Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vội vã trưởng thành vội vã cô đơn

2020-04-21 09:12

Tác giả: Nguyễn Thị Mỹ Hạnh, Ph.Anh Giọng đọc: Sand

blogradio.vn - Đàn ông có tuổi trẻ thì phụ nữ cũng có thanh xuân. Thanh xuân của phụ nữ là quãng thời gian tươi đẹp nhất, đẹp đẽ nhất, sáng chói nhất của một đời con gái, thì tuổi trẻ của đàn ông toàn những câu trả lời chưa chắc chắn, nhiều dang dở, lắm gập ghềnh.

***

Vội vã trưởng thành vội vã cô đơn (Nguyễn Thị Mỹ Hạnh)

Người ta dễ dàng bắt gặp được những ánh mắt với đầy ắp sự cô quạnh của một người. Người ta cũng có thể đoán được trong lòng người ấy có bao nhiêu bão giông. Người ta cũng có thể dễ dàng nhận ra rằng khi mưa xuống lòng người nặng trĩu biết nhường nào.

Mưa như tri kỉ của những người buồn, vì chỉ khi ngồi dưới mưa, những người buồn mới có thể cảm thấy rõ nhất những gì trái tim đang cảm thấy. Cảm giác bất lực, trống rỗng, hay cảm giác chán ghét bản thân? Mưa cứ réo lên từng hồi như khứa sâu hơn vào vết thương của những người trẻ, còn bao nhiêu hoài bão đang còn dang dở, còn bao nhiêu những dự định vẫn còn ấp ủ, còn bao nhiêu người vẫn còn chưa thể gặp. Nhưng tại sao khi mưa xuống, chúng ta lại chẳng làm gì cả ngoài việc đặt bản thân vào những suy nghĩ mông lung?

Vội vã trưởng thành vội vã cô đơn

Đàn ông với đôi ba điếu thuốc ngồi dưới cơn mưa đang trĩu hạt, những gì lòng họ cảm thấy là những bế tắc trong những mối quan hệ, hay ngay cả sự tuyệt vọng khi đã quá cố gắng mà bản thân lại không thể đạt được, họ tự thấy rằng sự nghiệp của bản thân vẫn còn như những con đường đầy cát, cứ mịt mù chẳng quang lấy một chút để có thể nhìn thẳng về phía trước. Khói thuốc bao quanh không gian tĩnh mịch của căn phòng nhỏ, xung quanh chỉ có tiếng mưa, thỉnh thoảng đan xen lẫn vài tiếng thở dài. Thật ra, họ lại nghĩ tới những gì họ đã đánh mất. Họ đánh mất nhiều thứ lắm, đánh mất những người bạn thật sự tốt với họ, họ đánh mất người con gái mà họ từng nghĩ sẽ cưới cô ấy làm vợ nhưng rồi bây giờ đây, họ lại thở dài trong tiếc nuối, chẳng có gì ngạc nhiên nữa khi những người trẻ ai cũng có đôi ba lần mù quáng rồi đánh mất chính mình... nhưng đàn ông không khóc, bất lực lắm, mệt mỏi lắm, trách nhiệm đè nặng lên đôi vai những người thanh niên đang tuổi ăn tuổi ngủ, để tới bây giờ chúng ta có những người đàn ông trưởng thành.

Thời gian khó khăn nhất là quãng thời gian họ bắt đầu gầy dựng sự nghiệp, lúc này những người phụ nữ kề cạnh họ lại khó có thể ở bên và trở thành động lực của họ, cùng họ nắm tay đi tới khi họ có tất cả. Lý do đơn giản lắm, đàn ông có tuổi trẻ thì phụ nữ cũng có thanh xuân. Thanh xuân của phụ nữ là quãng thời gian tươi đẹp nhất, đẹp đẽ nhất, sáng chói nhất của một đời con gái, thì tuổi trẻ của đàn ông toàn những câu trả lời chưa chắc chắn, nhiều dang dở, lắm gập ghềnh. Tôi thương những người đàn ông ấy lắm, họ gánh nhiều, chịu đựng cũng nhiều. Sau này khi trở thành trụ cột chính trong gia đình, họ còn gánh nhiều hơn nữa. Họ luôn cần những sự sẻ chia, sự thấu hiểu và bao dung của những người con gái mà sau này sẽ thành những người vợ, người mẹ.

