Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vội vã trưởng thành vội vã cô đơn

2020-04-21 09:12

Tác giả: Nguyễn Thị Mỹ Hạnh, Phương Anh Giọng đọc: Sand

blogradio.vn - Đàn ông có tuổi trẻ thì phụ nữ cũng có thanh xuân. Thanh xuân của phụ nữ là quãng thời gian tươi đẹp nhất, đẹp đẽ nhất, sáng chói nhất của một đời con gái, thì tuổi trẻ của đàn ông toàn những câu trả lời chưa chắc chắn, nhiều dang dở, lắm gập ghềnh.

***

Vội vã trưởng thành vội vã cô đơn (Nguyễn Thị Mỹ Hạnh)

Người ta dễ dàng bắt gặp được những ánh mắt với đầy ắp sự cô quạnh của một người. Người ta cũng có thể đoán được trong lòng người ấy có bao nhiêu bão giông. Người ta cũng có thể dễ dàng nhận ra rằng khi mưa xuống lòng người nặng trĩu biết nhường nào.

Mưa như tri kỉ của những người buồn, vì chỉ khi ngồi dưới mưa, những người buồn mới có thể cảm thấy rõ nhất những gì trái tim đang cảm thấy. Cảm giác bất lực, trống rỗng, hay cảm giác chán ghét bản thân? Mưa cứ réo lên từng hồi như khứa sâu hơn vào vết thương của những người trẻ, còn bao nhiêu hoài bão đang còn dang dở, còn bao nhiêu những dự định vẫn còn ấp ủ, còn bao nhiêu người vẫn còn chưa thể gặp. Nhưng tại sao khi mưa xuống, chúng ta lại chẳng làm gì cả ngoài việc đặt bản thân vào những suy nghĩ mông lung?

Vội vã trưởng thành vội vã cô đơn

Đàn ông với đôi ba điếu thuốc ngồi dưới cơn mưa đang trĩu hạt, những gì lòng họ cảm thấy là những bế tắc trong những mối quan hệ, hay ngay cả sự tuyệt vọng khi đã quá cố gắng mà bản thân lại không thể đạt được, họ tự thấy rằng sự nghiệp của bản thân vẫn còn như những con đường đầy cát, cứ mịt mù chẳng quang lấy một chút để có thể nhìn thẳng về phía trước. Khói thuốc bao quanh không gian tĩnh mịch của căn phòng nhỏ, xung quanh chỉ có tiếng mưa, thỉnh thoảng đan xen lẫn vài tiếng thở dài. Thật ra, họ lại nghĩ tới những gì họ đã đánh mất. Họ đánh mất nhiều thứ lắm, đánh mất những người bạn thật sự tốt với họ, họ đánh mất người con gái mà họ từng nghĩ sẽ cưới cô ấy làm vợ nhưng rồi bây giờ đây, họ lại thở dài trong tiếc nuối, chẳng có gì ngạc nhiên nữa khi những người trẻ ai cũng có đôi ba lần mù quáng rồi đánh mất chính mình... nhưng đàn ông không khóc, bất lực lắm, mệt mỏi lắm, trách nhiệm đè nặng lên đôi vai những người thanh niên đang tuổi ăn tuổi ngủ, để tới bây giờ chúng ta có những người đàn ông trưởng thành.

Thời gian khó khăn nhất là quãng thời gian họ bắt đầu gầy dựng sự nghiệp, lúc này những người phụ nữ kề cạnh họ lại khó có thể ở bên và trở thành động lực của họ, cùng họ nắm tay đi tới khi họ có tất cả. Lý do đơn giản lắm, đàn ông có tuổi trẻ thì phụ nữ cũng có thanh xuân. Thanh xuân của phụ nữ là quãng thời gian tươi đẹp nhất, đẹp đẽ nhất, sáng chói nhất của một đời con gái, thì tuổi trẻ của đàn ông toàn những câu trả lời chưa chắc chắn, nhiều dang dở, lắm gập ghềnh. Tôi thương những người đàn ông ấy lắm, họ gánh nhiều, chịu đựng cũng nhiều. Sau này khi trở thành trụ cột chính trong gia đình, họ còn gánh nhiều hơn nữa. Họ luôn cần những sự sẻ chia, sự thấu hiểu và bao dung của những người con gái mà sau này sẽ thành những người vợ, người mẹ.

