Phát thanh xúc cảm của bạn !

Anh sẽ giữ lại cảm xúc cho em (Thì thầm 412)

2014-12-17 10:51

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh, Radio Online Team

Thì thầm bên bàn phím - Nó có vẻ thật lãng mạn nếu như nó luôn biết cách để nhớ, để giữ mọi cảm xúc của mình, nhưng không hẳn thế… Anh vẫn nhớ một ngày, nó chợt gọi điện cho anh và nói thật vồn vã… Anh ơi, anh nhắc lại cho em nhớ đi, chuyện của ngày hôm qua đấy và cảm xúc của em nữa! Anh lặng đi vì nó chợt quên những hò hẹn, những yêu thương, kể cả những mong ước tương lai mà nó và anh đã thêu dệt sẵn… vậy mà, nó đành quên lãng.

Hôm qua em đã như thế nào anh nhỉ…
Anh kể cho em nghe đi chuyện của ngày hôm qua đấy.

Nó cứ hỏi anh như thế không biết đã bao lần rồi, nó hay quên nhưng không phải quên những thứ diễn ra trong cuộc sống hằng ngày của nó, mà là quên đi thứ cảm xúc yêu thương của nó dành cho anh… thứ cảm xúc vội đến và đi bất chợt, nó không buộc lại được, cũng không thể lý giải được.



Nó là cô gái mà anh yêu thương, nó không đẹp nhưng dịu dàng đến nỗi mỗi khi bên nó anh lại thấy bình yên đến lạ, anh thích bên nó lắm, anh thích nghe nó hát, không phải vì nó hát hay, chỉ là mỗi lần nó hát thì ánh mắt nó long lanh – long lanh hệt như tia nắng đầu ngày rọi xuống mặt hồ lặng sóng vậy.

Nó hay quên, nó không nhớ rằng ngày hôm qua nó đã háo hức như thế nào khi anh gọi điện cho nó, hỏi thăm cuộc sống của nó, rồi hứa hẹn một lúc nào đó sẽ gần bên nó, che chở, yêu thương nó thật nhiều.

Nó quên một ngày mùa đông con gió lùa về, anh đã ôm chặt nó vào lòng. Nó cứ muốn đứng mãi trong vòng tay anh như thế mà chẳng chút bận tâm con gió đông có còn lạnh, lá trên cành đã thêm xanh, mùa khô hanh cho những chiếc lá vàng rơi lác đác… suốt bốn mùa của năm, nó đều muốn nép vào lòng anh như thế.

Nó không còn quá nhỏ để mơ tưởng một tình yêu ngọt ngào, nhưng nó vẫn cứ mãi muốn là con nít của anh, cứ muốn làm nũng với anh, cứ muốn giận hờn vu vơ để anh phải ngập ngừng xin lỗi nó. Lúc đó nó cười với cái vẻ tinh nghịch và thích thú đến lạ…



Nó yêu anh vào một ngày mùa thu thật đẹp. Mùa thu cho con đường nó và anh đi trải đầy những chiếc lá vàng rơi. Một cơn mưa rào lướt qua cho tình yêu nơi nó thêm ngọt ngào, nó và anh chẳng ai muốn dừng lại để trú mưa cả, cứ bên nhau như thế để anh cảm nhận được yêu thương mà nó dành cho anh – một chàng trai  đã từng xa lạ.

Nó từng khao khát sống với biển, nó muốn bên anh khi hoàng hôn ngập chìm cả đất trời, biển dịu dàng và sâu lắng… như nó, biển hát những lời thì thào mà chỉ có cô gái như nó mới hiểu được, nó say xưa nằm nghe sóng vỗ, rồi nó lại chạy loanh quanh để nhặt bao nhiêu là vỏ ốc, nó gọi anh thật to khi tìm được cái gì đó lạ lẫm mà đại dương mang về. Nó cứ mãi là đứa con nít nghịch ngợm nhưng thật đáng yêu vô cùng.

Nó thích đến Hà Nội vào một ngày có gió heo may, chút rét mướt cho nó co ro giữa lòng đường phố cổ. Hà Nội mang chút gì đó vội vã của Sài Gòn, mang chút thơ mộng của Đà Lạt ngàn hoa, rồi lại giữ được nét cổ kính của Huế… Nó yêu hoa sữa đến ngây dại… Nó muốn đến Hà Nội như đứa con nít cứ khao khát một kỳ nghỉ hè ở miền quê xa xôi nào đó, nó vòi vĩnh anh một chuyến đi xa… Và Hà Nội mơ tưởng lại hiện về.

