khi nhắc đến nỗi đau bao nhiêu thì cảm thấy ân hận về cái hạnh phúc qua, để san sẻ lỗi lầm, chia đôi mất mát, vì biết đâu người đàn ông của cô bây giờ cũng đang đau vì một ai đó. Đơn giản, cô không nghĩ rằng, một người cô yêu say đắm, yên tâm trao gửi cả cuộc đời lại quá phũ phàng luôn gieo nỗi cô đơn, nỗi buồn cho phụ nữ như cô sao?
Tuổi 30 để suy tư, trầm lặng hơn



Cô bình lặng, sau 30 sinh nhật một mình, trốn vào một góc khuất, những ngọn nến cô tự thắp sáng, bánh kem và những bó hoa bạn bè gửi tặng kèm lời nhắn “Bình yên hơn sau 30”. Đúng rồi, bình yên hơn sau 30, không là cuộc sống trước đây thì sẽ là niềm tin hy vọng về một tương lai mà trước 30 cô chỉ dám ước mơ và nghĩ mình xứng đáng được nhận từ một ai đó. Đàn bà 30, tự tin và hấp dẫn ở nét riêng và sự độc lập, hiểu mình để biết lúc nào nên từ chối hay nhận về những cái phù hợp. Đàn bà 30 còn biết thả trôi cảm xúc, say mê nhiệt huyết hơn với cuộc sống. Biết cách chăm lo cho một người đàn ông chu đáo hơn và cũng tế nhị hơn. Đàn bà sau 30, thường để lại nhiều cảm xúc và những băn khoăn khơi gợi trong lòng đàn ông, hơn nhan sắc thoáng qua mà đàn ông kia thèm muốn. Trước 30 người ta tự hào về nhan sắc, sau 30 người ta lấy lý do mình thông minh, nhiều kinh nghiệm để khoảng lấp sự trống trải khi cô đơn, đánh chút phấn son để che đi sự tuột dốc trong tinh thần và để kéo lại thời gian, cho mình thêm cơ hội để hoàn thiện vẻ đẹp nhiều hơn ở bản chất. Và đàn bà sau 30 như cô biết cách thu hút và quyến rũ nhiều gã đàn ông, biết mơn trớn danh vọng, sự thành đạt, bản ngã và xoa dịu nỗi đau, hay làm nguôi cơn giận thay vì lấy nước mắt để đàn áp. Bình thản sau 30, đàn ông tìm đàn bà như cô làm chỗ dựa…

Nhưng cô vẫn vậy. Ừ, thì cô một mình, lẻ loi và lui về góc lặng của riêng mình, cái bóng khi anh đi, rời xa cô vẫn đổ dài trước mặt, hiện hữu như thể đau hơn mỗi khi cần phải khóc, cô lại gieo tâm tư vào cái vĩnh cửu của tình yêu, những lời hứa khi xưa và bất hạnh để lại..Người ta bảo, khi yêu thì không hiểu vì sao, nhưng chia tay thì có trăm ngàn lý do để giũ bỏ. Nhưng với tình yêu của cô dành cho anh cũng đủ dài, đủ rộng, đủ sâu để xóa bỏ mọi lỗi lầm trong quá khứ. Vậy mà, khi buông tay… đàn bà 30 vẫn khóc khi nhắc về sự lấp liếm ngụy biện của đàn ông bội bạc...

Bình yên sau 30, là lo lắng cho tương lai. Sau 30 cô không chờ đợi một tình yêu lãng mạn, mà tìm đến bạn bè, sự cảm thông, chia sẻ, tán gẫu, ngẫm nghĩ sự đời… buồn vui đan xen và nhìn đàn ông ở địa vị, trí óc… cả cái xe anh ta đi, cô vợ và những đứa con, tự hỏi: họ hạnh phúc hơn mình?!

Sau 30, như cô bây giờ, tự do là tài sản, là thứ thời gian không mua được, nhưng cũng là khoảng trống rất dài, không khỏa lấp, không thay thế cũng không lặp lại… Sau 30, sự chia ly, làm người ta không còn nghĩ nhiều về người đàn ông, về người sẽ lấy làm chồng. Sau 30, người ta nghĩ có những mối quan tâm nhiều hơn là cảm xúc của người yêu, đó là quan tâm đến bản thân, hào phóng thụ hưởng cuộc sống! Sau 30, không phải là ích kỉ mà là nghĩ cho bản thân để sống tốt với cuộc đời!

