Phát thanh xúc cảm của bạn !

CXAN 245: Ru ta ngậm ngùi

2015-04-03 18:24

Tác giả: Nguyễn Thị Minh Ngân Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Nếu có ai đó đang còn miên man trong những cơn mơ, thấy cuộc đời quá rộng còn tim ta quá chật, còn muốn yêu thương cuộc đời hơn giây phút này, thì hãy một lần thử ngồi nhấm nháp một tách cà phê nóng, trong một quán nhỏ dưới cơn mưa mùa hạ, và nghe Trịnh ca…

Mưa đầu mùa từng giọt thấm ướt những cánh hoa bé xinh nơi góc quán quen, em ngồi bên ly cà phê tỏa hương thơm loang nước. Quán vắng, nước mưa tí tách trên mái nhà. Đất Ban Mê là thủ phủ cà phê, quán cà phê từ hiện đại đến các quán cóc ven đường đều mang hương vị độc đáo riêng của nó. Cà phê một mình đã là thói quen từ lâu, một thói quen buồn.

Môi nào hãy còn thơm
Cho ta phơi cuộc tình
Tóc nào hãy còn xanh
Cho ta chút hồn nhiên

Cà phê nhấp môi đăng đắng, nhớ lại vị ngọt của nụ hôn đầu đời. Môi nào còn thơm hương nụ hôn đầu dưới làn mưa bay? Môi nào nếm vị mặn của nước mắt hương tình cũ nhạt nhòa giờ ùa về theo gió, những mối tình như được mưa réo rắt gọi về theo miền nhớ. Tóc xanh em hãy còn dài theo thời gian, tóc đã xanh mấy mùa, mùa nào lọn tóc em đã vương vấn hơi ấm bàn tay ai? Mùa nào gọi em về với những hồn nhiên xưa khi môi còn chưa biết nếm vị đắng của nỗi đau, đắng hơn cà phê nhiều lắm…

ru ta ngậm ngùi

Tim nào có bình yên
Ta rêu rao đời mình
Xin người hãy gọi tên
Khi tình đã vội quên
Tim lăn trên đường mòn…

Còn ai nhớ tên ta trong đời, nhấp giọt cà phê đắng tận đáy lòng, tự hỏi lòng giây phút này ta thầm nhớ tên ai? Đã là xưa cũ rồi, rêu phong kín những lối xưa còn in hằn dấu chân ngày còn chung đôi. Em như cánh hoa mỏng manh kia dưới cơn mưa hạ, run rẩy, cô đơn…mưa cũng vô tình như người vậy, bỏ lại em cùng ký ức để đi về miền xa lắm, trái tim em chẳng biết làm gì ngoài việc dõi theo người trên đường mòn, rong rêu quấn lấy tim ta, buốt giá…

…Xin chờ những rạng đông
Đời sao im vắng, như đồng lúa gặt xong
Như rừng núi bỏ hoang
Người về soi bóng mình, giữa tường trắng lặng câm…

Sau những cơn mơ dài, em vẫn đón những bình minh reo ca hân hoan như mời gọi em hãy mở cửa con tim yêu đón ngày mới. Nhưng sao trong thế giới rộng lớn ngoài kia, tim em vẫn im lặng, vẫn hoang hoải chờ đợi một yêu thương chân thành, một yêu thương trọn vẹn cho em nhưng sao xa vắng quá, chỉ còn mình em soi bóng mình giữa hư không, giữa cơn mưa, giữa đáy tách cà phê đắng chiều nay.

…Em về hãy về đi
Ta phiêu du một đời
Hương trầm có còn đây
Ta thắp nốt chiều nay…

Cà phê cạn rồi, mưa cũng thôi rơi, vài ánh nắng chiều sót lại còn luyến tiếc nhòm qua kẽ lá. Cánh hoa bé nhỏ xinh xinh mỏng manh ấy mà vẫn nguyên sơ đón chào nắng chiều sau cơn mưa nặng hạt, thật tài tình. Vài giọt mưa vẫn còn đọng nơi nhụy hoa, hoa khóc đấy ư? Giọt mưa hay giọt nước mắt hoa khóc cho đời, vì kiếp hoa phù du lắm, khoe hương khoe sắc đấy, rồi sẽ lụi tàn. Còn chút luyến lưu em gửi cho cơn mưa đầu hạ rồi, gửi tình cũ chút vương vấn của chiều này thôi, hãy ngủ ngoan nhé người xưa ơi, tình xưa ơi.

Em đứng dậy, dạo bước qua cây cầu bên bờ ao nhỏ của quán, vẫy tay cùng anh chủ quán đã quen mặt. Sao về sớm vậy em? Anh tươi cười. Bác Trịnh nói em về rồi kìa, em cười buồn đáp lời anh. Thôi, không tính tiền bé đâu, khuyến mãi ly cà phê đó, bác Trịnh mời…Em ngẩn ngơ, rồi chào anh ra về, đôi khi cuộc đời có những món quà nho nhỏ thi vị và ấm vô cùng…

Xin ngủ trong vòng nôi
Ta ru ta ngậm ngùi…


Trên đường về, ta nhớ lại tuổi thơ, nhớ ngày xưa hồn nhiên trên lưng mẹ, nhớ những ngày con tim non vẫn yêu đời, yêu người mà chưa biết đến hoang mang. Ta ùa mình vào lòng phố, phố sau mưa, mát lắm. Phố lên đèn, phố đưa em về nơi làm trái tim em an lành dù có thổn thức bao ngày, phố hôm nay sẽ ru em một giấc mộng xinh như hoa cỏ sau mưa. Hẹn với phố một ngày nắng hạ, em sẽ song hành bên yêu thương thênh thang cùng phố, hẹn quán quen một mối tình cùng người thương, hẹn những khúc nhạc Trịnh một lời ru ca cho trăm năm…

Lâm Hạ

Xin chân thành cảm ơn ca khúc Ru ta ngậm ngùi của cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn qua giọng ca Khánh Ly.

  • Bài hát sử dụng trong CXAN 245: Ru ta ngậm ngùi (Khánh Ly)
  • Giọng đọc và tech mix: Hằng Nga
Mời bạn chia sẻ những bài cảm nhận về những bài hát, bản nhạc tâm đắc đến blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

yeublogradio


Nguyễn Thị Minh Ngân

Xin giữ tim ngọt ngào.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 777: Ngày người nói thương tôi, bầu trời mang một màu xanh rất khác

Blog Radio 777: Ngày người nói thương tôi, bầu trời mang một màu xanh rất khác

Thật lạ, đôi khi người ta cố gắng thay đổi vì người mình thương, nhưng khi bản thân đã trở nên tốt hơn thì lại thấy người kia không còn hợp với mình nữa. Bản thân bây giờ chỉ có mình mới yêu được, không còn cảm giác với bất kỳ ai, tựa như tôi yêu chính bản thân mình vậy.

Tình đẹp đến mấy cũng sẽ tàn phai

Tình đẹp đến mấy cũng sẽ tàn phai

Những ngày mưa luôn khơi gợi trong lòng ta nhiều cảm xúc, nhớ nhung vì những gì đã qua. Đã từng có người che chung dưới một chiếc ô, người cầm tay ta trong những ngày mưa lạnh. Và rồi “ngọt ngào đến mấy cũng tan thành mây”, tình đẹp đến đâu cũng rồi đến lúc phai nhạt

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

back to top