Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có thứ hạnh phúc gọi là buông tay

2016-06-09 05:32

Tác giả: Nguyễn Thị Mỹ Hạnh Giọng đọc: Chit Xinh

blogradio.vn - Buông tay, em chợt thấy khoảng trời trước mặt lại xanh hơn. Sự ra đi của anh khiến em nhận ra mình muốn gì, cần gì và phải sống như thế nào trong tương lai. Anh, mối tình đầu tiên, em sẽ không quên, không thể quên. Đó là những kỉ niệm trong vắt, đẹp đẽ của tuổi thanh xuân. Nhưng em sẽ cất nó vào một ngăn tủ của trái tim, khóa nó lại thật kĩ. Anh ơi, đâu phải chỉ có hạnh phúc khi ta ở bên nhau đúng không? Nếu đã hết yêu, bên nhau chỉ càng làm ta đau khổ.

***

Ngày anh nói chia tay, em đã không tin được, đó là sự thật. Vì sao vậy anh? Chúng ta đã có 4 năm bên nhau cơ mà. Khoảng thời gian đó không đủ dài với một đời người, nhưng với một tình yêu, em nghĩ nó đủ dài để ta hiểu một người.

Bên nhau 4 năm, em đã từng nghĩ rằng em hiểu anh hơn bất cứ ai. Anh dịu dàng, chu đáo, hóm hỉnh và hay làm em cười. Anh tốt bụng, ga lăng với tất cả mọi người. Đặc biệt, anh rất chung tình. Em yêu anh, có lẽ cũng vì thế.

Ngày đó, nhìn cách anh chiều chuộng, yêu thương em, em đã nghĩ, chúng ta sẽ là của nhau mãi mãi. Anh chỉ là của em thôi. Em chưa từng gặp một chàng trai sẵn sàng đưa người yêu đi bất cứ đâu, chỉ cần cô ấy thích. Em cũng chưa từng thấy ai ngồi tỉ mì cắn hạt dưa cho người yêu vì sợ cô ấy đau họng. Có lẽ cũng chỉ có anh mới dám xếp nến hình trái tim giữa kí túc xá mà tỏ tình với em. Em hãnh diện lắm, tự hào lắm khi có một chàng người yêu quá yêu em, quá tốt với em như vậy.

Có thứ hạnh phúc gọi là buông tay

Anh biết không, em vẫn giữ lại những món quà nho nhỏ, xinh xinh của anh tặng. Chiếc nhẫn đôi, em vẫn đeo ở tay mình, dù biết anh đã tháo nó ra rất lâu rồi. Mỗi món quà, anh đều ghi một tấm thiệp nhỏ: “mãi mãi yêu em”. Em đã tin, đã tin rằng anh sẽ mãi mãi yêu em như lời anh hay nói.

Nhưng em đã nhầm. Em tưởng hiểu anh nhiều lắm thì đến cuối cùng, em chẳng hiểu được anh. Anh từng nói yêu em hơn cả bản thân mình, nhưng giờ, người làm em đau lại chính là anh. Người em tưởng chỉ là của em, cuối cùng lại là của người khác. Em đau và suy sụp niềm tin anh à.

Chúng ta có mối tình 4 năm cũng không bằng mối tình 4 tháng của anh. Em mơ hồ nhận ra sự thay đổi của anh khi anh lạnh nhạt với em hơn. Những tin nhắn của anh thưa dần. Em khóc, anh cũng không buồn dỗ dành nữa. Em hờn, anh cũng chẳng để tâm đến. Em không trách anh những khi đó, em chỉ sợ và buồn. Em sợ đổ vỡ trong tình yêu.

Những buổi đi chơi tẻ nhạt. Anh chỉ cúi đầu vào điện thoại. Giữa chúng ta, em không biết từ khi nào có một khoảng cách vô hình, nhưng rất lớn. Em tìm mọi cách bước qua khoảng cách ấy. Em yêu anh nhiều hơn, em quan tâm anh nhiều hơn. Và em nhận lại là nỗi đau.