  •     Gửi từ email Ballantines Le - wetcat1110@

Thì thầm số 413  được thể hiện qua giọng đọc Chitxinh và Nhóm sản xuất Dalink Studio



(...)



Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radicũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Những thành phố, những con người độc thân

Replay Blog Radio: Những thành phố, những con người độc thân

Mai này khi hết dịch, làm một tour du lịch đi vòng quanh thế giới, đến những thành phố xa lạ, gặp gỡ những con người độc thân cũng là ý tưởng không tồi nhỉ?

Replay Blog Radio: Em có thể tin anh được không

Replay Blog Radio: Em có thể tin anh được không

Khi đã trải qua những nỗi đau, người ta bỗng rụt rè không dám đưa tay cho người khác nắm. Người ta đủ khả năng để tự chăm sóc bản thân nhưng không ai đủ mạnh mẽ để sống mãi một mình.

Blog Radio 716: Người bỗng dưng gặp gỡ, có duyên gì hay không?

Blog Radio 716: Người bỗng dưng gặp gỡ, có duyên gì hay không?

Có khi nào trên đường đời tấp nập, ta vô tình vấp phải… cục nợ của đời mình? Lúc chờ thì mãi không đến, lúc đến lại theo cách bất thình lình. Tình yêu thường thích chơi trò trốn tìm như thế. Biết đâu người mà ta vô tình chạm mặt lại chính là duyên nợ của đời mình.

Replay Blog Radio: Khi người ấy không dành cho ta

Replay Blog Radio: Khi người ấy không dành cho ta

Nếu bạn yêu một người mà người đó không dành cho bạn thì bạn sẽ làm gì? Chia tay, từ bỏ hay lặng lẽ ở bên cạnh người đó…

Sài Gòn thương – mong bình yên về sau bão tố

Sài Gòn thương – mong bình yên về sau bão tố

Sài Gòn cần nghỉ ngơi một thời gian để dọn dẹp hết khói bụi, để xả đi những buồn bực, muộn phiền. Để tiếp tục hồ hởi đón người mới đến và chào những người khác quay về. Sài Gòn rốt cuộc cũng như một cô gái đỏng đảnh, thẳng thắn nhưng không thù dai khi lại sẵn sàng dang rộng vòng tay che chở bao người có về, có đi.

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Tình yêu là sự rung động của trái tim trước khi lý trí kịp lên tiếng. Ngoảnh đầu nhìn lại, biết rằng mọi thứ hồ nghi đều đã phơi bày ra trước mắt, nhưng chỉ vì đó là người mình thương mà chấp nhận lao vào vòng tay ấy, bỏ qua hết những mập mờ.

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Đối với nhiều người, mối tình đầu luôn là mối tình khiến người ta nhớ nhất, nuối tiếc và day dứt nhiều nhất. Nhưng tình cuối mới là tình yêu chúng ta cần trân trọng nhất. Bởi người đó chính là hiện tại và tương lai của mình, là người sẽ đồng hành cùng mình trong suốt chặng đường còn lại của cuộc đời.

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Cả cơ thể chúng tôi đều đã run rẩy trong hạnh phúc. Cuối cùng thì tôi và cậu ấy đã để yêu thương dẫn lối, chấp nhận đánh cược với số phận. Chúng tôi rồi sẽ đi đến đâu? Tôi không rõ, nhưng ngay giây phút này kỷ niệm cũ đã không còn quan trọng nữa rồi.

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Yêu một người mà không được đáp lại sẽ rất đau. Nhưng nếu ai đó yêu mình mà mình không thể đáp lại là một cảm giác thế nào?

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Chợt nhớ một câu nói rất đúng: “Ở bên ai đó, nghĩa là ở trong tim họ”. Mà ở trong tim một người, nghĩa là mình hiện lên khi tâm thức họ cần một điểm tựa. Không phải cảm giác của bờ tường lạnh lẽo, không phải cảm giác của một người đã phũ phàng quay đi mà là một người cho họ mượn tấm lưng. Khi tựa vào nhau như thể, cả hai sẽ không chênh vênh.

back to top