Phát thanh xúc cảm của bạn !

Con kể ba nghe

2016-06-17 01:00

Tác giả: Nguyễn Thị Minh Ngân Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Con gái vẫn mơ mình có ba, dù chỉ là ước mơ chẳng bao giờ có thực. Những câu hát vẫn chạy qua trong nỗi nhớ, chắc có lẽ có ba là vậy đó, như trong phim, như trong nhạc, như trong thơ. Vậy mà gần 30 năm trôi, con vẫn chẳng thể nào biết, có một người ba thực sự trong đời thế nào, có như trong sách người ta kể không? Con gái cứ suy tư, giận hờn, rồi buồn một mình vì những nghĩ suy rất con gái. Con gái sẽ kể hết ra những điều này, để rồi lòng thảnh thơi, mà yêu mình, yêu đời vậy thôi.

***

“Khi nghe nhạc con nhẹ nhàng hơn
Khi nghe nhạc con là dòng sông, con là cánh đồng, là cánh đồng
Nằm giữa khoảng trời mênh mông
Như bà ru lúc xưa ba còn thơ bé”


Mỗi lần nghe ca khúc “Ba kể con nghe”, con lại nhớ ba. Con thử hình dung trong đầu hình dáng ba của ngày xưa, và ba của bây giờ. Rồi con tự buồn, vì dù có tưởng tượng thế nào, con cũng chẳng vẽ được một dáng hình ba của riêng con. Ba của con là một hình dáng lờ mờ qua ô cửa kính xe đang dần lăn bánh, khi đó con 5 tuổi, trong hơi lạnh cắt da của mùa đông xứ Bắc, ba hứa hai tháng nữa ba sẽ về! Và rồi con gái đợi ba, gần ba mươi năm cho một lời hứa của một ngày đông xa mờ mà con biết ba chắc chẳng còn nhớ.

Con kể ba nghe

Ba của con là ba của ngày con mười hai tuổi, lạ lẫm khi mọi người bảo “Chào đi, bố mày đấy!”. Con luôn thử nghĩ sẽ thế nào khi chúng ta sống bên nhau, mẹ - ba – và con, để rồi con nhận ra, chúng ta sẽ chẳng bao giờ là một gia đình. Giây phút đó con biết, con sẽ đi một mình trong suốt quãng đời còn lại mà không có ba. Ba của con là người đã cõng con trên lưng trong là con nhõng nhẽo giả vờ ngủ. Con biết đó là LẦN DUY NHẤT trong đời con gần ba đến vậy. Con thấy mình tàn nhẫn khi để hai em đi bộ, còn con được ba cõng, nhưng đó là cơ hội cuối cùng để con biết hơi ấm của ba. Con ích kỷ quá phải không ba.

Đến bây giờ con vẫn hối hận vì hành động đó, khi để hai em đi bộ trong đêm tối, còn bị vấp mấy lần. Ba của con chưa bao giờ đánh con như mẹ, không chửi mắng con. Ba nói nhỏ nhẹ, nhưng lời ba chưa bao giờ ngọt ngào và quan tâm cả. Có thể ba không thể hiện tình yêu thương của mình, hoặc có thể ba chưa hề biết đến nó. Con gái buồn, dù biết sẽ là thừa thãi lắm nỗi buồn này. Nhưng buồn chút thôi, vì đời còn nhiều ngày vui.

“Hôm nay ba có âm nhạc
Ba yêu như yêu con chưa bao giờ ba chán
Cho con từng nốt nhẹ nhàng
Con đem câu hát ca vang
Mai đây con mạnh mẽ hơn nhiều
Mai đây con chở che cho biết bao điều
Cho ước mơ của mẹ, cho nỗi đau của mẹ
Theo ba chăm sóc con nghe”.

Con vẫn khóc khi nghe những ca khúc về ba, mặc dù lòng con luôn tự nhủ mình đừng rơi nước mắt vì ba nữa. Vậy mà mỗi lần yêu thương một chàng trai nào đó, con lại nhớ ba. Con gái thầm ước có ba, để đơn giản hỏi ba rằng “Ba thấy anh ấy thế nào?” Nhưng, chẳng bao giờ ba biết về những chàng trai của con gái cả. Để rồi con gái lần nào cũng bỡ ngỡ như lần đầu, con gái không hề biết những chàng trai ấy có thói quen thế nào, có sở thích gì đặc biệt hay những điều người con trai cần ở người mình yêu.

Con kể ba nghe

Vậy nên, những năm tháng qua, con gái đã đánh rơi nhiều điều rất đẹp, ba à. Con gái giận vô cớ cậu bạn cùng lớp, con gái bỏ quên một chàng trai nơi phố đông mà không hề biết người đó luôn kiếm tìm mình. Con gái nặng lời làm một người tổn thương, để rồi những niềm đau sau đó, mãi in hằn vào giấc mơ hằng đêm của con gái. Mỗi đêm nhìn lại, bên ánh đèn chỉ chiếu một khoảnh sân nhỏ, bóng con gái cô đơn in trên vách tường, cùng những chiếc lá rung rinh khẽ ru nỗi buồn con gái, thì con gái bé nhỏ của ba lại nhìn vào vết rạn đó, vết rạn của những năm tháng cũ nay đã rong rêu úa màu. Con gái tự hỏi, có phải chăng, đó là khoảng cách con gái cần khỏa lấp trước khi vươn mình đón nhận những thương yêu?

