Phát thanh xúc cảm của bạn !

CXAN 231: Tạm biệt tuổi thanh xuân của tôi

2014-12-12 00:15

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

CXAN - Vì anh yêu tôi trước, nên tình yêu giống như trò đuổi bắt tình cảm. Khi anh đi nhanh hơn tôi thì anh sẽ đi chậm lại để chờ tôi. Và anh cũng mong sau này, khi anh đi chậm hơn tôi, tôi cũng sẽ lùi một bước để chờ anh. Nhưng bây giờ, mãi mãi, chúng tôi sẽ đi hai con đường song song không có điểm giao cắt, vì mãi mãi, tôi bao giờ cũng đi chậm hơn anh, và lần này, anh không chờ tôi nữa.

***

Nếu bạn đã từng yêu khi còn đang ngồi trên ghế nhà trường, nghĩa là bạn may mắn hơn rất nhiều người khi không có những kí ức trong vắt về tình yêu hồn nhiên tuổi thanh xuân, đó là thứ tình cảm lãng mạn mà tình yêu trưởng thành không có được, vì thế khi nhớ đến anh, tình yêu tuổi thanh xuân, tôi vẫn trân trọng như kỉ vật hiếm có của thời gian.


Tôi đã từng yêu một người con trai, người khiến tôi cảm thấy mình trở nên ý nghĩa và quan trọng hơn bao giờ hết. Người có thể cho tôi những lời khuyên và định hướng trong học tập, người làm tôi có thể tự hào vì luôn là sinh viên xuất sắc của trường, người có thể khuyến khích tôi làm những điều tôi mơ ước, ấp ủ. Và người ở rất gần, mà cũng rất xa, không bao giờ tôi hiểu thấu tâm can họ, chỉ biết họ cũng đã từng yêu tôi rất nhiều.

Tình yêu ở người con trai tuổi mới lớn dường như khác với người trưởng thành. Vì thế khi ra trường, chúng tôi đánh mất nhau. Đó là quãng thời gian khó khăn nhất, những kỉ niệm buồn nhất, dường như là điểm báo để kết thúc tình yêu đẹp gần 4 năm, với những yêu thương chưa bao giờ trọn vẹn.

tuổi thanh xuân

Ngày anh ra đi không một lý do, tôi như chết trân trong những kí ức quá ngọt ngào. Vì sao? Đêm nào cũng khóc ướt đẫm gối. Tôi không thể tìm thấy anh ở bất cứ đâu, kể cả những con đường ngập đầy lá chúng tôi hay đi qua. Tôi cũng không dám vào nhà anh mà chỉ đứng ngoài nhìn vào, chờ đợi một bóng hình quen thuộc nhưng không thấy anh. Anh từng nói rằng, tình yêu của anh dành cho tôi như chiếc xe đạp, nếu anh đi thì nó sẽ đi, còn nếu anh dừng lại, thì chiếc xe đạp ấy sẽ bị đổ. Giống như việc, anh là người yêu tôi nhiều hơn tôi yêu anh, nên chỉ cần anh không nuôi dưỡng tình yêu đó, thì cả hai sẽ dừng lại, và anh đã làm thế.

Vì anh yêu tôi trước, nên tình yêu giống như trò đuổi bắt tình cảm. Khi anh đi nhanh hơn tôi thì anh sẽ đi chậm lại để chờ tôi. Và anh cũng mong sau này, khi anh đi chậm hơn tôi, tôi cũng sẽ lùi một bước để chờ anh. Nhưng bây giờ, mãi mãi, chúng tôi sẽ đi hai con đường song song không có điểm giao cắt, vì mãi mãi, tôi bao giờ cũng đi chậm hơn anh, và lần này, anh không chờ tôi nữa.

Hỏi có tiếc nuối không? Có chứ. Hỏi có đau không? Có chứ. Vì tôi đã tự mình đánh mất đi một điều đã từng rất quý giá. Và đến bây giờ, mặc dù rất muốn một lần được hiểu thấu tâm can anh, một lần được đáp trả tình yêu quý giá anh đã từng dành cho tôi. Chúng tôi đánh mất nhau, đánh mất cả tình bạn vốn dĩ đã rất đẹp trước đó. Biết anh sẽ trách, sẽ giận tôi nhiều lắm. Nhưng trong tâm can, tôi luôn mong được đóng băng tình yêu trong vắt tôi đã từng có ở đó, thật lâu, thật lâu… Tương lai, trên hai cung đường song song chúng tôi đi, tình yêu đó sẽ là những kí ức về tuổi thanh xuân tươi đẹp duy nhất chúng tôi có thời trẻ, để trân trọng, giữ gìn.