Em luôn tìm mọi cách để biện minh cho sự lạnh nhạt của anh. Em tự bào chữa, có thể anh đang bận việc vì anh mới đi làm, cần sự cẩn thận, siêng năng. Anh không có thời gian đưa em đi chơi, vì anh đang làm những dự án lớn để có điều kiện lo cho tương lai của chúng ta. Anh ít nói hơn vì anh đã trưởng thành, và vì chúng ta đã ở bên nhau quá lâu.

Nhưng cuối cùng, em buộc phải chấp nhận sự thật: anh hờ hững với em, chỉ vì anh đã có tình yêu mới.

Có thứ hạnh phúc gọi là buông tay

Cô ấy có gì hơn em hả anh? Em không biết, cũng không cần biết. Nhưng em hiểu một điều, cô ấy sẽ giúp anh thăng tiến rất nhanh trong sự nghiệp, vì cô ấy là con gái phó giám đốc công ty anh mới vào làm.

Ngày anh nói chia tay, em đau đến mức không thở được. Nước mắt em cũng không thể rơi, có thể vì nó đã rơi quá nhiều rồi.

Em đã cố níu kéo chuyện tình của chúng ta. Nhưng em không thể. Vì em yêu anh chưa đủ nhiều hay vì em không thể giúp anh trong công việc. Vì anh yêu em chưa đủ như lời anh nói hay vì anh quá tham lam.

Lúc đầu, em cũng đặt ra hàng ngàn câu hỏi vì sao? Em chìm trong những câu hỏi ấy mà không thể tự tìm được lối thoát cho mình. Nhưng rồi, thời gian dạy em rằng: có những chuyện, những người mãi mãi không nên đặt câu hỏi ấy. Nếu có trách, hãy trách em quá tin tưởng anh, quá mơ mộng vào một kết thúc hạnh phúc, quá tin vào hai chữ “mãi mãi”. Em chấp nhận thua.

Ngày anh đưa thiệp mời, em bỗng thấy lòng nhẹ nhõm. Em biết, nếu yêu anh, em nên chấp nhận sự thật và để anh ra đi. Đó là cách tốt nhất. Anh, hãy cứ đi, mọi đau khổ, hãy để một mình em gánh chịu. Đau một lần để em trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn.

Buông tay anh, em chợt thấy mình thật ngu ngốc khi cố níu kéo một ngừơi đã không còn yêu mình nữa, không còn thuộc về mình nữa.

Buông tay, em chợt thấy khoảng trời trước mặt lại xanh hơn. Sự ra đi của anh khiến em nhận ra mình muốn gì, cần gì và phải sống như thế nào trong tương lai. Anh, mối tình đầu tiên, em sẽ không quên, không thể quên. Đó là những kỉ niệm trong vắt, đẹp đẽ của tuổi thanh xuân. Nhưng em sẽ cất nó vào một ngăn tủ của trái tim, khóa nó lại thật kĩ. Anh ơi, đâu phải chỉ có hạnh phúc khi ta ở bên nhau đúng không? Nếu đã hết yêu, bên nhau chỉ càng làm ta đau khổ.

Em sẽ buông tay để thấy được rằng mình vẫn cần hạnh phúc, dù không còn anh nữa. Có một thứ hạnh phúc mang tên buông tay, đúng không anh?
  • Nguyễn Thị Mỹ Hạnh - Giọng đọc: Chit Xinh 

Nguyễn Thị Mỹ Hạnh

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy. Cho ta thêm ngày nữa để yêu thương.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Khi bạn tìm thấy một người yêu bạn thật lòng, bạn sẽ không phải trưởng thành, sẽ không phải mỗi ngày tìm cách làm cho anh ấy vui còn bạn thì buồn. Chúc bạn sớm ngày tìm được một người như vậy nhé, tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn yêu thương và trân trọng chính mình.

back to top