Con gái vẫn tự ru mình những giấc mơ nhỏ bé, giản đơn thuở nào vào những khúc hát không tên, chẳng đầu chẳng cuối. Tuổi thơ con gái cô đơn nhiều nhiều lắm, để rồi sau bao năm cuộc đời dạy con gái bé nhỏ của ba những bài học để trưởng thành, để bước một mình thì khi về đến quê ba, con gái vẫn thấy mình như đứa trẻ 5 tuổi ngày nào. Con gái bước thật chậm trên con đường làng noiw tuổi thơ ba in dấu. Con gái ngắm dòng sông quê, cánh đồng hương lúa mới và tự nhủ, một lần thôi xin mây trời quê nội kể cho con gái nghe câu chuyện về tuổi thơ ba, về thơ quãng đời đẹp nhất của một chàng trai đất Bắc.

Tuổi thơ ba có cánh diều căng gió, có dế mèn đêm khuya, có tiếng bà ru không? Còn tuổi thơ con gái chỉ có những trưa hè một mình lang thang giữa đồi nắng cháy, mơ ước về nơi xa, mong ba trở về bên mẹ và con.

“Khi ba lên tám, lên mười
Chơi guitar không hay nên ba tập chơi trống
Đôi chân lo lắng run run, đôi tay ba đánh lung tung
Bao nhiêu năm ròng rã qua rồi
Bao nhiêu năm lặng lẽ ba vẫn hay cười
Ba ước mơ thật nhiều, ba khát khao thật nhiều
Ba yêu con biết bao nhiêu”.


Con gái vẫn mơ mình có ba, dù chỉ là ước mơ chẳng bao giờ có thực. Những câu hát vẫn chạy qua trong nỗi nhớ, chắc có lẽ có ba là vậy đó, như trong phim, như trong nhạc, như trong thơ. Vậy mà gần 30 năm trôi, con vẫn chẳng thể nào biết, có một người ba thực sự trong đời thế nào, có như trong sách người ta kể không? Con gái chẳng bao giờ có câu trả lời. Giờ thì con gái thấy mệt nhiều lắm đó ba. Con gái cứ suy tư, giận hờn, rồi buồn một mình vì những nghĩ suy rất con gái. Con gái sẽ kể hết ra những điều này, để rồi lòng thảnh thơi, mà yêu mình, yêu đời vậy thôi.

© Lâm Hạ - blogradio.vn

Giọng đọc và techmix: Hằng Nga

Nguyễn Thị Minh Ngân

Xin giữ tim ngọt ngào.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Đợi chờ một ai đó sẽ yêu mình là một hành trình dài đầy mỏi mệt. Nhưng tình yêu đôi khi lại ập xuống cuộc đời chúng ta theo cái cách bất ngờ nhất, để rồi ta chẳng thể chống đỡ trước sự ngọt ngào của nó.

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Nhất định sẽ có một khoảnh khắc mà ta biết trước rằng ta sắp mất đi một ai đó rất quan trọng trong cuộc đời mình. Tất cả còn lại chỉ là ta sẽ lựa chọn ôm lấy họ hay ôm lấy nỗi thương nhớ về họ trong phần đời phía sau

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh Những câu chuyện cũng dần trôi vào quên lãng Ngày đầu gặp nhau dưới cơn mưa lãng mạn Em thôi nhắc về kĩ niệm cũ ngày xưa.

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Và dường như, càng già, thì người ta thường phát triển theo hai xu thế, một là cuống cà kê lên nhờ người này người kia mai mối để được leo lên xe bông về nhà chồng.

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Giá như có thể quay lại. Tôi sẽ không cao lãnh nữa, không tỏ vẻ cao giá nữa. Vứt hết sĩ diện vớ vẩn gì đó đi, tôi sẽ lấy hết dũng cảm tỏ tình với cậu, nói cho cậu biết tôi rất thích cậu, thích rất lâu rồi. Nói cho cậu biết cậu rất đẹp trai, rất nam tính.

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Trong cuộc sống này có một số người, bạn giúp họ cả trăm lần họ không có được một lời cảm ơn. Nhưng chỉ một lần không giúp, họ quay ra hận bạn. Bao nhiêu cố gắng nỗ lực bỏ ra vì người khác, thứ bạn nhận lại được không phải là sự chân thành mà chỉ là nỗi cay đắng.

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài?

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài?

Trưởng thành khiến người ta mệt ngoài với những cô đơn và bộn bề của cuộc đời. Đó là khi ta biết giấu nhẹm đi cảm xúc của mình, chẳng còn vui thì cười thật to hay buồn thì khóc thật lớn như ngày bé nữa. Thế nhưng, mạnh mẽ đến mấy cũng muốn được về bên mẹ để được yêu thương…

Blog Radio 628: Trái tim anh thuộc về ai?

Blog Radio 628: Trái tim anh thuộc về ai?

Ai cũng có một người trong trái tim, hễ nhắc đến là sẽ khiến cho bạn hoặc sẽ hạnh phúc, hoặc sẽ đau lòng. Có khi là cả hai thứ cùng tồn tại.

Mất đi những người bạn thân còn buồn hơn cả thất tình

Mất đi những người bạn thân còn buồn hơn cả thất tình

“Hai chữ đã từng trong tình bạn còn đáng buồn hơn cả trong tình yêu”, câu nói đó đã thật sự làm trái tim tôi hẫng đi một nhịp, một nhịp hẫng mà có lẽ bất kì ai từng mất đi một người bạn, đều có thể hiểu được.

Đông đến rồi cứ yêu đi ngại gì

Đông đến rồi cứ yêu đi ngại gì

Mùa đông, tôi vẫn có những người bạn thân kề vai sát cánh, mà sao tôi vẫn thấy lòng mình lặng thinh, trong thâm tâm tôi vẫn đang tìm kiếm điều gì đó. Tôi cũng không biết nữa?

back to top