Phát thanh xúc cảm của bạn !

CXAN 232: Phố mùa đông

2014-12-19 15:18

Tác giả: Nguyễn Thị Minh Ngân Giọng đọc: Hằng Nga

CXAN - “Em tô đời bằng màu son lên môi. Đời tô em bằng màu gì lên mắt?”. Câu hỏi ấy đã bao lần em tự hỏi, nhưng mãi chẳng tìm được câu trả lời. Em chỉ biết rằng, môi em chẳng còn hồng như những giấc mơ ngày thơ trẻ, mắt em chẳng còn xanh như ngày mới biết những rung động đầu đời. Sau đôi mắt kính kia, là màu gì trên đôi mi em?

***

Phố sương mù, phố chưa lên đèn
Núi quanh đồi, nhớ mùa trăng cũ…


Chẳng hiểu vì sao mỗi lần nghe ca khúc Phố mùa đông, lòng lại nao nao, chòng chành như đang đứng giữ phố đông lạnh, giữa bạt ngàn thông, giữa núi đồi giăng sương mờ cả những giấc mơ ngày nắng hạ.

…Tháng mưa về, tiếng mưa ru hời
Phố bên đồi, đứng chờ em tới
Hồ xanh thắm trong mưa buồn rơi
Tiếng em cười nói quanh đời tôi…

Phố mùa đông

Cao nguyên đó em, quanh em là núi, là đồi trập trùng xa vời vợi. Ngày mưa thì giăng kín chẳng thấy cả bàn tay mình, vì mắt mờ hoen lạnh. Em có thấy phố núi đang gọi mùa mới đó không, mùa của những cơn mưa chiều giăng giăng màu xám. Em ở Cao nguyên, em đã từng bước những bước chân nhỏ bé đến tận những vùng đất xa xôi, một mình em biết cái lạnh cắt da xứ Bắc rồi đấy, em cũng đã biết cái nắng Sài Gòn, cơn mưa gọi triều cường dâng lên ngang thềm nhà. Nhưng chưa một lần em dám đặt chân đến Đà Lạt, dù nơi đó bạn bè em từ mọi miền xa đã từng đến, dù bao người đã rủ em cùng đi, nhưng em vẫn chối từ, vẫn lỡ hẹn cùng phố núi mờ sương.

…Lời tôi hát đồi núi trập trùng
Có đôi khi nhớ thiên đường xưa…

Ngày còn đi học, em cùng nhỏ bạn mơ ước được đi Đà Lạt, vì nơi ấy ngập tràn sắc hoa, có thông reo với gió, có cả những ngôi nhà đep như tranh vẽ. Ôi nhớ cái ngày mơ mộng ấy quá, giờ đã trôi xa tận triền dốc nào rồi hỡi em? Bạn em đã từng đứa “ theo chồng bỏ cuộc chơi”, bỏ lại em cùng những hương xưa năm tháng hoài niệm, bỏ lại góc phố dịu dàng một nhành lan màu tím, bỏ lại bên tách cà phê những hạt đường long lanh chưa kịp tan…

Mai tôi sẽ rời xa kỷ niệm
Sẽ mang theo ánh trăng ngày thơ
Tình em có hằn vết son buồn
Khép đôi môi câu hát vô thường…


Theo thời gian, em cũng không còn là cô bé ngây thơ ngày nào. Trái tim em cũng đã biết nhớ, biết thương, biết chờ, biết yêu, và biết cả những niềm đau. Nhưng ngồi lại nghe khúc hát này thì trong tim em chỉ còn những giọt buồn loang theo tiếng mưa tí tách bên thềm nhà, tình em đó đã hằn một vết son lặng lẽ phai dấu theo bước chân ai ngang phố, bỗng em thì thầm như một khúc tự tình với cõi lòng:

Em tô đời bằng màu son lên môi
Đời tô em bằng màu gì lên mắt?


Câu hỏi ấy đã bao lần em tự hỏi, nhưng mãi chẳng tìm được câu trả lời. Em chỉ biết rằng, môi em chẳng còn hồng như những giấc mơ ngày thơ trẻ, mắt em chẳng còn xanh như ngày mới biết những rung động đầu đời. Sau đôi mắt kính kia, là màu gì trên đôi mi em?


…Lối em về, rẽ qua phố chợ
Lũ thông già vẫn rì rào nhớ
Vì em đã mang theo ngày thơ
Ánh trăng về giữa đêm mộng mơ…

Một chiều về phố, em tạt vào hàng hoa mua cho mình một ôm hồng ánh trăng, màu hoa hồng mà em thích. Hôm nay mưa, chẳng có trăng của trời, em một mình ngắm đóa hồng như trăng của lòng mình vậy. Em biết mùa này Đà Lạt đẹp lắm, mimosa cũng vàng ngọt như trăng. Nhưng em sợ, sợ một mình đối diện với nỗi cô đơn khi em đến Đà Lạt một mình. Có những lúc lòng người chẳng thể thắng được với thiên nhiên, em sợ nơi ấy đẹp một vẻ đẹp rất buồn. Em sợ nơi ấy có sương làm em cay mắt, cóng cả hàng mi. Em sợ tay em trong mưa lạnh, em sợ mình chông chênh.