Vội vã trưởng thành vội vã cô đơn

Khi cánh cửa nhà khép lại, ngày mới bắt đầu, cuộc đời lại như một mớ hỗn độn, bao nhiêu áp lực đều đổ dồn xuống khiến họ như muốn ngã gục trước cái cuộc đời đầy chông gai thách thức này. Nhưng con gái biết không, thiên chức của đàn ông khi trở thành một người cha, một người chồng cao cả lắm, họ thương gia đình mình, thương người vợ mang nặng đẻ đau ra những đứa con đáng yêu của họ, họ thương những đứa bé gọi mình là “ba”. Nên họ đã chịu đựng tất cả. Từ lúc sinh ra cho tới khi họ lớn lên, chữ “ trách nhiệm” nặng nề hơn bao giờ hết. Cuộc đời này vốn dĩ luôn đẩy những người đàn ông phải rơi vào cuộc chiến không cân sức, đôi vai họ gánh cả bầu trời.

Tôi biết chắc chắn, điều những người đàn ông, con trai cần lúc này là những người vợ, người con gái thật sự hiểu những khó khăn, áp lực và bấy nhiêu vất vả mà chồng mình, bạn trai mình đang phải trải qua mỗi ngày, cho dù bấy nhiêu thách thức đang thử thách sự kiên nhẫn của họ, họ cũng có thể vượt qua. Bởi vì đàn ông là những người không phổi, ngày nào họ cũng chạy, nhưng dường như không bao giờ biết mệt mỏi.

Vội vã trưởng thành vội vã cô đơn

Cái giá của sự trưởng thành là vị cô đơn (Kim Ngân)

Khi trưởng thành, bạn sẽ nhận ra rằng cảm xúc là thứ khó để kiểm soát, nhưng không phải là thứ khó kiểm soát nhất. Càng trưởng thành thì lại càng dễ rơi vào cảm giác lưng chừng cô đơn. Chẳng phải là không tìm nổi một ai chịu lắng nghe và thấu hiểu, hay để bạn trao gửi yêu thương và chăm sóc họ. Chỉ là trong một phút giây nào đó trong cuộc sống, bạn không cần một ai hết, bạn muốn được “an yên” trong thế giới riêng của chính mình, được lắng đọng để nghe, để ngẫm tiếng lòng đang muốn gì và cần gì. Dù bạn có lạc lõng hay trở nên vạ vật thì cũng không ai biết được,… Chỉ một lúc thôi, rồi bạn sẽ trở lại với đám đông ngoài kia và hòa vào dòng người đang xô bồ, vội vã.

Có lúc bạn khao khát được quan tâm, nhưng sợ làm phiền đến người khác.Có lúc bạn mong cầu được tâm sự, nhưng sợ không có ai hiểu mình. Có lúc bạn muốn biết người khác nghĩ gì về bạn, nhưng lại sợ nghe phải những điều không hay. Những niềm vui tưởng chừng như đơn giản lại vô tình bị ngắt nghĩa bởi sự đa nghi từ những con người “lắm cảm xúc”.

Càng trưởng thành thì con người ta càng giỏi trong việc che giấu cảm xúc thật. Có thể điều đó sẽ khiến bạn trở nên chuyện nghiệp hơn trong những vai diễn mà cuộc sống đã và đang kí thác cho bạn.

Vội vã trưởng thành vội vã cô đơn

Có những người sẽ khiến bạn lầm tưởng rằng họ đĩnh đạc và có một cuộc sống suôn sẻ nhưng phía sau bức màng hào nhoáng, kì công ấy lại là cả một biển trời chênh vênh vô định. Có những kẻ sẵn sàng buông lời yêu đối với nhiều người trong cùng một lúc, và thậm chí họ không một chút băn khoăn hay đoái hoài về kết cục của việc làm tắc trách ấy. Nhưng ít ai trong chúng ta có thể biết được, một trong số họ đã từng là người tử tế, cuồng nhiệt và rất mực chân thành trong chuyện tình cảm. Và chính những vết thương trong quá khứ đã biến chất một con người, cuộc sống thay đổi thì con người cũng đổi thay. Vốn dĩ họ có thể cảm thấu nỗi đau từ những thương tổn nhưng lại cố tình nhẫn tâm gieo rắc nó lên người khác một cách vô tội vạ. “Thật buồn cười, kẻ tổn thương lại muốn tổn thương người khác, khi đau thì ta mới buông lời ác.”

Suy cho cùng, trưởng thành là chuỗi những ngày tháng xoay vần với nhiều biến động cuộc sống. Nó chưa bao giờ là dễ dàng hay thiên vị bẩt kì ai. Vì thế hãy nhìn nó bằng con mắt khôn ngoan và đừng ích kỉ với những con người không liên quan.

