Phát thanh xúc cảm của bạn !

Con kể ba nghe

2016-06-17 01:00

Tác giả: Nguyễn Thị Minh Ngân Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Con gái vẫn mơ mình có ba, dù chỉ là ước mơ chẳng bao giờ có thực. Những câu hát vẫn chạy qua trong nỗi nhớ, chắc có lẽ có ba là vậy đó, như trong phim, như trong nhạc, như trong thơ. Vậy mà gần 30 năm trôi, con vẫn chẳng thể nào biết, có một người ba thực sự trong đời thế nào, có như trong sách người ta kể không? Con gái cứ suy tư, giận hờn, rồi buồn một mình vì những nghĩ suy rất con gái. Con gái sẽ kể hết ra những điều này, để rồi lòng thảnh thơi, mà yêu mình, yêu đời vậy thôi.

***

“Khi nghe nhạc con nhẹ nhàng hơn
Khi nghe nhạc con là dòng sông, con là cánh đồng, là cánh đồng
Nằm giữa khoảng trời mênh mông
Như bà ru lúc xưa ba còn thơ bé”


Mỗi lần nghe ca khúc “Ba kể con nghe”, con lại nhớ ba. Con thử hình dung trong đầu hình dáng ba của ngày xưa, và ba của bây giờ. Rồi con tự buồn, vì dù có tưởng tượng thế nào, con cũng chẳng vẽ được một dáng hình ba của riêng con. Ba của con là một hình dáng lờ mờ qua ô cửa kính xe đang dần lăn bánh, khi đó con 5 tuổi, trong hơi lạnh cắt da của mùa đông xứ Bắc, ba hứa hai tháng nữa ba sẽ về! Và rồi con gái đợi ba, gần ba mươi năm cho một lời hứa của một ngày đông xa mờ mà con biết ba chắc chẳng còn nhớ.

Con kể ba nghe

Ba của con là ba của ngày con mười hai tuổi, lạ lẫm khi mọi người bảo “Chào đi, bố mày đấy!”. Con luôn thử nghĩ sẽ thế nào khi chúng ta sống bên nhau, mẹ - ba – và con, để rồi con nhận ra, chúng ta sẽ chẳng bao giờ là một gia đình. Giây phút đó con biết, con sẽ đi một mình trong suốt quãng đời còn lại mà không có ba. Ba của con là người đã cõng con trên lưng trong là con nhõng nhẽo giả vờ ngủ. Con biết đó là LẦN DUY NHẤT trong đời con gần ba đến vậy. Con thấy mình tàn nhẫn khi để hai em đi bộ, còn con được ba cõng, nhưng đó là cơ hội cuối cùng để con biết hơi ấm của ba. Con ích kỷ quá phải không ba.

Đến bây giờ con vẫn hối hận vì hành động đó, khi để hai em đi bộ trong đêm tối, còn bị vấp mấy lần. Ba của con chưa bao giờ đánh con như mẹ, không chửi mắng con. Ba nói nhỏ nhẹ, nhưng lời ba chưa bao giờ ngọt ngào và quan tâm cả. Có thể ba không thể hiện tình yêu thương của mình, hoặc có thể ba chưa hề biết đến nó. Con gái buồn, dù biết sẽ là thừa thãi lắm nỗi buồn này. Nhưng buồn chút thôi, vì đời còn nhiều ngày vui.

“Hôm nay ba có âm nhạc
Ba yêu như yêu con chưa bao giờ ba chán
Cho con từng nốt nhẹ nhàng
Con đem câu hát ca vang
Mai đây con mạnh mẽ hơn nhiều
Mai đây con chở che cho biết bao điều
Cho ước mơ của mẹ, cho nỗi đau của mẹ
Theo ba chăm sóc con nghe”.

Con vẫn khóc khi nghe những ca khúc về ba, mặc dù lòng con luôn tự nhủ mình đừng rơi nước mắt vì ba nữa. Vậy mà mỗi lần yêu thương một chàng trai nào đó, con lại nhớ ba. Con gái thầm ước có ba, để đơn giản hỏi ba rằng “Ba thấy anh ấy thế nào?” Nhưng, chẳng bao giờ ba biết về những chàng trai của con gái cả. Để rồi con gái lần nào cũng bỡ ngỡ như lần đầu, con gái không hề biết những chàng trai ấy có thói quen thế nào, có sở thích gì đặc biệt hay những điều người con trai cần ở người mình yêu.

Con kể ba nghe

Vậy nên, những năm tháng qua, con gái đã đánh rơi nhiều điều rất đẹp, ba à. Con gái giận vô cớ cậu bạn cùng lớp, con gái bỏ quên một chàng trai nơi phố đông mà không hề biết người đó luôn kiếm tìm mình. Con gái nặng lời làm một người tổn thương, để rồi những niềm đau sau đó, mãi in hằn vào giấc mơ hằng đêm của con gái. Mỗi đêm nhìn lại, bên ánh đèn chỉ chiếu một khoảnh sân nhỏ, bóng con gái cô đơn in trên vách tường, cùng những chiếc lá rung rinh khẽ ru nỗi buồn con gái, thì con gái bé nhỏ của ba lại nhìn vào vết rạn đó, vết rạn của những năm tháng cũ nay đã rong rêu úa màu. Con gái tự hỏi, có phải chăng, đó là khoảng cách con gái cần khỏa lấp trước khi vươn mình đón nhận những thương yêu?