Vội vã trưởng thành vội vã cô đơn

Khi cánh cửa nhà khép lại, ngày mới bắt đầu, cuộc đời lại như một mớ hỗn độn, bao nhiêu áp lực đều đổ dồn xuống khiến họ như muốn ngã gục trước cái cuộc đời đầy chông gai thách thức này. Nhưng con gái biết không, thiên chức của đàn ông khi trở thành một người cha, một người chồng cao cả lắm, họ thương gia đình mình, thương người vợ mang nặng đẻ đau ra những đứa con đáng yêu của họ, họ thương những đứa bé gọi mình là “ba”. Nên họ đã chịu đựng tất cả. Từ lúc sinh ra cho tới khi họ lớn lên, chữ “ trách nhiệm” nặng nề hơn bao giờ hết. Cuộc đời này vốn dĩ luôn đẩy những người đàn ông phải rơi vào cuộc chiến không cân sức, đôi vai họ gánh cả bầu trời.

Tôi biết chắc chắn, điều những người đàn ông, con trai cần lúc này là những người vợ, người con gái thật sự hiểu những khó khăn, áp lực và bấy nhiêu vất vả mà chồng mình, bạn trai mình đang phải trải qua mỗi ngày, cho dù bấy nhiêu thách thức đang thử thách sự kiên nhẫn của họ, họ cũng có thể vượt qua. Bởi vì đàn ông là những người không phổi, ngày nào họ cũng chạy, nhưng dường như không bao giờ biết mệt mỏi.

Vội vã trưởng thành vội vã cô đơn

Cái giá của sự trưởng thành là vị cô đơn (Kim Ngân)

Khi trưởng thành, bạn sẽ nhận ra rằng cảm xúc là thứ khó để kiểm soát, nhưng không phải là thứ khó kiểm soát nhất. Càng trưởng thành thì lại càng dễ rơi vào cảm giác lưng chừng cô đơn. Chẳng phải là không tìm nổi một ai chịu lắng nghe và thấu hiểu, hay để bạn trao gửi yêu thương và chăm sóc họ. Chỉ là trong một phút giây nào đó trong cuộc sống, bạn không cần một ai hết, bạn muốn được “an yên” trong thế giới riêng của chính mình, được lắng đọng để nghe, để ngẫm tiếng lòng đang muốn gì và cần gì. Dù bạn có lạc lõng hay trở nên vạ vật thì cũng không ai biết được,… Chỉ một lúc thôi, rồi bạn sẽ trở lại với đám đông ngoài kia và hòa vào dòng người đang xô bồ, vội vã.

Có lúc bạn khao khát được quan tâm, nhưng sợ làm phiền đến người khác.Có lúc bạn mong cầu được tâm sự, nhưng sợ không có ai hiểu mình. Có lúc bạn muốn biết người khác nghĩ gì về bạn, nhưng lại sợ nghe phải những điều không hay. Những niềm vui tưởng chừng như đơn giản lại vô tình bị ngắt nghĩa bởi sự đa nghi từ những con người “lắm cảm xúc”.

Càng trưởng thành thì con người ta càng giỏi trong việc che giấu cảm xúc thật. Có thể điều đó sẽ khiến bạn trở nên chuyện nghiệp hơn trong những vai diễn mà cuộc sống đã và đang kí thác cho bạn.

Vội vã trưởng thành vội vã cô đơn

Có những người sẽ khiến bạn lầm tưởng rằng họ đĩnh đạc và có một cuộc sống suôn sẻ nhưng phía sau bức màng hào nhoáng, kì công ấy lại là cả một biển trời chênh vênh vô định. Có những kẻ sẵn sàng buông lời yêu đối với nhiều người trong cùng một lúc, và thậm chí họ không một chút băn khoăn hay đoái hoài về kết cục của việc làm tắc trách ấy. Nhưng ít ai trong chúng ta có thể biết được, một trong số họ đã từng là người tử tế, cuồng nhiệt và rất mực chân thành trong chuyện tình cảm. Và chính những vết thương trong quá khứ đã biến chất một con người, cuộc sống thay đổi thì con người cũng đổi thay. Vốn dĩ họ có thể cảm thấu nỗi đau từ những thương tổn nhưng lại cố tình nhẫn tâm gieo rắc nó lên người khác một cách vô tội vạ. “Thật buồn cười, kẻ tổn thương lại muốn tổn thương người khác, khi đau thì ta mới buông lời ác.”

Suy cho cùng, trưởng thành là chuỗi những ngày tháng xoay vần với nhiều biến động cuộc sống. Nó chưa bao giờ là dễ dàng hay thiên vị bẩt kì ai. Vì thế hãy nhìn nó bằng con mắt khôn ngoan và đừng ích kỉ với những con người không liên quan.

Vội vã trưởng thành vội vã cô đơn

Giọng đọc: Sand

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:

Trái tim anh chỉ thuộc về em vào những ngày cô đơn

Nguyễn Thị Mỹ Hạnh

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy. Cho ta thêm ngày nữa để yêu thương.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 710: Thử mở lòng và yêu thêm lần nữa đi em!