Nên em hẹn lòng sẽ đến Đà Lạt vào một ngày nắng ấm, vào một ngày trái tim em tràn ngập tin yêu…
  • Lâm Hạ
P/s: Chân thành cảm ơn ca khúc Phố mùa đông, sáng tác của nhạc sỹ Bảo Châu qua giọng ca của ca sỹ Lê Hiếu.
  • Bài hát sử dụng trong CXAN 232: Phố mùa đông (Lê Hiếu)
  • Cảm xúc âm nhạc được thực hiện bởi Hằng Nga và Dalink Studio Group.


Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết


Để những câu chuyện, tâm sự và phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của blogradio.vn. Bạn đừng quên địa chỉ email blogradio@dalink.vn và trên website blogradio.vnblogviet.com.vn.

yeublogradio

Nguyễn Thị Minh Ngân

Xin giữ tim ngọt ngào.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Sài Gòn vẫn luôn mở lòng, sao còn chưa gõ cửa? (Cafe Vlog)

Sài Gòn vẫn luôn mở lòng, sao còn chưa gõ cửa? (Cafe Vlog)

Có những ngày cô đơn đến chênh vênh, tâm tình lạc lõng đến chơi vơi trong mớ suy nghĩ hỗn độn và bừa bộn, chân buồn không nhấc, mắt nhắm hờ để mọi thứ trôi, mặc cho gánh nặng áo cơm, sự nghiệp, công việc ghì nặng lấy đôi vai...

Mệt rồi, chỉ muốn bước thật chậm để tìm về với bình yên (Cafe Vlog)

Mệt rồi, chỉ muốn bước thật chậm để tìm về với bình yên (Cafe Vlog)

Bình yên là khi mỗi sáng thức giấc không phải tính toán, tị hiềm, không phải khoác một chiếc mặt nạ mệt nhoài để nhìn cuộc sống. Bạn thức dậy sớm một chút, đọc một cuốn sách, ngắm nhìn dòng người tấp nập trên phố, cảm thấy tâm hồn rạo rực âm thanh của cuộc sống.

Nơi ấy đã dạy ta cách trưởng thành

Nơi ấy đã dạy ta cách trưởng thành

Người ta vẫn tìm ra rất nhiều lý do để yêu một thành phố. Đôi khi là vì ở đó có một người đã khiến ta mỉm cười, có một ngày khiến ta bỗng thấy cuộc đời quá dịu dàng hay chỉ là nơi ấy đã giúp ta tự tin hơn khi bước vào con đường trưởng thành lắm chông gai.

Thì ra cảm giác cô đơn giữa chốn đông người thật tệ

Thì ra cảm giác cô đơn giữa chốn đông người thật tệ

Những năm tháng 28 tuổi như ngày hôm nay, mình vẫn là một kẻ cô đơn trong thành phố đông dân này. Bạn bè cứ bảo mình kén, bố mẹ cứ giục sao mãi chẳng thấy đưa người thương về, còn mình thì vẫn lẩn thẩn đi về một mình. Đó là cô đơn? Thế với bạn, cô đơn là gì?

Hành trang quan trọng nhất của cuộc đời chính là trái tim yêu thương

Hành trang quan trọng nhất của cuộc đời chính là trái tim yêu thương

Người ta vẫn nói dài nhất là cuộc đời, nhưng ngắn nhất cũng là cuộc đời. 60 năm, 70 năm hay hơn 100 năm đi chăng nữa, liệu có mấy ai dám tự tin nói rằng mình sống tốt mỗi ngày, rằng mình không làm điều gì hổ thẹn với lương tâm.

Giá có thể trốn phố về quê

Giá có thể trốn phố về quê

Lớn lên, tôi đi suốt chiều dài đất nước, đi qua những thành phố lung linh ánh đèn, chẳng ở đâu và ở đâu kiếm được một miếng cơm nắm muối vừng đủ vị và ngọt ngào như miếng cơm nắm muối vừng của bà tôi năm nào.

Blog Radio 604: Gặp được người, năm tháng hóa an yên (Phần 1)

Blog Radio 604: Gặp được người, năm tháng hóa an yên (Phần 1)

Sau những tháng năm chùn chân mỏi gối vì phải bước đi một mình, đến một lúc nào đó ta sẽ dừng lại bên một người, người mà khi ta bên cạnh sẽ cảm nhận được hai chữ “bình yên”.

Chữ người tử tù (Nguyễn Tuân): Đọc truyện và phân tích

Chữ người tử tù (Nguyễn Tuân): Đọc truyện và phân tích

Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân: Một văn phẩm gần đạt đến sự hoàn thiện, hoàn mỹ.

Tôi sẽ đợi đến khi em hết thích cô đơn

Tôi sẽ đợi đến khi em hết thích cô đơn

Em yêu thích sự cô đơn như vậy, liệu có thể cũng yêu tôi như cách em yêu chúng không? Hay em cứ mãi thích một mình như thế còn để tôi yêu em, yêu luôn sự cô đơn của em.

9 lời khuyên quý của Gia Cát Lượng về 'tu thân lập chí' nên ghi nhớ cả đời

9 lời khuyên quý của Gia Cát Lượng về 'tu thân lập chí' nên ghi nhớ cả đời

Không chỉ là nhà quân sự đầy mưu lược, nhà tiên tri tài ba, Gia Cát Khổng Minh còn là một bậc danh sĩ thông kim bác cổ với những lời khuyên giá trị cho hậu thế nghìn năm.

back to top