Con gái vẫn tự ru mình những giấc mơ nhỏ bé, giản đơn thuở nào vào những khúc hát không tên, chẳng đầu chẳng cuối. Tuổi thơ con gái cô đơn nhiều nhiều lắm, để rồi sau bao năm cuộc đời dạy con gái bé nhỏ của ba những bài học để trưởng thành, để bước một mình thì khi về đến quê ba, con gái vẫn thấy mình như đứa trẻ 5 tuổi ngày nào. Con gái bước thật chậm trên con đường làng noiw tuổi thơ ba in dấu. Con gái ngắm dòng sông quê, cánh đồng hương lúa mới và tự nhủ, một lần thôi xin mây trời quê nội kể cho con gái nghe câu chuyện về tuổi thơ ba, về thơ quãng đời đẹp nhất của một chàng trai đất Bắc.

Tuổi thơ ba có cánh diều căng gió, có dế mèn đêm khuya, có tiếng bà ru không? Còn tuổi thơ con gái chỉ có những trưa hè một mình lang thang giữa đồi nắng cháy, mơ ước về nơi xa, mong ba trở về bên mẹ và con.

“Khi ba lên tám, lên mười
Chơi guitar không hay nên ba tập chơi trống
Đôi chân lo lắng run run, đôi tay ba đánh lung tung
Bao nhiêu năm ròng rã qua rồi
Bao nhiêu năm lặng lẽ ba vẫn hay cười
Ba ước mơ thật nhiều, ba khát khao thật nhiều
Ba yêu con biết bao nhiêu”.


Con gái vẫn mơ mình có ba, dù chỉ là ước mơ chẳng bao giờ có thực. Những câu hát vẫn chạy qua trong nỗi nhớ, chắc có lẽ có ba là vậy đó, như trong phim, như trong nhạc, như trong thơ. Vậy mà gần 30 năm trôi, con vẫn chẳng thể nào biết, có một người ba thực sự trong đời thế nào, có như trong sách người ta kể không? Con gái chẳng bao giờ có câu trả lời. Giờ thì con gái thấy mệt nhiều lắm đó ba. Con gái cứ suy tư, giận hờn, rồi buồn một mình vì những nghĩ suy rất con gái. Con gái sẽ kể hết ra những điều này, để rồi lòng thảnh thơi, mà yêu mình, yêu đời vậy thôi.

© Lâm Hạ - blogradio.vn

Giọng đọc và techmix: Hằng Nga

Nguyễn Thị Minh Ngân

Xin giữ tim ngọt ngào.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Liệu giữa người với người cần bao nhiêu duyên mới đủ để gặp nhau? Em và anh cần nợ nhau thêm bao nhiêu ân tình mới có thể bên nhau đến cuối đời?

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Tôi quen với việc lạc lõng giữa con phố đông người, quen với việc những người mình tưởng là thân quen nhưng lại luôn lạnh nhạt với mình, quen cả với việc đi chơi một mình và tâm sự một mình.

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Thanh xuân tớ đã bỏ lỡ điều gì? Có hối tiếc điều gì không? Tớ không chắc nữa. Đôi lúc tớ tự hỏi bản thân? Liệu ngày xưa nếu đủ mạnh mẽ tớ nói tớ thích cậu, liệu bây giờ mọi chuyện có khác không? Giữa hàng trăm vạn người, sao chỉ có mỗi cậu khiến tớ rung động? Giữa hàng nghìn hàng triệu thời gian, tại sao tất cả thời gian tớ chỉ suy nghĩ về mỗi mình cậu?

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Đa phần những người đạt thành tựu đều là những người có ý thức về thời gian. Họ biết sử dụng thời gian vào những việc có ý nghĩa, học hỏi và phát triển bản thân. Bởi thêm một kỹ năng, cuộc sống sẽ có thêm lựa chọn.

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Khi con mạnh mẽ, thì con tự biết cách biến mình thành một nữ hoàng, mà chẳng cần phải đánh rơi chiếc giày để chờ một chàng hoàng tử nào đó nhặt được.

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Sẽ không có một cái kết tốt đẹp nào cho người thứ ba cả, rằng cô mãi mãi chỉ là người thừa trong tổ ấm đẹp đẽ của họ, rằng người như cô không xứng đáng có được hạnh phúc, mãi mãi cũng không được hạnh phúc.

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Thanh sử biên triều cũng nhận định: “Người Càn Long yêu nhất là hoàng hậu đời thứ nhất, Hiếu Hiền hoàng hậu. Người ông tin cậy nhất là Lệnh Phi”

Replay Blog Radio: Tạm biệt ngày hôm qua

Replay Blog Radio: Tạm biệt ngày hôm qua

Người ta đi tìm hạnh phúc chứ không phải dậm chân tại chỗ để hạnh phúc tự tìm đến. Có trải qua thất bại, khổ đau ta mới nhận ra giá trị đích thực của cuộc sống. Tôi biết, ngày hôm qua nên khép lại.

Bạn thân ơi bao lâu rồi ta không gặp nhau

Bạn thân ơi bao lâu rồi ta không gặp nhau

"Yêu xa không đáng sợ bằng bạn thân ở xa, những lúc mình cần nó nhất thì nó lại không thể ở bên cạnh mình".

Thơ Radio: Thu về rồi, mình yêu nhau đi anh

Thơ Radio: Thu về rồi, mình yêu nhau đi anh

Không phải ngẫu nhiên mùa thu thường trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho các nhà thơ, nhà văn sáng tác. Mùa thu với những làn nắng vàng như mật rót qua từng kẽ lá, mơ màng vương lên vai áo người con gái. Mùa thu với bầu trời cao xanh, lộng gió khiến tâm hồn ta bỗng thấy thư thái hơn.

back to top