Blog Radio 710: Thử mở lòng và yêu thêm lần nữa đi em!

Thời gian sẽ xóa nhòa ký ức, chỉ có cảm giác nhói đau và những vết sẹo là khó có thể lành. Để thích một người, ta không cần nỗ lực. Nhưng để mở lòng và yêu một người, ta cần rất nhiều cố gắng.

Lời tỏ tình mùa hạ

Lời tỏ tình mùa hạ

Mùa chia tay cận kề, có một ai đó đã kịp nhận ra mình không nên do dự, và có một ai đó cũng nhận ra chẳng cần quá nhiều can đảm cho một lời tỏ tình. Vì chỉ cần thật chân thành là đủ.

Replay Blog Radio: Lời hồi âm của trời xanh

Replay Blog Radio: Lời hồi âm của trời xanh

Chúng tôi tuy đã là người lớn, nhưng vẫn ngồi uống coca trong công viên như trẻ con. Chúng tôi vừa uống, vừa ngắm nhìn bầu trời xanh. Chỉ đơn thuần là ngắm nhìn mà chẳng hề mong nhận được một lời hồi âm.

Blog Radio 709: Yêu là sợ em tổn thương

Blog Radio 709: Yêu là sợ em tổn thương

Yêu chính là cố gắng và nỗ lực. Yêu chính là sự cam kết, yêu chính là sợ người ấy vì mình mà tổn thương, yêu chính là sợ mất đi. Và những ngày xa cô ấy tôi hiểu, yêu còn là vì người ấy mà không ngừng hoàn thiện.

Replay Blog Radio: Em giữ mùa hè của tôi đi nhé! Còn tôi sẽ giữ em trong trái tim mình

Replay Blog Radio: Em giữ mùa hè của tôi đi nhé! Còn tôi sẽ giữ em trong trái tim mình

Thời gian có thể trôi đi nhưng nhớ thương vẫn đứng đấy. Dường như, mùa hè của tôi, em đã giữ lại mất rồi. Ngày em đi cũng đã mang theo nó ra đi. Nhưng không sao đâu, em giữ lấy mùa hè của tôi đi nhé. Còn tôi, tôi sẽ giữ lấy em… mãi mãi trong tim mình.

Replay Blog Radio: Mong manh nhất là tình yêu

Replay Blog Radio: Mong manh nhất là tình yêu

Trong cuộc đời, có thể nói thứ mạnh mẽ nhất là tình yêu nhưng dường như thứ mong manh nhất cũng là tình yêu. Trong tình yêu không thể nói trước điều gì. Hãy cứ hết mình với hạnh phúc ta đang nắm giữ, nhưng nếu một mai tình yêu thay đổi, ta sẽ phải làm gì để đối mặt và vượt qua nó?

Blog Radio 708: Gái lỡ thì

Blog Radio 708: Gái lỡ thì

Bạn thân mến! Mặc dù ngày nay quan niệm về hôn nhân của phụ nữ không còn quá khắt khe như trước nhưng những cô gái muộn chồng vẫn bị xem là gái lỡ thì. Bản thân họ vẫn độc lập, tự chủ về kinh tế, cũng khao khát một mái ấm gia đình nhưng hôn nhân rõ ràng là trò chơi may rủi.

Replay Blog Radio: Mở lòng và yêu người đến sau

Replay Blog Radio: Mở lòng và yêu người đến sau

Tôi vẫn giữ thói quen pha cafe cho mình. Nhưng rồi tôi luôn nghĩ về Nhi, về cuộc sống bình yên chỉ có em, về khoảng thời gian cùng em đi qua, giờ chỉ còn gọi tên bằng nỗi nhớ. Mở điện thoại, tôi gửi đến Nhi một tin nhắn trống không, tôi tin em sẽ hiểu. Vì mùa gió đã thôi lưng chừng.

Replay Blog Radio: Ngày mai nắng lên anh sẽ về

Replay Blog Radio: Ngày mai nắng lên anh sẽ về

Trái tim con người ta thường yêu trước khi lí trí kịp nhận thấy. Để rồi, một sớm mai thức giấc, khi lí trí kịp nhận ra, thì con tim đã yêu quá nhiều.

Blog Radio 707: Nghe nói người cũ kết hôn rồi

Blog Radio 707: Nghe nói người cũ kết hôn rồi

Có bao giờ bạn tưởng tượng nếu vô tình gặp lại người cũ, khoảnh khắc ấy sẽ như thế nào? Liệu có thể nói với nhau một lời chào hay lướt qua nhau như chưa hề quen biết?

back to top