Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có thứ hạnh phúc gọi là buông tay

2016-06-09 05:32

Tác giả: Nguyễn Thị Mỹ Hạnh Giọng đọc: Chit Xinh

blogradio.vn - Buông tay, em chợt thấy khoảng trời trước mặt lại xanh hơn. Sự ra đi của anh khiến em nhận ra mình muốn gì, cần gì và phải sống như thế nào trong tương lai. Anh, mối tình đầu tiên, em sẽ không quên, không thể quên. Đó là những kỉ niệm trong vắt, đẹp đẽ của tuổi thanh xuân. Nhưng em sẽ cất nó vào một ngăn tủ của trái tim, khóa nó lại thật kĩ. Anh ơi, đâu phải chỉ có hạnh phúc khi ta ở bên nhau đúng không? Nếu đã hết yêu, bên nhau chỉ càng làm ta đau khổ.

***

Ngày anh nói chia tay, em đã không tin được, đó là sự thật. Vì sao vậy anh? Chúng ta đã có 4 năm bên nhau cơ mà. Khoảng thời gian đó không đủ dài với một đời người, nhưng với một tình yêu, em nghĩ nó đủ dài để ta hiểu một người.

Bên nhau 4 năm, em đã từng nghĩ rằng em hiểu anh hơn bất cứ ai. Anh dịu dàng, chu đáo, hóm hỉnh và hay làm em cười. Anh tốt bụng, ga lăng với tất cả mọi người. Đặc biệt, anh rất chung tình. Em yêu anh, có lẽ cũng vì thế.

Ngày đó, nhìn cách anh chiều chuộng, yêu thương em, em đã nghĩ, chúng ta sẽ là của nhau mãi mãi. Anh chỉ là của em thôi. Em chưa từng gặp một chàng trai sẵn sàng đưa người yêu đi bất cứ đâu, chỉ cần cô ấy thích. Em cũng chưa từng thấy ai ngồi tỉ mì cắn hạt dưa cho người yêu vì sợ cô ấy đau họng. Có lẽ cũng chỉ có anh mới dám xếp nến hình trái tim giữa kí túc xá mà tỏ tình với em. Em hãnh diện lắm, tự hào lắm khi có một chàng người yêu quá yêu em, quá tốt với em như vậy.

Có thứ hạnh phúc gọi là buông tay

Anh biết không, em vẫn giữ lại những món quà nho nhỏ, xinh xinh của anh tặng. Chiếc nhẫn đôi, em vẫn đeo ở tay mình, dù biết anh đã tháo nó ra rất lâu rồi. Mỗi món quà, anh đều ghi một tấm thiệp nhỏ: “mãi mãi yêu em”. Em đã tin, đã tin rằng anh sẽ mãi mãi yêu em như lời anh hay nói.

Nhưng em đã nhầm. Em tưởng hiểu anh nhiều lắm thì đến cuối cùng, em chẳng hiểu được anh. Anh từng nói yêu em hơn cả bản thân mình, nhưng giờ, người làm em đau lại chính là anh. Người em tưởng chỉ là của em, cuối cùng lại là của người khác. Em đau và suy sụp niềm tin anh à.

Chúng ta có mối tình 4 năm cũng không bằng mối tình 4 tháng của anh. Em mơ hồ nhận ra sự thay đổi của anh khi anh lạnh nhạt với em hơn. Những tin nhắn của anh thưa dần. Em khóc, anh cũng không buồn dỗ dành nữa. Em hờn, anh cũng chẳng để tâm đến. Em không trách anh những khi đó, em chỉ sợ và buồn. Em sợ đổ vỡ trong tình yêu.

Những buổi đi chơi tẻ nhạt. Anh chỉ cúi đầu vào điện thoại. Giữa chúng ta, em không biết từ khi nào có một khoảng cách vô hình, nhưng rất lớn. Em tìm mọi cách bước qua khoảng cách ấy. Em yêu anh nhiều hơn, em quan tâm anh nhiều hơn. Và em nhận lại là nỗi đau.

Em luôn tìm mọi cách để biện minh cho sự lạnh nhạt của anh. Em tự bào chữa, có thể anh đang bận việc vì anh mới đi làm, cần sự cẩn thận, siêng năng. Anh không có thời gian đưa em đi chơi, vì anh đang làm những dự án lớn để có điều kiện lo cho tương lai của chúng ta. Anh ít nói hơn vì anh đã trưởng thành, và vì chúng ta đã ở bên nhau quá lâu.

