Phát thanh xúc cảm của bạn !

Là do thu bất chợt, không rõ ngày tháng, hay vì người không rõ ràng những yêu thương? (Thì thầm 410)

2014-12-03 09:59

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh, Radio Online Team

Thì thầm bên bàn phím - Sớm nay, lá vàng rơi rộn ràng con hẻm, mùa thu nữa len lỏi nhớ thương trở về rồi dừng lại, còn anh và yêu thương trong anh thì xa vời vợi, chỉ mình ta bước tiếp với màu mắt nhạt phai hạnh phúc. Là do thu bất chợt, không rõ ngày tháng, hay vì người không rõ ràng những yêu thương?

[Chaiko]

“Có những mùa chưa qua đã nhớ,
Có những người chưa đến đã vội đi.
Ta chùng chình giữa mùa thương, mùa nhớ.
Bởi trời chẳng xanh, còn mưa rơi ngược ở trong lòng.”


Những cơn mưa chuyển mùa dữ dội như lời chia tay tạm biệt mùa hè. Ta đã thấy sớm nay nước đọng vài hạt trên nhánh lá, nắng nhạt vàng cuộn mình lăn trên những con đường còn in dấu vết của mưa. Có khe khẽ nhớ thương gợi dùng dằng ở trong lòng như mùa thu nhẹ đến lạ kỳ. Chỉ có sang thu lòng ta mới bịn rịn những yêu thương nhuốm màu xưa cũ kĩ. Không có mùi hoa sữa đón thu như Hà Nội, không hương cốm, không lá vàng xơ xác một mùa mơ. Sài Gòn thu chi lạ, có thu không hay lẫn giữa bao mùa?



Nhưng ai đã gắn với Sài Gòn như nhịp tim, hơi thở; sẽ cảm nhận được Sài Gòn có thu, trời thu ấy đôi khi chỉ là khoảnh khắc. Thu bất chợt như cơn mưa Sài Gòn vội vã rơi, vội vã tạnh. Thu, Sài Gòn bỗng khe khẽ lạnh. Cái lạnh nhè nhẹ dìu dịu, chẳng đủ để ai hít hà xuýt xoa. Cái lạnh mơn man chạm khẽ da non khi thoảng cơn gió heo may làm tóc bay trong buổi sương sớm. Rồi ngày vẫn đến, còn nắng không dừng lại.

Ngày thu, trời Sài Gòn ngả sang màu buồn, nắng rong chơi để lại những vệt loang leo lét vàng đỏ cuối ngày như nhuộm nỗi buồn, tô đậm cô đơn, vương đầy trong đáy mắt màu hạnh phúc phai vàng. Tận sâu trong ngày là chút tình hẹn hò còn dang dở hoặc đợi chờ một thương yêu. Nên ta dễ dàng nhận ra người tràn ngập thu, người chẳng có thu.

Bởi Sài Gòn đã cùng ta đi qua một mùa thu hân hoan thương nhớ. Ta gặp anh mùa hè để rồi mùa thu ta thả nổi những yêu thương trôi tuột về phía anh. Không ồn ào, không quyết liệt, nhưng day dứt và cuồng say. Thật khẽ thôi, ta yêu người hơn những gì ta có. Nhưng rồi, năm tháng cũng không lăn tròn để mà cứ thế quay trở lại những ngày bắt đầu. Mùa yêu khép lại, đón chào vạt nắng nhạt mùa nhớ nhung, giữa se lạnh hơi sương với những vụn vỡ nát tương ở trong lòng, với đáy mắt ướt sũng có chút tình ngây ngô khờ dại.



Ngày tháng đến vội, hay thu lỡ mùa. Không còn nữa, những sáng thu, đôi bàn tay thoăn thoắt gõ nhớ thương, hớn hở enter mang tình yêu gửi người, hân hoan ùa vào ngày thật sớm, ngồi sau ô cửa sổ he hé mở đủ để cười vui trong se lạnh với tin nhắn ấm áp người gửi ta. Giờ thì, gió thu về lạnh xôn xao, nhưng chẳng còn nữa những ấm áp nho nhỏ từ người. Ta giờ phải tự khoát thêm chiếc áo phong cho ngày lạnh khẽ, tự cười với ngày bằng nỗi nhớ anh, tự xoa lòng bình yên vì anh vẫn còn đấy dù chẳng thể bước lại gần hơn chút nữa, tự khóc, tự hong khô đáy mắt, tự cầm, tự vò ấm đôi tay, tự yêu, tự enter cho đi thương yêu mà chẳng ngóng trông chút tình trở lại, tự phiêu bạt giữa mùa thu thương đến mùa đông nhớ trong hoang hoải tình.

Người ta vẫn hỏi em rằng có thấy buồn mỗi lần như thế, em chỉ cười vì em hiểu, trái tim nào cũng ít nhiều chịu một lần tổn thương, để khi đến với người sau, nó nhẹ nhàng, cẩn thận với những tin yêu đủ đầy. Em chẳng trách nổi, bởi em biết yêu thương trong anh chưa từng phai nhạt, thương nhớ em anh chỉ biết giấu trong lòng bởi đời anh đời em chưa phân rõ duyên phận.
Hệt như thu Sài Gòn, lẫn trong bao mùa như cảm xúc yêu lẫn vào tình nghĩa nặng sâu. Khi ngày qua, mùa thay nhau tới, ta một mình, người một mình, hai ngã rẽ không nhau ngày trở lại.
...

Sớm nay, lá vàng rơi rộn ràng con hẻm, mùa thu nữa len lỏi nhớ thương trở về rồi dừng lại, còn anh và yêu thương trong anh thì xa vời vợi, chỉ mình ta bước tiếp với màu mắt nhạt phai hạnh phúc.

Là do thu bất chợt, không rõ ngày tháng, hay vì người không rõ ràng những yêu thương?

“Mùa thu, mùa lá vỡ âm thầm.

Tình thu, tình lặng câm nhưng còn mãi, thật dài, thật sâu.”

Thì thầm số 410  được thể hiện qua giọng đọc Chitxinh và Nhóm sản xuất Dalink Studio



(...)



Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radicũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Một chàng trai, chưa bao giờ hứa hẹn điều gì cho tôi, nhưng lúc nào cũng âm thầm ở đấy, dõi theo từng bước chân của tôi. Thì ra, tới một ngày, bạn sẽ nhận ra, chúng ta luôn xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp, miễn là ta dũng cảm tiến tới.

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Bản lĩnh lớn nhất trong đời người là chấp nhận sự thay đổi, thậm chí là phải học được cách đổi thay chính mình để không ngừng tiến về phía trước. Hãy biết rằng, không gì trên đời này là tự có, thiên nhiên luôn bắt buộc vạn vật phải trải qua ngàn khổ nhọc mới có được điều mình cần.

Ngày mai anh cưới rồi, anh không chờ em nữa

Ngày mai anh cưới rồi, anh không chờ em nữa

Ngày mai chú cưới rồi, chú không đợi em nữa. Ngày mai em đi rồi, em cũng không về nữa.

back to top