Nó có vẻ thật lãng mạn nếu như nó luôn biết cách để nhớ, để giữ mọi cảm xúc của mình, nhưng không hẳn thế… Anh vẫn nhớ một ngày, nó chợt gọi điện cho anh và nói thật vồn vã… Anh ơi, anh nhắc lại cho em nhớ đi, chuyện của ngày hôm qua đấy và cảm xúc của em nữa! Anh lặng đi vì nó chợt quên những hò hẹn, những yêu thương, kể cả những mong ước tương lai mà nó và anh đã thêu dệt sẵn… vậy mà, nó đành quên lãng.

Anh chậm rãi kể cho nó nghe rằng nó đáng yêu như thế nào, líu lo như chú chim sáo và hết mực thiết tha với cuộc sống… và cái cuộc sống ấy có anh, nó yêu anh nồng nàn, nồng nàn như mùi hoa sữa mà nó thèm khát của Hà Nội, nó yêu… Nó thích… Anh cứ kể, và nó cứ lặng im, cái cảm xúc yêu thương rất vội của nó bỗng biến đâu mất, à thì ra nó đã từng yêu anh như thế đấy…

Anh không mất niềm vào với tình yêu nơi nó. Nhưng anh thật sự lo sợ, lo sợ một lúc nào đó giữa dòng đời xuôi ngược nó chợt quên đi những yêu thương nơi anh và vô tình nắm lấy một bàn tay ai khác…
Anh lo sợ sẽ đánh mất nó nếu nó không tìm lại được cảm xúc qua những lời kể của anh…

Sợ lắm một ngày nó không biết rằng nó đã quên điều gì đó, quên một người quan trọng với nó… Và quên gọi anh để anh đưa nó quay về.

Chậm lại một chút... để em kịp nhặt lại điều gì đó trước khi nó biến mất.

Hãy tìm lại em đi cô bé… Tìm lại yêu thương em đã dành trọn cho anh đi.

Hà Nội đẹp quá anh nhỉ, hoa sữa này… Anh gắn lên tóc rối em đi…

  • Thì thầm được gửi từ Lethimai0213

Thì thầm số 412  được thể hiện qua giọng đọc Chitxinh và Nhóm sản xuất Dalink Studio



(...)



Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radicũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 741: Ai rồi cũng sẽ hạnh phúc

Blog Radio 741: Ai rồi cũng sẽ hạnh phúc

Khi bên cạnh một người và ta được sống là chính mình, đó là “hạnh phúc”... “Hạnh phúc” vẫn luôn tồn tại trong vô vàn hình dáng như thế. Điều ta cần làm không phải là vội vàng tìm kiếm, hãy cứ sống hết mình và kiên nhẫn đợi chờ. Vì ai rồi cũng sẽ hạnh phúc.

Tết này, tự dưng tôi thèm nồi thịt kho mình nấu

Tết này, tự dưng tôi thèm nồi thịt kho mình nấu

Bỗng mặt gã có phần hơi đỏ ửng lên như ngày đầu khi gã gặp chị, gã nói nhỏ: “Tự nhiên tôi lại thèm nồi thịt kho tàu mình nấu vào dịp Tết, mình nấu tôi ăn nghe”.

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

Khi em đang ngồi gõ những dòng này, là khi anh đang có chuyến công tác ngắn ngày ở Hàn Quốc. Nếu anh còn độc thân, thì khi trở về Việt Nam, hãy cho em một câu trả lời: Em có thể mở lòng yêu anh được chứ, người dưng?

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Cha mẹ nào chẳng vui khi ngày tươi ngày tết một năm chỉ có ba ngày, con cháu sum họp quay quần bên nhau, đó là hạnh phúc của gia đình nó lớn lao và quý giá biết chừng nào. Nhưng có cha mẹ nào không buồn, khi có con cháu đủ đầy nhưng ngày tết thiếu đứa này rồi lại vắng đứa kia.

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Em mở lòng ra và yêu anh, nhé! Cho anh cơ hội cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội. Em sẽ thôi không hoài nghi, em sẽ thôi không khép chặt lòng mình, em sẽ mở cửa trái tim để yêu và được yêu bằng tất cả niềm tin, hi vọng, sự say mê và ngọt ngào nhất như mùa yêu đầu. Cuộc sống có bao nhiêu, tuổi trẻ có bao nhiêu đâu mà cứ mãi hững hờ...

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

back to top