Nhưng cuối cùng, em buộc phải chấp nhận sự thật: anh hờ hững với em, chỉ vì anh đã có tình yêu mới.

Có thứ hạnh phúc gọi là buông tay

Cô ấy có gì hơn em hả anh? Em không biết, cũng không cần biết. Nhưng em hiểu một điều, cô ấy sẽ giúp anh thăng tiến rất nhanh trong sự nghiệp, vì cô ấy là con gái phó giám đốc công ty anh mới vào làm.

Ngày anh nói chia tay, em đau đến mức không thở được. Nước mắt em cũng không thể rơi, có thể vì nó đã rơi quá nhiều rồi.

Em đã cố níu kéo chuyện tình của chúng ta. Nhưng em không thể. Vì em yêu anh chưa đủ nhiều hay vì em không thể giúp anh trong công việc. Vì anh yêu em chưa đủ như lời anh nói hay vì anh quá tham lam.

Lúc đầu, em cũng đặt ra hàng ngàn câu hỏi vì sao? Em chìm trong những câu hỏi ấy mà không thể tự tìm được lối thoát cho mình. Nhưng rồi, thời gian dạy em rằng: có những chuyện, những người mãi mãi không nên đặt câu hỏi ấy. Nếu có trách, hãy trách em quá tin tưởng anh, quá mơ mộng vào một kết thúc hạnh phúc, quá tin vào hai chữ “mãi mãi”. Em chấp nhận thua.

Ngày anh đưa thiệp mời, em bỗng thấy lòng nhẹ nhõm. Em biết, nếu yêu anh, em nên chấp nhận sự thật và để anh ra đi. Đó là cách tốt nhất. Anh, hãy cứ đi, mọi đau khổ, hãy để một mình em gánh chịu. Đau một lần để em trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn.

Buông tay anh, em chợt thấy mình thật ngu ngốc khi cố níu kéo một ngừơi đã không còn yêu mình nữa, không còn thuộc về mình nữa.

Buông tay, em chợt thấy khoảng trời trước mặt lại xanh hơn. Sự ra đi của anh khiến em nhận ra mình muốn gì, cần gì và phải sống như thế nào trong tương lai. Anh, mối tình đầu tiên, em sẽ không quên, không thể quên. Đó là những kỉ niệm trong vắt, đẹp đẽ của tuổi thanh xuân. Nhưng em sẽ cất nó vào một ngăn tủ của trái tim, khóa nó lại thật kĩ. Anh ơi, đâu phải chỉ có hạnh phúc khi ta ở bên nhau đúng không? Nếu đã hết yêu, bên nhau chỉ càng làm ta đau khổ.

Em sẽ buông tay để thấy được rằng mình vẫn cần hạnh phúc, dù không còn anh nữa. Có một thứ hạnh phúc mang tên buông tay, đúng không anh?
  • Nguyễn Thị Mỹ Hạnh - Giọng đọc: Chit Xinh 

Nguyễn Thị Mỹ Hạnh

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy. Cho ta thêm ngày nữa để yêu thương.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đúng với câu người ta hay nói “Có một người tôi không muốn gặp lại, bởi gặp lại tôi sợ mình sẽ rung động”. Và tôi đã như thế, không ngờ lại rung động với một người tưởng chừng rất lạ lại hóa ra quen. Có lẽ dù anh có thay đổi như thế nào thì đứng trước anh tôi vẫn rung động.

Replay Blog Radio: Tình yêu như một hình xăm

Replay Blog Radio: Tình yêu như một hình xăm

Tình yêu giống một hình xăm. Không một ai xóa đi được ký ức, không một ai xóa đi được những yêu thương đã khắc dấu ở trong tim. Xóa nó hoàn toàn, chỉ có thể chấp nhận nỗi đau bung tràn đến không thể thở.

Blog Radio 759: Đôi bàn tay trắng biết lấy gì để yêu em?

Blog Radio 759: Đôi bàn tay trắng biết lấy gì để yêu em?

Ôm tương tư là thế, ôm hi vọng là thế, dù biết là hão huyền, là viển vông, nhưng ai có thể ngăn cản được thứ thiêng liêng gọi là tình cảm? Cũng chẳng hiểu vì sao cậu thích chị, có lẽ vì chị giàu, chị ngoan, chị dịu dàng,… hay là cả ngàn lí do khác. Thích một người đâu cần lí do đâu.

back to top