Vội vã trưởng thành vội vã cô đơn

Giọng đọc: Sand

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:

Trái tim anh chỉ thuộc về em vào những ngày cô đơn

Nguyễn Thị Mỹ Hạnh

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy. Cho ta thêm ngày nữa để yêu thương.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

Replay Blog Radio: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

Cái nơi này chăng thể nào bình yên nổi từ khi anh xất hiện, anh lại lần nữa bước vào cuộc đời tôi, làm nó rôi tung lên. Tôi thấy mình mệt mỏi trước tất cả mọi thứ, tôi muốn chạy trốn khỏi nơi này và tôi muốn được thả trôi bản thân mình một nơi nào đó…”Anh hãy cứ tìm em như lời anh nói nhé”.

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Ai cũng từng trải qua thời sinh viên tươi đẹp, rồi sinh viên cũng phải ra trường, lúc đó bạn giống như đứa trẻ mới chập chững biết đi. chập chững bước vào đời. Rồi bạn đi tìm việc, bạn muốn làm công việc với đúng niềm đam mê và sở thích nhưng cuộc đời không như bạn mong đợi. Khi bạn không có cho mình niềm đam mê, bạn phải tự đặt cho mình động lực để cố gắng. Tuy nhiên bạn không được phép tự bắt mình phải "đơn độc" trên con đường mình đi, hãy cố gắng tạo cho mình những thói quen tích cực, bản thân bạn sẽ thay đồi tích cực theo.

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Chúng ta thường nghe một câu nói quen thuộc “Chàng trai năm 17 tuổi sẽ không thể đi cùng bạn suốt đời”. Bởi lẽ, tình yêu tuổi 17 thường là mối tình đầu, khi chúng ta còn quá trẻ, tình yêu ấy chưa đủ mạnh mẽ để đương đầu với những sóng gió của cuộc đời. Người ta bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất. Bởi lần đầu yêu, chúng ta sẽ yêu bằng bản năng, không nghĩ suy, không mưu tính. Bởi lần đầu yêu, có lẽ là lần duy nhất trong đời, chúng ta thực sự yêu một ai đó bằng cả trái tim. Người ta cũng bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, vì nó luôn dở dang.

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Rồi một ngày trên đường đời lênh đênh chìm nổi, ta bỗng va phải một kẻ cô đơn giống như mình. Hóa ra, mình không phải là người khổ nhất, càng không phải là người duy nhất cô đơn trên cuộc đời này. Khi hai kẻ cô đơn chạm vào nhau, liệu có thể sưởi ấm trái tim nhau?

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Ước mơ ban đầu? Cô có sao? Ừ thì, có đấy. Chỉ là, cô đã lãng quên nó trong những ngày giúp anh hoàn thiện giấc mơ của mình. Cô cũng từng ước ao những năm tháng bình dị, có một cửa hàng hoa nho nhỏ rồi ngày ngày cứ thế an yên.

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Bố mẹ chỉ có thể là ngọn đèn soi sáng cho con vững bước đi, chứ không thể là vật cản trên con đường của con cái được. Mẹ con không phải là gắng nặng của con và bố, bà ấy là tình yêu, là điều tuyệt vời nhất gắn kết chúng ta với nhau.

Chia tay không buồn

Chia tay không buồn

Ai rồi cũng sẽ có hạnh phúc của riêng mình. Người đến rồi đi, ắt hẳn là duyên chưa đủ đậm. Rồi một ngày bạn sẽ quên hết những gì đẹp nhất, tệ nhất với người cũ. Rồi một ngày sẽ có một người khác thay thế và sưởi ấm trái tim của bạn một lần nữa.

Hết thương còn vương nỗi nhớ

Hết thương còn vương nỗi nhớ

Mỗi người qua nhiều năm tháng sẽ có nhiều thay đổi và thay đổi đó là điều hiển nhiên. Chúng ta sau nhiều năm, sẽ là dần quên đi những điều trong kí ức, không còn mang khư khư giữ lấy nó bên mình mà cất nó vào sâu trong ngày cũ.

Blog Radio 674: Thế giới hôn nhân có gì mà người ta than thở biết thế chẳng kết hôn?

Blog Radio 674: Thế giới hôn nhân có gì mà người ta than thở biết thế chẳng kết hôn?

Liệu cuộc sống hôn nhân mệt mỏi thế nào mà người ta thi nhau than thở trong các hội nhóm Biết thế không lấy vợ, Biết thế chẳng lấy chồng? Lên mạng xã hội, cứ 10 người phụ nữ thì đến 9 người khuyên chị em ở vậy cho lành.

Replay Blog Radio: Hà Nội – Sài Gòn đêm không ngủ

Replay Blog Radio: Hà Nội – Sài Gòn đêm không ngủ

Hà Nội và Sài Gòn cách nhau hơn một nghìn bảy trăm kilomet, nỗi nhớ cũng dài như khoảng cách, nhưng chẳng dám thừa nhận hay đơn giản chẳng dám nói ra.

back to top