Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em đã biết

2016-06-10 01:00

Tác giả: Lê Thị Thúy Nhân Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Người đã xách vali khỏi cuộc đời mình, vốn không hề giả dối, họ đã thành thực với tình cảm của mình. Đời này, đáng thương nhất không phải mất đi mà là đã mất đi nhưng không hề hay biết. Đời này, đáng thương nhất không phải là mất đi mà là mất đi rồi nhưng không thừa nhận. Đời này quá nhiều người đáng thương.

***

Có người đã từng nói chỉ cần trải qua cảm giác cô đơn một mình, thời gian trôi qua sẽ rất lâu.

Có người đã từng nói khi mới mất đi một người mình rất yêu, nỗi đau sẽ không ập tới như cơn bão, mà nó sẽ như sóng thần, trước khi đến biển sẽ rất dịu êm và khi nó đi qua, tất cả sẽ chẳng còn gì ngoài mất mát.

Tôi đã mất đi người tôi yêu như thế, từ từ chậm rãi, cái còn lại chỉ là tôi và một mớ đớn đau, càng gỡ càng đau.

Tôi đã từng nghĩ một khi tôi yêu thương một ai đó chân thành, người ấy ngọt ngào và ấm áp như thế chắc sẽ không rời bỏ mình. Thời gian cho tôi biết, sự thật không hề yên bình, ấm áp thì thế nào đây? Một cốc nước sôi cũng có thể nguội, ấm áp thì nghĩa lý gì?

Tôi đã mất một thời gian dài để chấp nhận, chấp nhận cuộc sống có một khoảng trống vô hình, thói quen đảo ngược, tình yêu đảo ngược, cái gì đến rồi cũng sẽ đi, đi rất vô tình.

Tôi đã biết.

Nhiều chuyện ở đời chỉ có thể cân đo bằng cảm giác, cảm giác của ai nhiều hơn, người ấy sẽ thấy đau nhiều hơn, bên ai có cảm giác nhiều hơn – người đó sẽ là người tiếp theo đi cùng bạn đoạn đường kế tiếp, xuống cùng trạm, đi cùng bạn một thời gian rất dài. Còn cảm giác thì ở lại, không còn thì mãi mãi về sau, không còn mua vé trên cùng một chuyến tàu.

Tôi đã biết.

Có nhiều người không thể cùng bạn đi đến cuối như lời đã hứa, chỉ vì bận hứa với một người khác, mà người bên cạnh người ấy, làm người ấy phải giữ lời. Bạn không phải là vật thử nghiệm, cũng không phải người thay thế, bạn chỉ là người đến trước nhưng không gặp may mắn mà thôi.

Tôi đã biết.

Người đã xách vali khỏi cuộc đời mình, vốn không hề giả dối, họ đã thành thực với tình cảm của mình. Đời này, đáng thương nhất không phải mất đi mà là đã mất đi nhưng không hề hay biết. Đời này, đáng thương nhất không phải là mất đi mà là mất đi rồi nhưng không thừa nhận. Đời này quá nhiều người đáng thương.

Tôi đã biết rất nhiều khi cảm thấy mất đi, khi người đó còn ở lại đây, tôi chỉ biết duy nhất một điều, đó là hạnh phúc.

Em đã biết

5 giờ 30 phút sáng, từng giọt cà phê rơi đều qua phin lọc, nó chậm rãi như cuộc sống của những người cô đơn. Có ai chờ đợi đâu mà vội vã, lối về có ai đi cùng mà ngóng đợi, nên đi nhanh hay chậm cũng không biết. Điều gì cũng không biết, cũng không có dự định gì cho những tháng ngày sau. Có lẽ đã từng có, nhưng làm gì khi chỉ có một người.

8 giờ 30 phút tối, đèn lặng lẽ soi trên lối về, vài chiếc lá mới vừa rơi, ai đi ngang qua vừa giẫm, chắc là biết hết vì hiện giờ còn có gì để quan tâm hơn là chính mình và những thứ xung quanh. Đã từng có một thứ mình quan tâm luôn ở trong tầm mắt, nhưng thứ quan tâm ấy đã có một người khác, khiến họ có cảm giác hạnh phúc khi được yêu thương mỗi ngày. Tự dưng thấy mình như chiếc lá, rụng rồi thì thôi, chẳng có ý nghĩa gì trong cuộc đời của một ai cả, cô đơn cực cùng như thế này, lạc lõng nhiều như thế này, tự thấy mình quá đáng thương đi.

Không biết đời mình có bao nhiêu lần mất đi như thế, để biết nhiều hơn sau mỗi cuộc chia ly, thế giới lại bớt tròn, khoảng cách người với người không tính bằng cây số, vì người dẫu gần cách mấy, hết tình cũng xa xôi.

Không biết sau này, có ai yêu thương tôi như người đến trước, nguyện bù đắp thanh xuân cho tôi, nguyện cùng tôi trải qua cả cuộc đời dẫu có nhiều xa cách. Hiện tại có đớn đau nhưng đớn đau nào cũng qua, tôi vẫn tin không phải tình yêu nào cũng kết thúc bằng một tình yêu mới với một người rất mới.

© Thúy Nhân – blogradio.vn

Lê Thị Thúy Nhân

Rồi mọi chuyện sẽ ổn, ổn một cách bình yên!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

Chúng ta sau này nên yêu bằng tất cả sự trưởng thành

Chúng ta sau này nên yêu bằng tất cả sự trưởng thành

Em không biết sau này chúng ta có thể gặp được người hiểu mình như chúng ta bây giờ không. Em chỉ mong sau tình yêu này, em và anh đều học được cách yêu một người bằng tất cả sự trưởng thành mình có.

back to top