Sau này, nếu có cơ hội gặp lại, tôi sẽ vẫn nói, tôi cảm ơn anh!

  • Dung Bùi
Those years (Những năm tháng ấy – Hồ Hạ)

"Quay trở lại thời điểm ban đầu.
Gương mặt em ngây thơ trong ký ức.
Cuối cùng chúng ta cũng đi đến ngày hôm nay.
Bức ảnh cũ giấu trong ngăn bàn.
Gợi lên biết bao kỷ niệm.

Hôm nay chàng trai có hẹn với cô gái ấy.
Quay trở lại thời điểm ban đầu.
Ngốc nghếch đứng trước tấm gương kia.
Vụng về thắt chiếc cà vạt màu đỏ.
Chải mái tóc cho ra dáng một người trưởng thành.
Khoác lên mình bộ âu phục lịch lãm.
Khi gặp lại nhất định em sẽ đẹp hơn cả trong tưởng tượng.

Rất muốn được trở lại những năm tháng ấy.
Người ngồi trước, ngồi sau trong lớp.
Cố ý gây chuyện để nghe lời em mắng dịu dàng.
Dãy số trên chiếc bảng kia.
Sao em nỡ chia rẽ chúng.
Ai ngồi cạnh ai, cậu ấy đã yêu cô ấy mất rồi.

Cơn mưa bỏ lại những năm tháng ấy.
Tình yêu bỏ lại những năm tháng ấy.
Rất muốn ôm lấy em.
Ôm lấy dũng khí đã trôi xa.
Từng ước mơ chinh phục cả thế giới.
Nhưng cuối cùng quay đầu lại mới nhận ra.
Thế gian này, từng mảnh, từng mảnh đều là em.

Cơn mưa bỏ lại những năm tháng ấy.
Tình yêu bỏ lại những năm tháng ấy.
Rất muốn nói với em.
Rằng anh chưa từng lãng quên.
Bầu trời ấy sao đêm lung linh.

Lời hẹn ước ở thế giới song song.
Nếu gặp lại nhau anh sẽ ôm chặt lấy em trong vòng tay.
Ôm em thật chặt trong vòng tay…"

  • Bài hát sử dụng trong CXAN 231: Those years (Hồ Hạ)
  • Cảm xúc âm nhạc được thực hiện bởi Hằng Nga và Dalink Studio Group.


Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết


Để những câu chuyện, tâm sự và phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của blogradio.vn. Bạn đừng quên địa chỉ email blogradio@dalink.vn và trên website blogradio.vnblogviet.com.vn.

yeublogradio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Mẹ biết không? Hà Nội đông vui và tấp nập thật đấy, nhưng những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đã trở về với tổ ấm của mình sau một ngày dài lăn lộn với công việc, đứng một mình trên cầu Long Biên, con thấy chạnh lòng và lạc lõng biết nhường nào.

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Năm mười bảy, mọi cô gái đều muốn mình sẽ là duy nhất trong mắt người đó. Có những khoảng cách, dù nhỏ đến mấy, chẳng hạn là khoảng cách giữa hai bàn tay nhưng mãi mãi họ vẫn không thể chạm đến được.

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Ai sinh ra cũng có những trách nhiệm của riêng mình, đâu chỉ riêng bạn, đâu chỉ riêng tôi. Hãy nhớ, đừng bao giờ để bản thân gục ngã, giữa cuộc đời!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Em đa cảm, mà những người đa cảm sẽ dễ bó buộc mình vào những suy nghĩ vẩn vơ, rồi em sẽ khổ. Khổ rất nhiều. Điều tôi mong muốn, là em sống hạnh phúc mỗi ngày. Là mỗi ngày trôi qua, em lại thấy cuộc đời này thật đáng sống.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ, còn kẻ gian ác vẫn ăn sung mặc sướng? Câu hỏi này chắc nhiều bạn vẫn băn khoăn. Hãy lắng nghe lời Phật dạy về cuộc sống để hiểu hơn về nhân tình thế thái.

Khi hối hận thì đã muộn màng

Khi hối hận thì đã muộn màng

Giá như được trở lại ngày ấy tôi sẽ không nghe theo lý trí, mà nghe theo con tim mình, tôi sẽ nghe lời anh để con tôi được khỏe mạnh, chạy nhảy tung tăng như những đứa trẻ khác. Ngoài kia từng cơn gió lạnh tràn về như thấu hiểu tâm can, chúng nô đùa trên những tán lá như có bao điều muốn nói. Và tôi ước chỉ một lần ước thôi!

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

'Em có hạnh phúc không?' 'Dù em có trả lời thế nào thì anh cũng sẽ đau lòng thôi!'

back to top